Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn s3
Danh sách chương / bài viết

Đang tải danh sách...

Trang này sẽ tự lấy toàn bộ bài viết có cùng nhãn, không phụ thuộc giới hạn hiển thị mặc định của Blogger.

Trang chủ
Đang tải toàn bộ chương...

AI CŨNG COI THƯỜNG CHƯỞNG MÔN LÀ PHẾ VẬT, ĐẾN KHI HẮN RA TAY KHIẾN CẢ TU TIÊN GIỚI RUN SỢ

Hình ảnh
Thần Châu đại lục, địa linh nhân kiệt. Tại Nam Vực thuộc Thần Diệu vương quốc, có một tòa nhất tinh thành trì tên gọi Bạch Phù thành. Ngoại ô cách đó mười lăm dặm giữa vùng núi non trùng điệp, tọa lạc không ít tu hành môn phái. Phiêu Miểu Phong. Bên trong một tòa đại viện tường cao đã lâu năm thiếu tu sửa. Diệp Phong – tân chưởng môn của Phiêu Miểu phái đang đứng trước vạc nước, nhìn bóng mình phản chiếu trên mặt nước. Ngắm nhìn gương mặt anh tuấn kia, hắn từ đầu đến cuối vẫn nghĩ không thông một chuyện. "Rõ ràng đẹp trai như vậy, vì cái gì lại xui xẻo đến thế?" Xuyên không đến Thần Châu đại lục đã tròn một tháng, quãng thời gian này Diệp Phong đã trải qua quá nhiều biến cố. Đầu tiên, hắn không hiểu thấu bị lão chưởng môn của Phiêu Miểu phái nhặt được bên lề đường, sau đó lão khăng khăng khẳng định hắn là vị sư đệ đã mất tích bấy lâu. Chẳng bao lâu sau, lão chưởng môn vì thọ nguyên cạn kiệt mà quy tiên, để lại năm người đệ tử cho vị "sư thúc" là hắn thay mặt quản lý...