CHÓ TRẮNG ĂN TRĂNG: QUỶ NHẬP TRÀNG LÀNG ĐÔNG VỰC | Kỳ 23 Âm Dương Phủ Số Đặc Biệt
Ông Lộc là một người đàn ông trạc hơn 50 tuổi, ông ấy là dân ngụ cư chứ không phải người gốc ở làng Đông Vực. Bố mẹ tôi bảo là ông Lộc người ở mãi vùng Kinh Bắc, về đây những năm đói kém, vợ con ông chết cả nên ông một thân một mình lưu lạc đến đất này mà chẳng còn họ hàng thân thích gì sất. Làng tôi có tục ai là dân ngụ cư nơi khác đến thì phải đi làm phường kèn trong đội bát âm của làng. Mục đích là để người ấy tạo công quả tích đức phục vụ các đám tang để cho người làng biết mặt rồi mới được phép có đất đai được chia ruộng. Nên những ngày đầu mà ông Lộc đến, người làng Đông Vực bắt ông phải vào hội phường kèn bát âm làm công đức. Tính tình ông hiền lành hào sảng, nói chuyện thì niềm nở lúc nào cũng cười, làm người đối diện chỉ nhìn thôi đã có thể đánh giá ông là một người đứng đắn và thân thiện. Tính từ ấy đến nay thì ông Lộc về ngụ làng Đông Vực đã ngót được 20 năm rồi, và ông cũng đã làm thợ kèn đám ma từ đó giờ. Đây người ta chẳng quan tâm là ông Lộc là dân ngụ cư hay dân chính gốc, mà chỉ mỗi khi người làng có đám tang thì họ sẽ nhớ ngay đến ông Lộc. Ông Lộc không những có tài chơi bát âm mà còn thông thạo các lễ nghi mai táng cho người chết. Nên người ta mỗi khi mời ông đến không chỉ là thổi kèn đám ma mà còn mời ông để nếu gia chủ còn lúng túng trong cách tẩm liệm cho người chết, ông Lộc sẽ nhắc nhở hoặc có khi là làm thay cho người nhà luôn. Nên người làng Đông Vực cảm kích, mỗi khi nhắc đến ông Lộc ai cũng gọi bằng ông. Ngay cả là người lớn chỉ kém vài tuổi cũng gọi rất cung kính là ông Lộc chứ không mấy khi gọi là anh hay là chú bao giờ.
Ngay cả bọn nhỏ chúng tôi cũng thế, mỗi khi nhắc đến ông Lộc đều là nhắc đến một ông tóc bạc hoa râm, hay cười hay nói và biết kể chuyện ma. Tôi nhớ là cái năm tôi mới vào trung học, lớp chúng tôi được học tại trường làng cạnh hàng xóm nhà tôi có thằng Khang cũng trạc tuổi như tôi. Thằng Khang người cao gầy, hai má thì hóp vào, cái cổ dài lêu nghêu như cổ vịt con. Tôi thấp người hơn nhưng mà hơi béo, bù lại tôi rất là tinh ranh và lém lỉnh hơn thằng Khang rất nhiều. Chúng tôi chơi thân với nhau lắm, nhưng mà ngày bé chúng tôi đều mến một cô bé trong xóm tên là Hà. Dù trẻ con nhưng mà chúng tôi đã biết mến nhau và đều tranh giành là khi lớn lên sẽ cưới Hà làm vợ, nhưng mà đó thì chỉ là suy nghĩ của trẻ con chứ hồi ấy chúng tôi có biết vợ chồng là như thế nào đâu. Chỉ có một điều là cho đến năm tôi lên lớp bảy thì xảy ra cái chuyện nó buồn lắm. Tôi dẫu không muốn nhắc đến nhưng mà cũng đành kể ra đây để thấy ông Lộc làng Đông Vực không chỉ là một ông thợ kèn đám ma mà còn là một con người với thân thế bí ẩn vô cùng.
Buổi chiều thứ ba hôm ấy, tôi cùng thằng Khang sau buổi học phụ đạo toán, mới nghe trống trường vang năm tiếng, cả đám ùa ra khỏi cửa. Thằng Khang bá vai tôi rồi cùng một đứa tên Dũng đi ra cổng mới nói: "Chú mày ơi, hè năm nay nóng quá trời cứ như là như thiêu ấy nhỉ." Tôi mới đáp: "Ờ ờ công nhận, giá mà có tiền mua kem ăn thì đỡ bao nhiêu." Thằng Khang mới lục túi ra chiều tìm kiếm nhưng mà cái lúc rút tay ra khỏi túi quần thì chỉ có 500 đồng, vừa đủ mua được một que kem đá mút. Nó mới tiu nghỉu: "Một que ba thằng ăn không đủ, hay đi tắm sông chúng mày ơi." Nghe thấy thế, thằng Dũng đồng ý ngay. Còn tôi thì phân vân, mùa này nước đang lên to, đê làng Đông Vực nước sông ngập lưng chừng bờ nên những thùng chuôm hay vực nước xoáy đều đã bị che hết cả. Mẹ tôi thì vẫn nạt ngoài bến có ma nước kéo chân thường không cho phép tôi được ra sông tắm vì sợ tôi phải nạn đuối nước. Tôi ngẫm nghĩ một hồi lâu thì có vẻ như là cái sự ham vui cũng dần chiến thắng, tôi cùng thằng Khang và thằng Dũng cả ba cùng nhau chạy một mạch lên đê. Quẳng cặp lại trên bờ rồi tụt quần áo đồng phục, cởi trần nhảy đánh ùm xuống nước.
Tuy vậy, tôi chỉ dám bơi men gần bờ chứ không dám bơi ra xa, xa bởi vì tôi bơi khá là kém, lỡ có làm sao thì không ai biết mà cứu nổi. Còn hai thằng Khang, Dũng thì thi nhau lặn ngụp rồi dìm đầu nhau xuống nước. Đôi khi thằng Khang còn mò được con trai to ném lên trên bờ. Tôi nhìn hai đứa nó lặn một hồi đùa nghịch nhau mấy lần còn định kéo tôi ra ngoài xa để dìm, nhưng mà tôi cảnh giác leo hẳn lên bờ ngồi, chỉ dám thả chân xuống đung đưa dưới nước rồi nhìn ngắm xung quanh cảnh vật. Một lát tôi mải mê ngắm nhìn đàn ngựa trắng bên kia sông đang được người ta đuổi về, chạy trên nền cỏ xanh mướt sau mưa mà quên mất rằng hai đứa bạn tôi đã lặn xuống dưới rất là lâu mà chưa hề thấy ngoi lên. Tôi bỗng giật mình nhưng nhớ ra điều gì bất thường tôi mới cất tiếng gọi: "Khang ơi, Dũng ơi, chúng mày đâu cả rồi, đó lên bờ đi về đi muộn rồi đấy." Tôi gọi hai thằng ba bốn lần nhưng mà hồi đáp chỉ là những gợn sóng lăn tăn đang vỗ tấp vào bờ cùng với sự im lặng đáng sợ của mặt nước đen thẫm trước mặt. Tôi tái mặt nhảy ùm xuống nước bơi ra chỗ hai thằng bạn lúc trước. Tôi lấy hơi và ngụp xuống. Tôi lặn không có giỏi nhưng lúc ấy lo quá chẳng biết làm sao cũng đành ngụp xuống để xem. Nhưng bên dưới chỗ ấy nước rất là xoáy, càng xuống sâu cảm tưởng như có một cột nước xoay thân thể tôi xuống bên dưới, hút toàn bộ vật ở gần đẩy vào đáy sông. Tôi nhận ra sự nguy hiểm ấy sớm nhưng mà cũng phải vất vả suýt chết mới có thể trôi lên được. Tôi vuốt cho trôi bớt nước trên mặt rồi cố gắng ngước nhìn lên bờ để xem, thì lúc này tôi lại ngỡ ngàng khi mà thấy bên trên mặt đường đê có hai bóng trẻ con thân thể ướt sũng đang đi đi lại lại ở trên bờ. Tôi mới gân cổ lên gọi: "Khang, Dũng ơi chờ tao. Chúng mày lên bờ từ khi nào đấy?" Tôi cứ cố gắng gọi nhưng mà không thấy hai người chúng nó quay lại, hai bóng người vẫn lầm lũi đi.
Tôi bơi lại gần bờ rồi vơ vội quần áo cắp sách cùng áo quần đồng phục của ba đứa vẫn đang ở trên bờ vào gọn một chỗ. Tôi chạy theo cố gắng gọi to lên nhưng mà chúng thì hình như là không nghe thấy, tôi càng cắm đầu đuổi theo thì càng không sao đuổi được. Chỉ cho đến khi tôi đâm sầm đầu vào người đi đối diện ngã ngửa ra đất, tôi lúc này mới nhổm dậy thì nhận ra người ấy là ông Lộc. Ông Lộc đỡ tôi dậy mà ân cần hỏi han: "Thằng Tín đó hả, sao đi đâu mà vội vàng thế cháu?" "Dạ dạ cháu cháu đuổi theo thằng Khang." Ông Lộc mới nhăn nhó hỏi: "Thằng Khang con nhà ông Vượng đó hả, nó làm cái gì mà phải đuổi theo?" Tôi mới lúng túng: "Dạ cháu với nó tắm sông, không biết nó lên bờ từ lúc nào mà hai thằng nó bỏ về trước không đợi cháu ạ. Ờ ban nãy nó chạy bên đường này bác có thấy không?" Ông Lộc như linh cảm được gì đó, ông mới tái mặt: "Ban nãy ông đi đường này làm gì có đứa trẻ con nào. Thế chúng mày tắm ở đâu?" Sự sốt sắng của ông Lộc làm cho tôi lo lắng, tôi mới lắp bắp nói: "Dạ cháu tắm ở cái bến Bãi Mía." Ông Lộc bá lấy vai tôi nói giọng rất gấp: "Giờ cháu chạy về gọi thật nhiều người ra bến chỗ mấy đứa vừa tắm, chạy thật nhanh vào gọi càng đông người càng tốt. Bạn cháu chết đuối rồi." Lời ông Lộc như tiếng sét ngang tai, tôi vừa run vừa lo chạy thục mạng về nhà ông Vượng. Vừa đến nơi tôi đã hô lớn: "Bác Vượng bác Vượng ơi, thằng Khang thằng Khang nó đuối nước rồi." Hai vợ chồng bác Vượng đang nấu cơm trong bếp, nghe tiếng tôi thì cùng nhau chạy ra cả sân. Bác gái hỏi gấp gáp làm cho tôi phát hoảng: "Làm sao mày nói cái gì đấy Tín nói lại cho bác nghe." Tôi bị bác gái mẹ thằng Khang hỏi dồn, tái mét mặt lắp bắp nói mãi mới thành câu: "Bác ơi, thằng Khang nó bị đuối nước dưới bến Bãi Mía rồi, bác ra ngay đi. Ông Lộc nhảy xuống mò nó rồi ạ." Nghe tiếng huyên náo trong sân, bà con xung quanh liền chạy sang. Mẹ của thằng Khang nghe tôi nói vậy ngã vật ra đất ngất luôn. Ông Vượng liền hô hoán mấy bác khỏe mạnh theo chân tôi chạy về hướng bến Bãi Mía.
Lúc này mọi người đến nơi đã thấy ông Lộc lặn ngụp bên dưới như là con rái cá từ khi nào rồi, rồi bốn năm người nữa cũng nhảy xuống theo. Tôi vừa sợ vừa bật ra tiếng khóc, rõ ràng là ban nãy bạn tôi còn thấy bạn đi trên mặt đê tôi còn đuổi theo chúng nó thế mà ông Lộc nói chúng nó chết đuối cả rồi. Tôi không hiểu điều gì đang diễn ra nhưng thấy được sự khẩn trương của mọi người tôi cũng lo lắng đến bật khóc. Một hồi sau đang lặn ngụp mò người thì ông Lộc mới hô to: "Tìm được thằng Khang rồi, nó ở đây này." Vừa nói ông vừa kéo lên một cánh tay đã xanh ngắt. Hai ba người chạy lại đỡ, ông Vượng bố thằng Khang cũng bơi đến đỡ con làm cho ông Lộc không kịp cản. Ông Vượng vừa chạm vào thằng Khang xác nó đã trào máu tươi. Ông Lộc khi này mới vội nói: "Vượng ơi mày tránh xa con mày ra, nếu không nó lại trào máu thêm đó." Ông Vượng khi này đã xót con lắm rồi, nhưng mà thấy thằng Khang trào máu đen dữ quá, ông cũng đành buông tay rồi bơi lên bờ để mấy người khác cùng ông Lộc khiêng thằng Khang lên khỏi mặt nước. Ông Lộc vác nó trên vai rồi chạy, nhưng mà khoảng 15 phút sau ông vừa nói vừa thở không xong: "Rồi thằng Khang bị đuối nước lâu quá không có cứu được nữa." Lúc này tôi mới lắp bắp: "Còn còn còn thằng Dũng nữa các bác ơi, cả thằng Dũng cũng bị rơi xuống nước." Nói rồi mọi người kinh hoàng định lao xuống dưới để mò tiếp nhưng ông Lộc ngăn lại nói với họ: "Không có ích gì đâu, hà bá giữ một đứa trả lại một đứa, có mò cũng chẳng thấy đâu." Như mọi người đinh ninh là còn nước còn tát nên vẫn nhảy xuống mò nhưng mà có mò đến khi kiệt sức cũng vẫn không thấy xác của thằng Dũng đâu. Lúc này tất cả mới tin lời ông Lộc nói.
Khi ấy hai gia đình cả hai đứa bạn tôi được người dân báo tin thi nhau kéo đến, tiếng gào khóc gọi con ở trên bờ làm cả một khúc sông chìm trong một màu tang tóc và đau thương khó tả. Ông Lộc tiến lại an ủi thân nhân, còn tôi đứng ở một góc sụt sịt khóc không ra tiếng. Tôi tiến lại nhặt ba cái cặp sách cho hai thằng bạn xấu số thì mẹ thằng Dũng chạy tới vừa khóc vừa túm lấy cổ áo tôi mà rằng: "Vượngnh mày, chính mày rủ con tao đi chơi, chính mày hại chết nó, trả con lại cho tao, trả con lại cho tao!" Tôi vừa sợ hãi vừa thanh minh lại khóc to thêm: "Cháu, cháu không có rủ hai bạn ấy đâu, cháu không có cô ơi." Lúc này ông Lộc mới bước đến nói: "Xin chị đừng quá đau buồn, chính cháu nó là người phát hiện ra đuối nước nên chạy về gọi đấy, nhưng mà con người thì có số phận, xin chị nén cơn đau buồn để còn sức khỏe mà lo công việc cho cháu." Nói rồi gia đình cùng xóm làng vẫn thay nhau nhảy xuống ứng tìm xác thằng Dũng cho đến tận nửa đêm. Có một bác đem cái lưới kéo tôm ra để dò ở dưới đáy nhưng mà mãi cũng không tìm thấy xác của nó. Tất cả mọi người đều thất vọng nhớ đến lời ông Lộc và bắt đầu tin rằng hà bá đã giữ một xác chỉ trả lại xác của thằng Khang mà thôi.
Xác thằng Khang được đem về trong tối hôm ấy, rất nhiều bà con đến phân ưu chia buồn. Bố mẹ nó đã không còn tỉnh táo mà lo đám ma chay nữa nên tất cả đều phải nhờ đến tay ông Lộc tẩm liệm giúp. Bởi vì thằng Khang là người chết đuối người thân không được phép chạm vào tránh trường hợp trào máu nhận thân. Tôi cũng ám ảnh cảnh thằng Khang nước da xanh nhợt cổ ngoẹo sang bên, hai tay co quắp đưa ra phía trước nên từ lúc đó cái lúc mà đưa nó về nhà tôi không dám ngó vào nhà xem xác nó. Lúc này ông Lộc dặn người nhà quây vào bốn tấm màn trắng bằng vải xô gai rồi bế thằng Khang đặt nằm ra đất. Hai tay ông nhúng nước thơm vào cái khăn mặt từ từ lau chân tay mặt mũi của nó cho trôi hết lớp bùn đất bám ở trên thân. Ông có lấy tay cậy miệng rồi móc các thứ rong rêu mắc lại bên trong miệng ném ra bên ngoài. Sau khi thi thể thằng Khang được tắm nước thơm sạch sẽ ông Lộc mới bế nó đặt lên giường mặc quần áo mới cho nó rồi lấy ba đồng tiền cùng mấy hạt gạo đặt vào mồm thằng Khang. Xong xuôi tất cả ông mới xoa rượu lên tay chân đã cứng đờ của nó rồi nặn bóp cho cơ thể và ngũ quan mềm ra trở lại trạng thái bình thường. Bấy giờ ông Lộc mới đậy lên mặt nó một tấm bùa màu vàng cùng một cái di ảnh của nó được phóng to đặt trên đầu giường rồi cho làm lễ nhiếp hồn để hồn nó nhập vào tấm ảnh thờ. Một lúc sau ông bước ra vẫy gọi anh em người nhà cùng nhau khiêng chiếc quan tài đặt vào giữa phòng rồi cho thằng Khang làm lễ nhập quan.
Kỳ lạ là khi đặt thi thể thằng Khang vào bên trong thì hình như xác của nó đã dài ra không thể nào mà đặt vừa vào bên trong áo quan được nữa. Tôi chứng kiến cái cảnh dị thường mà không khỏi sởn cả da gà. Mọi người xung quanh cũng sợ hãi đứng dạt cả ra, chỉ có duy nhất ông Lộc vẫn rất là bình tĩnh. Ông gọi người nhà đem lên một con dao bổ củi lớn, ông Lộc cầm con dao khua khua trước mặt rồi bất ngờ chém xuống bốn góc quan tài mỗi góc bảy nhát dao, ông mới quát: "Khang, con chết trẻ khỏe mà, xin con yên nghỉ, nhược bằng muốn làm trái mệnh trời, dài ra bao nhiêu tao chặt đứt bấy nhiêu, lúc ấy con đừng có trách tao độc ác." Nói rồi ông Lộc ra dao múa liên hồi, miệng thì lẩm bẩm: "Ta chặt, ta chặt, ta chặt..." một hồi thì cái xác thằng Khang cũng chịu co lại vừa với bộ áo quan. Ông Lộc khi này lại lấy ra một đoạn khăn tang trắng quấn quanh đầu thằng Khang. Lúc ấy ông mới đặt nó nằm lại ngay ngắn vào bên trong, hai tay để lên trước ngực. Khi đó thì cả đám tang mới thực sự yên tâm cùng nhau đem nắp ván đậy lại và đóng đinh. Tiếng búa vang lên trong đêm làm tôi cùng mọi người có mặt ai nấy cũng sợ hãi mặt mày tái nhợt. Tôi nghe từ tiếng gõ cộc cộc trên nắp hòm mà cũng như đứt từng khúc ruột thương hai đứa bạn giờ đã là hai cái xác không hồn lạnh lẽo. Một đứa nằm trong hòm, một đứa vẫn nằm lại nơi đáy sông đến nay còn chưa tìm thấy xác.
Đám tang thằng Khang chỉ vỏn vẹn trong khoảng ba tiếng đồng hồ rồi ông Lộc nói với nhà thằng Khang giọng nghiêm nghị như một âm thầy đang phán: "Con trai nhà anh chị nó chết vào ngày xấu, giờ xấu lắm, không thể để cháu ở nhà đến ngày mai đâu, sợ để đến mai cháu hóa trùng về nhà bắt bố mẹ đi mất. Chết trẻ khỏe mà, cháu mất đi trong lòng còn nhiều oán niệm chưa thành nên đưa cháu đi vào ban đêm cho mát mẻ." Sau một hồi bàn bạc gia đình cũng đồng ý đưa thằng Khang ra đồng ngay trong đêm đó. Trước đấy thì ông Lộc đã kêu người đào sẵn một cái huyệt từ ban tối. Sau khi được sự đồng ý của gia đình ông Lộc mới bước ra cầm lấy cây kèn cùng đội bát âm cất một khúc nhạc ảo não như là đưa tiễn người quá cố dẫn đường cho vong hồn người chết đi theo cỗ áo quan. Tiếng trống chiêng vang lên trong đêm tối. Tiếng khóc của mẹ thằng Khang gào lên định chạy theo xe tang níu lại nhưng mà ông Lộc đã cho người ngăn mẹ nó bởi vì tục lệ không cho phép cha mẹ đưa tang con cái. Mẹ nó khóc gào gọi tên rồi đến khi kiệt sức thì ngất đi. Vỏn vẹn đám tang chỉ có bà con lối xóm tiễn đưa thằng Khang, hình ảnh chiếc xe tang lầm lũi đi trong đêm đen cùng với tiếng trống tiếng kèn tiếng khóc đồng loạt cất lên khiến cho khung cảnh lại càng thêm ảm đạm thê lương, lại còn thêm phần ma mị và rùng rợn hơn nữa.
Sau đám tang của thằng Khang, ông Lộc mới sang giúp gia đình thằng Dũng bởi vì hiện nó còn chưa tìm thấy xác kìa. Biết được cảnh kẻ đầu bạc tiễn người đầu xanh đã là vạn lần đau khổ, nhưng mà chính ông Lộc cũng không có cách nào giúp được gia chủ tìm xác còn bởi vì thần sông đã giữ mạng thì có là thầy pháp cao tay cũng không cách nào tìm ra được. Ông Lộc chỉ còn cách làm lễ câu hồn để cho hồn thằng Dũng nhập vào bộ quần áo có thân cây chuối làm hình nhân rồi đem về đóng áo quan chôn cất để nó khỏi làm kiếp ma da khổ sở mà thôi. Sau cái chết của hai thằng bạn tôi cũng không dám ra sông tắm mỗi buổi chiều nữa. Nhìn xuống mặt nước đen ngòm là tôi lại nhớ tới gương mặt của hai thằng bạn xanh xao xám xịt đang giang hai tay ra chờ đợi tôi bên dưới làm tôi ám ảnh mắc chứng sợ bơi cho đến mãi sau này.
Bẵng đi một thời gian, hôm đấy tôi mới đến nhà ông Lộc chơi, thấy ông ngồi ngoài hiên đang đem đồ nghề của đoàn nhạc hiếu ra sửa. Tôi mới lân la hỏi chuyện: "Ông Lộc ơi, ông cho cháu hỏi cái này có được không ạ?" Ông Lộc mới cười hiền: "Cháu cứ hỏi đi, cô cậu lại hỏi chuyện ma quỷ chứ gì." Tôi thấy ông nói vậy cũng phục tài ông bởi vì tôi đang định hỏi cái điều tôi thắc mắc liên quan đến đám tang, tôi mới nói: "Ông, ông cho cháu hỏi sao hôm trước ông đặt thằng Khang vào áo quan ông lại phải buộc lên đầu nó một tấm khăn trắng hả ông?" Ông Lộc xoa xoa đầu tôi rồi mới giải thích: "Bởi vì như thế này để ông bảo cho biết. Con cái mà chết trước bố mẹ chưa kịp báo hiếu công sinh thành dưỡng dục mà đã chết đó là phạm vào tội bất hiếu, là đại tội đại kỵ nên ông phải buộc cho nó tấm khăn trắng lên đầu để nó xuống âm phủ sẽ chờ ngày bố mẹ nó mất đi nó phải ở dưới âm mà chịu tang thay cho lúc còn trên dương thế đấy cháu ạ." Tôi "á" lên một tiếng như hiểu ra rồi mới lại hỏi: "Thế ông ơi, còn việc chân tay của thằng Khang dài ra mà không vừa với áo quan thì sao hả ông?" Ông Lộc ôn tồn giải thích: "Là bởi vì nó mất trẻ quá, lại là chết oan nên xung quanh quỷ ma vất vưởng chúng nó bay tới giở trò làm cho xác thằng bé dài ra không cho nhập quan. Nếu để lâu chúng nó sẽ nhập vào cái xác để trở lại dương gian đó nên ông phải lấy dao lên khấn dọa cho chúng nó sợ mà bỏ đi, tức khắc chân tay người chết sẽ thu lại như thường." Tôi trố tròn hai mắt mặt nói: "Sao sao ông biết nhiều thứ thế ạ, có phải ông là thầy phù thủy không?" Nhưng mà sau câu hỏi này ông Lộc thợ kèn đám ma im lặng, hai mắt ông đượm buồn như muốn thoái thác lảng tránh câu hỏi. Ánh mắt ông như muốn trốn chạy điều gì đó trong quá khứ nên mới rưng rưng ầng ực nước. Tôi chẳng biết là mình đã nói sai điều gì nên đành im lặng không dám nói một câu nào nữa. Chỉ thấy ông Lộc đứng dậy vào trong bếp một lúc sau bưng ra cái rổ khoai đặt lên trõng tre nói với tôi: "Khi nào có thời gian ông kể cho nghe chuyện ông, giờ hai ông cháu ăn khoai rồi về nhà thôi, trời sắp tối rồi đó." Tôi đón lấy củ khoai bóc vỏ, hai ông cháu ăn no căng. Tôi mới xin phép ra về.
Tôi nhảy chân sáo chạy một mạch về đến sân thì mẹ tôi cũng vừa đỗ xe đạp dựng vào góc tường. Trong lồng xe mẹ tôi mua ở đâu về một con chó con mới đem thả vào trong. Tôi vui lắm chạy lại sờ nó, vì tính tôi vốn yêu chó nên cũng ghét ăn thịt chó. Tôi mới xà xuống bế con chó con lên nựng như nựng một đứa trẻ con. Con chó rất là ngoan, từ ngày nó về nhà ít khi nó sủa lắm, chỉ ngày ngày nằm ở góc sân hai mắt lim dim như giả vờ ngủ vậy. Nó lười đến nỗi ruồi bâu lên mép cũng không thèm đuổi, chỉ lờ đờ hai mắt rồi thi thoảng vểnh tai lên như là nghe ngóng điều gì đó.
Tôi thấy con chó lớn nhanh như thổi, từ lúc mẹ tôi đem nó về chỉ vỏn vẹn một tháng thôi mà nó to lớn nhanh gấp đôi chó thường, mà càng ngày con chó càng lười biếng khác hẳn với sự hoạt bát của nó khi mới về. Sắc lông thì ngả một màu trắng xám, hai mắt tựa như mặt người. Nhiều khi tôi nhìn vào mắt nó, tôi cảm tưởng như là có hồn, biết cười biết khóc vậy. Cái điều đó làm tôi nhìn thấy nó không còn cái vẻ đáng yêu như lúc ban đầu mà thay vào đó là cảm giác rờn rợn sau gáy khiến cho tôi không dám đứng cạnh nó lâu. Có đôi khi tôi để ý thấy có những lúc con chó như bất động, đưa đôi mắt như là đang theo dõi tôi, chỉ cần tôi quay mặt lại là nó sẽ giả vờ nhìn đi chỗ khác. Tôi để ý nó rất nhiều lần như thế, hễ tôi quay đi thì y như rằng trong gương tôi lại thấy hai mắt con chó đang nhìn chằm chằm vào tôi. Nó không giống cách nhìn của một con vật, mà giống cách nhìn của một con người hoặc là một con thú dữ chứa đầy sự xảo quyệt và độc ác. Tôi từ đó cũng đề phòng con chó nhiều hơn, bởi vì tôi chỉ nghĩ đơn giản nó đã mắc bệnh dại đang chực chờ sơ hở để cắn tôi chứ không hề nghĩ đến bất kỳ cái việc tâm linh nào nữa.
Chỉ cho đến khi tôi bắt gặp một trường hợp lạ, tôi mới bắt đầu đặt ra nghi vấn về con chó của nhà mình. Chẳng là đêm hôm đó trăng sáng vằng vặc soi xuống mặt sân, làng Đông Vực ngày ấy bị cắt điện, trời mùa hè nóng như thiêu như đốt. Tôi cầm cái quạt nan phe phẩy cho đỡ nóng nhưng mà vẫn không tài nào ngủ được. Tôi với tay đẩy cánh cửa sổ mong sao có làn gió trời thổi từ ngoài sân vào trong nhà cho dễ chịu. Trăng thượng tuần đẹp lắm, tôi mải mê ngắm trăng đến nỗi quên cả nóng bức. Đúng lúc ấy, tôi nghe bên tai có tiếng sột soạt phát ra từ bên trên mái nhà. Cái tiếng sột soạt lạch cạch như có ai đó đang đi lò dò bên trên vậy, mà bước đi này không vững, tiếng lộc cộc như tiếng của chiếc gậy người già chống xuống đất mỗi khi cần đi lại. Tiếng động ấy phát ra từ bên trên mái ngói. Tôi chú ý lắng nghe, thấy tiếng lộc cộc đi lại tiếp tục vang lên, tôi mới đi xuống giường vén tấm màn ra rồi nhẹ nhàng kéo chốt cửa, tôi lấy đà nhanh chân bất ngờ chạy ra sân. Khi mà tôi vừa chạy ra bên ngoài, thấy bóng một người đội nón theo ánh trăng phản chiếu in từ trên mái nhà xuống mặt sân. Nhưng mà thoắt một cái, chỉ trong giây lát cái bóng đó vụt chạy trên mái và biến mất. Tôi mới tưởng đó là trộm bèn hô lớn: "Ai đó!", rồi tặc tặc lưỡi gọi con chó để nó chạy ra giữ nhà. Nhưng mà tôi nhìn lại chỗ con chó hay nằm thì lại không thấy nó đâu cả. Tôi gọi mấy lần nó đều không chạy ra. Tôi đoán trăm phần trăm cái thằng trộm trên mái nhà đã vào đánh bả bắt trộm chó nhà tôi rồi.
Tôi mới chạy la vào trong khua bố mẹ tôi dậy lấy đèn pin đi bắt trộm: "Bố mẹ ơi nhà mình có trộm đó, bố mẹ dậy nghe kẻo nó trốn mất bây giờ." Bố mẹ đang ngủ say bị tôi đánh thức bất ngờ thì nhăn nhó, ngái ngủ làu bàu mấy câu, nhưng mà nghe đến trộm cả hai bừng tỉnh chạy theo tôi ra ngoài, miệng mới hỏi không ngớt: "Đâu trộm đâu, nó chạy theo hướng nào, nó lấy được gì chưa?" Tôi cũng hớt hải nói theo: "Dạ chắc là nó ôm mất con chó đi rồi, con gọi nó nãy giờ mà con chó nó không chạy ra." Tôi vừa nói dứt câu, mẹ tôi chưa kịp than thở theo thói quen thì bên ngoài con chó nhà tôi cũng từ ngoài đường chạy vào trong sân quẫy đuôi như chẳng hề hấn gì cả. Bố mẹ tôi mừng quá, nhưng mà cũng cảnh giác lấy đèn pin đi quanh nhà rồi vườn tược một lượt, nhưng mà tất cả vẫn bình thường chẳng hề có dấu hiệu gì của trộm đột nhập. Bấy giờ bố mẹ mới lôi tôi ra mà trách: "Kệ thằng chỉ có nom gà hóa cuốc, trộm ở đâu ra làm mất cả giấc ngủ. Trời thì nóng sẵn rồi, thôi vào đi ngủ đi mai còn đi làm đi học. Chỉ có luyên thuyên là giỏi à." Lúc ấy tôi bị mắng oan trong lòng rất là ấm ức, rõ ràng tôi thấy có người đội nón ở trên nóc nhà thật mà, bóng nó in xuống mặt sân rõ mồn một. Tôi còn thấy bóng nó vụt đi nhanh như chớp vậy. Chỉ tại con chó này đêm hôm bỏ đi đâu đến khi ấy thì lại mò về.
Tôi cứ thế ôm một nỗi bất an trong lòng mà trằn trọc cho đến tận sáng không sao ngủ nổi nữa. Mấy ngày hôm sau lúc nào tôi cũng nghe bên tai tiếng gậy lộc cộc chống xuống đất, lúc trên mái nhà khi thì lại ngoài sân, mà nhìn ra tôi lại chẳng thấy có gì ở đó. Đặc biệt là vào những đêm trăng sáng, tôi còn nghe thấy tiếng chó trong làng và cả các nhà lân cận tru lên những hồi nghe như là tiếng gọi bầy. Tôi cố gắng bịt tai lại nhưng mà vẫn không sao hạn chế được tiếng chó. Cứ như vậy trong một tuần tôi bị cả tiếng chó và tiếng lộc cộc ấy tra tấn ở bên tai, hai mắt đã thâm như con gấu trúc rồi, đến lớp đi học chỉ gục xuống bàn mà ngủ gật. Tưởng như là mọi thứ vẫn tiếp diễn như vậy cho đến một ngày, tôi đang đổ cơm ra đĩa cho con chó ăn, nó chỉ ngửi ngửi liếm liếm vào bát cơm cho có lệ rồi quay đi không có thèm ăn. Thì khi đó ông Lộc từ ngoài cổng đi vào hỏi: "Tín ơi, bố cháu đâu rồi cho ông gặp một chút." Tôi quay ra lễ phép chào rồi nói: "Dạ bố cháu đi bán thóc rồi ạ. Ông bảo gì để để cháu nhắn lại cho." Ông Lộc đang định nói điều gì, bất giác nhìn thẳng con chó nằm cuộn tròn ở góc sân không thèm vẫy đuôi cũng không sủa lấy lệ nữa. Ông Lộc chăm chú quan sát nó rồi hình như là ông ngây người ra như là mất hồn vậy. Phải đến khi tôi gọi thì ông mới giật mình ra khỏi những suy nghĩ trong đầu: "Ông Lộc ơi, ông Lộc bảo gì bố cháu để cháu nhắn lại ạ." Ông Lộc lúc này mới đáp lớn: "Bố về cứ bảo bố ra quán cô Bẹo thịt chó ông chờ ngoài đấy nhá." Tiếng ông nói như là nhấn mạnh hai từ "thịt chó" làm cho tôi không hiểu ông đang có ý gì, nhưng mà cũng vâng dạ rồi ông Lộc ra về. Tôi quay qua nhìn con chó thì lúc này nó đã hướng ánh mắt như thù hận theo hướng đi của ông Lộc, một hồi thấy tôi quay qua nhìn, nó mới giả bộ hai mắt hiền từ vẫy đuôi cho có lệ rồi lại quay mặt vào tường lim dim tiếp. Lạ là tôi sờ đến bát cơm chó tôi vừa đổ xuống đất thì bây giờ đã chảy nhớt và thiu thối mất rồi. Tôi lại càng khó hiểu, chẳng biết vì sao cơm mới lấy ở trong nồi còn cả hơi ấm mà lại thiu nhanh như để ở ngoài trời đến năm sáu ngày vậy.
Đang nghĩ ngợi lan man, bố tôi đạp xe vào sân. Tôi theo y như lời ông Lộc dặn nói lại cho bố: "Bố ơi, ông Lộc hẹn bố ra quán thịt chó cô Bẹo, ông mời uống rượu ạ." Bố tôi ngây ra rồi vào nhà cất tiền, sau đó mới quay xe ra cổng. Vừa đi lầm bầm ở trong mồm: "Quái lạ, cái ông Lộc có bao giờ ăn thịt chó đâu, sao nay lại mời mình ra thịt chó. Đúng là lạ thật đấy." Nói rồi bố nhảy lên xe phóng một mạch ra quán nhà cô Bẹo. Lúc này ông Lộc đã chờ sẵn ở đó rồi. Bố tôi vừa dựng xe vào bức liếp thì ông Lộc đã bước ra gọi vào trong quán. Khi ấy quán rất vắng người, chỉ có dăm ba người khách là dân cửu vạn ngồi nép vào trong một góc nhỏ. Bố tôi mới cất tiếng: "Chào ông Lộc ạ. Ông nhắn cái thằng Tín nhà cháu bảo ra quán có việc gì thế?" Ông Lộc ra hiệu cho bố tôi im lặng rồi bưng chén rượu đưa lên bảo bố tôi uống đi, rồi chỉ vào cái đùi chó hấp cùng bát rựa mận chấm bánh đa, ông mới nói: "Bác gọi cháu ra đây là có việc về cái này đây này." Bố tôi chưa hiểu: "Thịt chó à? Xưa nay bác có ăn thịt chó đâu, cháu nghe bảo bác ăn chay không uống rượu cơ mà." Ông Lộc mới tiếp lời: "Đúng, bác gọi thịt chó cho cháu nhấm nháp rượu thôi. Còn cái việc bác muốn nói là con chó nhà cháu đấy, cháu phải cảnh giác." "Chó nhà cháu có vấn đề gì hả bác? Hay là nó phát dại rồi?" "Không, không phải phát dại đâu cháu ạ. Chó nhà cháu nó nó nó không được bình thường." "Cháu chưa hiểu ý bác, không bình thường là không bình thường ở điểm nào hả bác ơi?" Ông Lộc nâng cốc nước vối lên uống một ngụm rồi mới nói tiếp: "Cháu đã nghe cái chuyện mà chó mèo nó thành tinh chưa?" Bố tôi hơi nhăn mặt vì trước đây bố đã từng nghe có những con vật như là chó mèo sống lâu sẽ thành tinh, hoặc là lợn sống quá lâu sẽ mọc nanh và biết hát như người, kể cả là gà vịt cũng có thể biến thành các loại biết ăn thịt nói tiếng người. Nhưng mà chưa bao giờ bố tôi tin rằng nó có thật, bởi vì những chuyện hoang đường truyền miệng chỉ nên nghe cho vui hoặc là dọa trẻ con thôi. Nay thấy ông Lộc hỏi vậy, bố tôi không biết ý tứ ra làm sao, chưa kịp trả lời thì ông đã hỏi tiếp: "Cháu đã từng nghe đến chuyện ấy chưa?" Người lớn với nhau mà hỏi chuyện ma quỷ thì có hơi buồn cười, nhưng mà thực sự cái chuyện này rất là hệ trọng lúc này đấy. "Dạ thưa ông, cháu có nghe qua, nhưng mà thường là loại chó mèo sống lâu năm mới thành tinh, chứ chó nhà cháu nuôi được có mấy tháng làm sao mà thành tinh." "Cháu không biết đó thôi. Thành tinh thì không nhất thiết phải sống dài mới thành tinh được. Mà khi con chó mẹ mang thai bị một vong hồn vất vưởng nào bên ngoài nhập vào xác con chó con thì cũng có thể thành tinh. Nhưng mà cái giống này nguy hiểm hơn vì con chó ấy sẽ hóa quỷ, sẽ hóa quỷ." "Nhưng mà cái con chó nhà cháu nó ngoan, không có biểu hiện gì điên dại hay phát cuồng đâu." Ông Lộc mới giải thích: "Vượngnh vì nó như vậy nên bác mới nghi là nó không được bình thường đó. Vì cái giống chó này khi đã thành tinh thường không hoạt bát vào ban ngày, chờ đến đêm chúng nó sẽ leo lên nóc nhà mà hóa quỷ."
Câu chuyện của bố tôi và ông Lộc không ngờ vô tình đã bị tôi nghe thấy. Mẹ tôi thấy bố đi lâu quá không về nên mới kêu tôi ra gọi bố về ăn cơm. Vì thế tôi đến đây thấy hai người đang nói chuyện ma quỷ nép vào bên cửa mới nghe trộm. Nghe ông Lộc nói đến đoạn này, tôi không nhịn được bước vào nói chen vào câu chuyện: "Dạ cháu khẳng định lời ông nói là rất có cơ sở đấy ạ." Bố tôi mới nạt: "Cái thằng ra đây từ bao giờ, biết là chuyện người lớn là gì không mà nói leo." Tôi mới cãi: "Con biết mà, con chó nhà mình nó lạ lắm đó." Ông Lộc cũng hùa theo bênh tôi: "Cháu cứ để xem thằng bé nó nói nó thấy cái gì đã nào." Thế là được đà tôi kể hết cho ông Lộc và bố tôi nghe về con chó và những biểu hiện lạ lùng, từ việc tôi nghe tiếng lộc cộc chống gậy lúc ban đêm, khi thì nhà tôi thấy tiếng lộc cộc trên mái, cả việc có thằng trộm đội nón lá ban đêm leo lên mái rồi khi thấy tôi thì biến mất nữa. Gần đây nhất là vừa lúc nãy tôi cho con chó ăn, tôi chỉ liếm có ba cái thì một lúc sau bát cơm đã thiu thối mất rồi. Ông Lộc nghe xong mới vỗ đùi: "Vậy là đúng rồi, cháu nghe không có nhầm đâu. Cả cái tiếng lộc cộc và tên trộm kia đều chính là con chó nhà cháu." "Ông, ông, ông ơi, nhưng mà con chó sao lại phải đội nón, và cái tiếng lộc cộc là tiếng gì thế ạ?" Ông Lộc đang định nói thì bất ngờ con chó nhà tôi từ đâu chạy tới đứng ở bên ngoài cửa quán nhìn vào bên trong. Ông Lộc thấy vậy nhìn bố con tôi ra hiệu là không được nói thêm gì nữa, tôi cũng sợ quá im thin thít luôn. Con chó nhìn vào trong quán một hồi lâu rồi bỏ đi. Ông Lộc lấy tờ giấy ra viết vào đấy mấy chữ sau đó đưa cho bố tôi. Bên trong mảnh giấy có gì thì tôi nhìn không có thấy, nhưng bố mở ra xem thì gật đầu ra chiều đồng ý với ông Lộc, rồi cả hai bố con tôi chào tạm biệt ông sau đó trở về. Bố tôi thì thầm vào tai tôi mà nói: "Hôm nay về đừng có bép xép với mẹ chuyện gì nghe chưa. Không được nhắc gì đến chuyện đã nói ở quán, cứ coi như không biết gì đấy nhá."
Bố tôi cả tối hôm đó ăn uống không ngon mà sắc mặt như ưu tư suy nghĩ về điều gì đó vậy. Tôi không dám hỏi, chỉ chăm chú quan sát. Chờ đến khi mang cơm cho con chó, tôi cố làm ra vẻ điềm tĩnh chứ kỳ thực là đã hoang mang và sợ hãi lắm rồi. Con chó như thường lệ chỉ liếm lấy vài cái vào đĩa cơm và quay đi. Tôi rùng mình vì đĩa cơm chỉ một chút là rữa nát và đã bốc mùi thiu thối. Tôi thấy vậy nhanh chân đi thẳng vào trong nhà. Bố cũng căng thẳng bảo là đi ngủ sớm đi. Đêm đó bố tôi nằm trằn trọc ở buồng bên cạnh, tôi thấy ông xoay người mấy lần mà vẫn nghe thấy tiếng thở dài. Tôi cũng không có ngủ được, thì bên ngoài lại vang lên tiếng lộc cộc quen thuộc. Tôi mới ngồi nhỏm dậy vén tấm màn gió bước ra gian phòng chính đang chăm chú nghe định bước lại mở cửa nhìn ra sân thì có bàn tay túm lấy miệng tôi kéo vào một góc, cái chỗ để một đống toàn đồ đạc linh tinh. Tôi định hét lên thì bố mới nói khẽ: "Ngồi im, bố đây." Rồi sau đó bố ra hiệu cho tôi nhìn ra hướng cửa chính và lắng tai nghe. Tiếng lộc cộc phát ra gần như là có ai đang chống gậy đi bên ngoài sân. Trăng thượng tuần thì vẫn sáng, cánh cửa gỗ từ từ bật mở. Một cái bóng hình đi vào trong phòng in một vệt đen dài từ ánh trăng bên ngoài hắt vào trong không gian chính. Tôi không dám thở mạnh, bố cũng ôm chặt tôi hơn ra hiệu cho phải thật im lặng. Lúc đầu thì hai bố con chưa biết cái bóng người đi vào đó là ai, chỉ thấy dáng bước không vững mà lò dò như một đứa bé đang tuổi tập đi. Đầu người ấy đội nón lá, tay thì chống gậy, cái lưng gù hệt như một bà lão đã có tuổi rồi. Tôi thấy khuôn mặt bị cái nón che đi quá nửa nên cơ hồ không thể nhận được ra người ấy là ai. Nhưng mà sau đó nó tiến đến gần hơn chỗ bố tôi và tôi đang ẩn nấp, tôi mới thực sự nhận ra nó không phải ai khác mà là một con chó. Một con chó có thể đi bằng hai chân sau, hai chân trước thì nắm lấy chiếc gậy chống lộc cộc lộc cộc bên dưới đất, trên đầu đội cái nón lá của đàn bà.
Tôi run rẩy muốn hét lên trong sợ hãi nhưng bố đã bịt chặt lấy miệng không cho kêu. Có lẽ ông cũng đã nhìn thấy được khuôn mặt của con chó. Nó là gương mặt của một con quỷ với hai mắt đỏ lồi ra bên ngoài cùng cái lưỡi thè khỏi khuôn miệng đang nhỏ dãi lòng thòng, cái mõm vặn vẹo lộ ra toàn những răng nhọn và to. Đó là gương mặt của một con quỷ đội lốt trong hình hài thân xác chó. Nó chống gậy nhẹ nhàng từng bước đi lại xung quanh gian nhà chính rồi từ từ đi tới bên các phòng ngủ. Nó đứng bên ngoài tấm màn gió, hai cặp mắt đỏ lóe sáng nhìn vào bên trong giường nơi tôi vẫn thường nằm ngủ. Một hồi rất lâu, nó mới lấy chiếc gậy vén tấm màn ra rồi ngó cái đầu chó đang đội nón mê mà nhìn vào bên trong. Dĩ nhiên là không có người bởi vì tôi và bố đang trốn bên trong đống đồ nơi góc nhà, còn mẹ thì đã sang bà ngoại ngủ từ chập tối rồi. Con chó nó ngó vào phòng không thấy tôi, nó quay trở ra bước đến giường bố lại dùng cái gậy vén tấm màn gió ra rồi lại thò đầu ngó nghiêng vào bên trong. Tất nhiên là cả căn phòng cũng trống trơn. Con chó lúc này mới chống gậy quay trở lại gian chính tiếp tục đi loanh quanh trong nhà. Tôi nghĩ lại cái cảnh ban nãy mà không khỏi kinh sợ. Có phải là con chó này chỉ chờ cho tôi ở gia đình đi ngủ là lại chống gậy đội nón lẻn vào trong nhà đi lại sau đó ngó đầu vào bên trong để nhìn trộm hay không. Nhưng mà dù nó có mục đích là gì thì chắc chắn không phải điều tốt đẹp. Một con chó đã hóa quỷ không thể là điềm lành cho gia chủ được rồi. Tôi và bố phải tìm cách nhờ ông Lộc giúp để bắt con chó đã thành tinh này mới được. Chờ con chó đi lại một hồi trong nhà chán rồi nó lại chống gậy đi ra bên ngoài. Cánh cửa gỗ ban nãy mở ra bây giờ mới lại tự động đóng lại. Tôi và bố ngồi nấp bên trong góc phòng không dám trở ra, có lẽ bố tôi cũng sợ con chó quay lại thì cả hai bố con đều bị nó hại nên cứ giữ chặt tôi ngồi ở trong góc nhà đây. Có lẽ là đêm dài nhất trong suốt cả cuộc đời tôi, chưa khi nào mà tôi mong chờ trời sáng đến như vậy để được nghe tiếng gà gáy. Phải mãi cho đến khi cả hai bố con mệt quá đều ngủ thiếp đi, thì tôi lại nằm mơ thấy đang đạp xe trên con đường vắng bất ngờ từ trong bụi rậm nhảy ra một con chó to như con bê con, mắt đỏ ngầu đuổi theo. Trong mơ tôi cứ chạy mãi chạy mãi, chạy đến khi chiếc xe đạp đã đứt phanh lao vun vút trên đường làng, khi ấy tôi mới quay trở lại thì con chó đã đội nón chống gậy ngồi ở sau xe đạp tự bao giờ. Tôi giật mình hét lên thì vừa lúc ấy gà ngáy vang, bố tôi lay lay đánh thức tôi thoát khỏi cơn ác mộng kinh hoàng.
Tôi mở mắt ra thấy bên ngoài những tia nắng ban mai của mùa hè đã chiếu xuống sân, sắc đỏ rực của mặt trời buổi bình minh đang ló rạng làm cho tôi yên tâm và cũng phấn chấn tinh thần hẳn lên. Bố kéo tôi ngồi dậy, cả hai không kịp đánh răng rửa mặt, ngó nghiêng nhìn ra bên ngoài xem con chó có ở sân hay không nhưng mà nó lúc này đã đi đâu mất. Bố và tôi thấy nó đã ra ngoài thì mới tất tả chạy sang bên nhà ông Lộc. Ông Lộc lúc này đã thức dậy rồi, ông dậy thể dục rất là sớm theo thói quen. Tôi và bố vừa đi đến cổng còn chưa kịp gọi đã thấy ông ngồi ở ngoài hiên uống nước chè rồi thi thoảng đứng dậy vươn vai một hai thể dục. Ông thấy bố con tôi đoán là có chuyện rồi nên cũng không chờ bố con tôi chào mà đã vẫy tay có ý gọi vào trong nhà. Hai bố con đi vào ngồi xuống cái trõng tre kê trên hiên rồi bố mới thì thầm: "Bác Lộc ơi, đúng như bác nói đêm qua. Đêm qua con chó nó chống gậy đội nón đi vào trong nhà cháu thật bác ạ." Ông Lộc gật đầu thong thả mời bố con tôi uống nước: "Hôm qua về con chó nó đang ở đó, ba ông cháu mình nói gì nó nghe thấy hết cả. Nó thính mà, lại để nó biết mình bàn mưu hại là nó sẽ hại cả nhà mình trước ngay. Nên ông mới phải viết mảnh giấy đưa cho hai bố con mục đích là để nó không biết mình nói với nhau cái gì đấy." Tôi lúc này mới nhanh nhảu: "Thế thế hôm qua ông đưa cho bố cháu tờ giấy ghi gì thế ạ?" Bố tôi mới cười cười móc tờ giấy ra đưa cho tôi đọc. Tôi đón lấy mảnh giấy bên trong có ghi mấy chữ: "12 giờ đêm nấp vào một chỗ kín sẽ thấy điều lạ, tuyệt đối về nhà không nhắc đến chuyện hôm nay đã nói kẻo nguy đến cả nhà." Thì ra là bố và ông Lộc đã bàn nhau từ trước nên bố tôi mới đuổi mẹ sang nhà ngoại cho rảnh nợ, chỉ còn tôi là bố vẫn lo nên cả đêm không sao ngủ nổi. Đúng lúc tôi chờ dậy đêm qua cũng là lúc 12:00 khuya, bố thức dậy định nấp vào góc phòng để xem thì mới bắt gặp nên ông bất đắc dĩ cũng phải giấu tôi vào trong góc tối để theo dõi con chó thành tinh làm cái trò ma quái. Khi này cả tôi và bố đã không còn nghi hoặc điều gì nữa mà khẳng định lời ông Lộc nói là hoàn toàn đúng sự thật. Con chó nhà tôi quả là đã thành tinh hóa ra quỷ mất rồi.
Ông Lộc như đoán được điều bố tôi sắp nói nên mới bảo ngay: "Tinh vốn là giống hầu thường đi bằng hai chân giống như người vậy. Nhưng mà chó có bộ xương sống khác hẳn với loài khỉ, nên khi chúng đứng thẳng để đi lại thì rất là khó khăn. Vì vậy những con chó thành tinh phải dùng một cái gậy để chống phía trước mà bước đi cho thật vững. Còn cái con chó đội nón mê là vì khi chúng phát hiện ra nguyên hình gương mặt chó sẽ bị biến đổi vô cùng xấu xí và ghê tởm nên chúng mới ăn cắp nón của chủ nhà để đội vào nhằm che đi gương mặt đã biến dạng xấu xí đó. Nên hai bố con mới thấy con chó nó chống gậy đội nón là vì lẽ như thế." Nghe ông Lộc giải thích lúc này thắc mắc trong tôi và bố mới được giải đáp. Hóa ra là chó đội nón chống gậy là vì lẽ ấy. Tôi mới liền hỏi lại ông Lộc: "Ông ơi, liệu có cách nào để trừ được nó không ông, chứ đêm nào cháu ngủ nó cũng chống gậy đi vào trong nhà nhìn cháu thì cháu sợ lắm ông ơi." Bố tôi cũng hỏi giọng gấp gáp: "Thằng bé nó nói đúng đấy ạ. Ông có cách gì trị được nó không, chứ như thế này mà nhà cháu nguy mất không yên tâm mà làm ăn được ông ạ." Ông Lộc vuốt chòm râu trên cằm điệu bộ ra chiều suy nghĩ, một hồi sau ông mới vẫy hai bố con tôi lại thì thầm nho nhỏ vào bên tai. Hai bố con nghe rõ những lời ông dặn rồi cùng nhau vui vẻ trở về như là không có chuyện gì xảy ra. Chỉ thấy là buổi chiều hôm đó bố làm một mâm nhậu rất là to mời ông Lộc qua uống rượu. Ông Lộc đến rồi cùng bố tôi uống say bí tỉ không biết trời đất gì nữa cả. Phải mãi đến tối muộn tiệc rượu khi ấy mới tan. Bố tôi thấy ông say quá không về được nhà thì dìu vào trong gian nhà chính trải một tấm chiếu hoa xuống nền đất rồi cho ông vào nằm ngủ ở trên chiếu, còn bố con tôi nằm ngủ bên trong buồng.
Đêm hôm đó đúng vào ngày 15 âm lịch. Ông Lộc say quá nằm ngủ trong gian chính mà tiếng ngáy vang như sấm vậy. Khi đó thì đồng hồ điểm đúng là 12 giờ khuya. Bên ngoài trăng sáng vằng vặc như ban ngày. Một bóng đen lại nhẹ nhàng từ ngoài sân tiến vào bên trong, cánh cửa nhà tự động bật mở, âm thanh của bản lề kêu lên kè két. Ông Lộc vẫn nằm ngủ như không biết gì cả. Con chó tinh từ từ bước vào, trên tay lại vang lên tiếng lộc cộc của chiếc gậy gỗ cùng với một bóng người đội nón mê tiến vào bên trong. Nó mới đi lại gần phía ông Lộc rồi bước vòng tròn xung quanh ông như là muốn xem xét một lượt con mồi. Ông Lộc thì vẫn ngủ say, chẳng hề biết bên cạnh mình đang có một con quỷ vô cùng gớm ghiếc. Con chó đi lại mấy vòng đâu đó rồi mới dừng chân từ từ kề cái mõm với những răng nanh sắc nhọn to dài chiếc nào cũng lớn như quả chuối tiêu, nó lè cái lưỡi chó đỏ lòm mọc những gai nhọn chực để liếm lên mặt ông. Bất ngờ ngay lúc đó, ông Lộc mở trừng mắt nhanh tay rút từ trong người ra một cái chiêng gõ cái boong. Tiếng chiêng vang lên khiến cho người nghe cũng phải đinh tai nhức óc. Con chó đội nón mê nó cũng giật mình hoảng sợ. Nhân lúc nó đang bất ngờ, ông Lộc mới làm dấu quyết vung tay đâm mạnh một mũi dùi sắt nhọn hoắt vào giữa trán con chó tinh. Nó đau đớn kêu lên ăng ẳng rồi thoắt cái đã phóng thân ra ngoài. Ông Lộc và bố tôi cũng từ trong nhà chạy ra sân. Đây là kế hoạch mà tôi cùng bố với ông Lộc bày ra để ông Lộc giả vờ say rượu ngủ lại nhà tôi nhằm dụ con chó tinh ra tay với người lạ. Nhưng mà không ngờ ông Lộc và bố chỉ nhấp một chút rượu nhỏ thôi còn đâu trong bình chỉ toàn là nước. Trở lại lúc này, tôi cũng chạy theo hai người lớn ra sân và cũng là lúc tôi được tận mắt chứng kiến cảnh tượng ma quái vô cùng là ám ảnh. Đó là con chó nhà tôi vẫn đội nón chống gậy nhảy tưng tưng trên nóc nhà, trên trán đang găm một cái dùi sắt khiến cho một dòng máu đen chảy xuống nhỏ lách tách trên mái ngói. Ông Lộc khi nay mới đọc thần chú, bứt một sợi rơm trên chiếc chổi quét sân của nhà tôi và rồi ngắt ra làm đôi, tay ông thoăn thoắt nhanh nhẹn rất là thành thạo xâu hai đồng tiền kẽm từ thời xưa vào hai đoạn rơm ban nãy và rồi ném lên mái nhà. Con chó khi ấy mới tru lên một tiếng sợ hãi rồi vụt một cái thành một bóng đen chạy biến đi mất, bỏ lại chiếc gậy và cái nón mê lăn lông lốc từ trên mái nhà rơi xuống dưới sân.
Lúc này thì cả ba người chúng tôi bên dưới nhìn lên trên chỉ còn thấy một cái xác chó đã phân hủy, bộ da thì loang lổ thịt thối rữa lòi ra cả những đoạn xương trắng. Ông Lộc mới lo lắng: "Con tinh bên trong thân xác chó thoát ra ngoài rồi. Ban nãy ông mới đâm được một mũi dùi thép vào đỉnh đầu nó nên nó chưa chết được đâu, vì còn thiếu một mũi dùi sắt nữa phải đâm vào tim thì mới trừ được nó. Nay để nó chạy mất sợ lần tới nó sẽ nhập vào con người chứ không còn là chó đâu." Thấy ông Lộc nói vậy tôi lại càng thêm lo lắng vì nhỡ đâu nó thù nhà tôi mà quay trở lại nhập vào bố mẹ tôi hoặc có thể là chính tôi thì sao. Cả ba đang lo lắng chưa biết tính ra sao thì bên nhà cái Hà bạn tôi mới vang lên tiếng khóc thảm thiết. Tiếng khóc làm cho ông Lộc cùng với bố con tôi vội vàng chạy sang bên nhà con bé Hà. Thì vừa sang đến nơi mới biết tin là bà nội của Hà trúng gió lúc đi giải nên mới mất trong đêm mà không ai biết. Đám tang bất ngờ làm tất cả không kịp trở tay, đều quên luôn cái việc con chó tinh mà cùng nhau xắn tay áo chạy vào nhà giúp đỡ gia đình để chuẩn bị tang lễ.
Lúc này thì ông Lộc chỉ lo cái việc đội kèn bát âm chứ không giúp tẩm liệm như đám tang thằng Khang, nhưng vẻ mặt ông thì lo lắng lúc nào cũng đăm chiêu nghĩ ngợi khiến cho tôi không hiểu ông đang suy tính điều gì. Tôi thì vì là bạn học lại vừa là hàng xóm nên cũng phụ giúp gia đình con bé Hà rất là nhiệt tình. Mọi việc diễn ra như bình thường cho đến buổi tối ngày hôm sau. Lúc này bà nội của Hà đã được cho vào nhập quan. Con cháu chỉ chờ đến 12 giờ khuya là cùng nhau khiêng áo quan cho hướng chân của bà nội Hà hướng ra cửa để chuyển cữu, thì hôm sau sẽ cử hành an táng tại nghĩa trang.
Đúng vào cái lúc mọi người đang cùng nhau đứng xung quanh quan tài, một hai nhấc bổng áo quan lên để xoay chiếc quan tài hướng chân ra cửa, thì bỗng nhiên bên trong áo quan phát ra tiếng rên nho nhỏ làm tất cả mọi người phải khựng lại. Ai cũng nghĩ là bản thân nghe nhầm rồi, mọi người đều đưa mắt nhìn nhau như dò ý. Nhưng mà tiếng rên thì ngày một lớn thêm đến nỗi những người đứng cách đó hai mét cũng có thể nghe thấy. Tức thì cả đám con cháu không ai bảo ai đều hò nhau đặt quan tài xuống rồi cùng một loạt u tế chạy hết ra bên ngoài, mặt người nào người nấy xanh như ma đói. Ông Lộc lúc này đang tấu nhạc trong điệu kèn đám ma ảo não cũng tức thì dừng lại rồi chạy vào bên trong. Tay ông cầm cái dùi sắt định đóng xuống nắp áo quan thì lúc ấy người con cả là Bác Nghiêm, bố của con bé Hà, mới chạy tới ngăn lại: "Ông Lộc, ông làm cái gì vậy, ông định làm gì?" Bố con bé Hà ngăn ông Lộc lại rồi hô lớn cho đám con cháu chạy vào cậy nắp quan tài ra vì bên trong bà nội con bé Hà còn chưa chết. Còn ông Lộc vì hành động lạ nên bố cái Hà tức giận đuổi ông ra cổng không cho dự đám tang nữa. Ông Lộc bị đuổi thì thất thểu buồn bã đi ra ngoài.
Tôi thấy sự việc bất ngờ quá luống cuống không biết làm sao, thì khi đó trong nhà nắp quan tài bật mở và bà nội con bé Hà thì ngồi phắt dậy thở hồng hộc. Tôi để ý là trên trán của bà cụ còn in hẳn một nốt tròn tím đen ở chính giữa trán. Đám tang từ buồn bỗng trở thành vui, bao nhiêu quan tài đồ tang lễ của nhà Hà đều phải đem đi trả và cất hết bởi vì bà nội nó đã sống lại rồi. Người làng đồn giang bà nội cái Hà chỉ bị chết lâm sàng mà thôi chứ chưa có chết thật, gặp một lúc thích hợp thì bà nó sẽ tự động sống lại. Cũng may là chưa chôn xuống đất nếu không khi chôn rồi bà mới tỉnh lại thì gia đình cũng ân hận vô cùng.
Từ hôm đó ông Lộc bị người làng Đông Vực ghét ra mặt vì hành động kỳ quái trong đám tang hôm trước. Người ta đồn nhau rằng ông Lộc định yểm bùa bà cụ, vì ngày trước khi bà nội cái Hà còn là chủ tịch xã đã gây khó dễ cho ông lúc ông mới đến ngụ cư. Duy chỉ có tôi là không nghĩ như vậy bởi vì tôi biết rất rõ ông Lộc là người tốt bụng và rộng lượng, không khi nào vì chút chuyện nhỏ mà ông lại đem thù hận suốt mấy chục năm qua như thế được. Vì ông đã khâm liệm lo tang ma cho biết bao nhiêu gia đình trong suốt nhiều năm mà không hề lấy đồng tiền công. Tôi vô cùng thắc mắc vì điều đó nên mới chạy sang nhà ông Lộc để hỏi thăm xem ông mấy hôm nay ra sao. Khi mà tôi vừa đến sân thì cửa nhà đều khóa cả, ông Lộc đi đâu đó không có nhà. Tôi tiu nghỉu định bỏ về. Tôi nghĩ là ông Lộc bị dân làng ghét nên đã bỏ xứ mà về quê gốc rồi cũng nên. Tôi vừa quay người định trở về thì ông Lộc từ bên ngoài đường đi vào, trên tay cầm rất nhiều các cành dây leo có gai nhọn cùng với cành dâu tằm mà ném xuống sân. Ông thấy tôi vẫn nở nụ cười hiền hậu không tỏ vẻ gì là khó chịu cả. Tôi mới hỏi: "Ông ơi, ông đem những cây này về làm gì thế ông?" Ông Lộc đáp: "Những cái cây này ông đan lưới bắt ma đấy cháu ạ." Tôi trố tròn mắt mà hỏi lại ông: "Ông định bắt ma? Mà ma gì hả ông? Hay là cái con chó tinh kia?" Ông Lộc gật gật đầu như xác nhận. Tôi mới lại tiếp: "Ông biết nó ở đâu mà bắt hả ông?" "Ông biết chứ, nó vừa mới sống lại đó thôi."
Tôi nghe câu nói của ông thì trong bụng đã hơi nghi ngờ. Nhưng mà chẳng hiểu sao lúc đó tôi lại hỏi một câu chẳng hề liên quan: "Ông ơi, ông có phải thầy pháp không? Sao mà ông lại thành thục phép bắt ma như vậy ạ?" Ông Lộc nghe câu hỏi của tôi thì dừng tay. Ông vẫy tôi lại gần, chỉ tôi ngồi xuống ghế rồi cất giọng buồn buồn mà nói: "Cháu đã muốn nghe thì ngồi xuống đây ông kể cho cháu nghe về cuộc đời ông. Ông đã muốn giấu kỹ trong lòng rồi, nhưng mà có lẽ cháu là người có duyên duy nhất được nghe ông kể về cuộc đời của ông đó." Và hôm ấy tôi đã được nghe câu chuyện đầy bi kịch của ông Lộc những ngày ông còn ở quê cũ như sau.
Ông Lộc cái ngày còn ở vùng Kinh Bắc thì đã có một vợ và hai con nhỏ. Gia đình ông khi ấy có nghề cha truyền con nối là nhận mai táng tẩm liệm cho các nhà có người chết ở trong vùng. Ông là một người có tâm địa tốt lại rất là thiện lương, thường tẩm liệm cho nhà nghèo không lấy công cán, mỗi khi xong việc ông chỉ xin gia chủ một bát gạo để có lễ gọi là mà thôi. Trong làng khi đó có một người thầy pháp già không có vợ con. Ông thầy pháp đó tinh thông cái thuật bói toán phong thủy đến trừ ma bắt quỷ đều thuộc vào hàng cao tay ấn. Cả đời ông ta đã đi vân du khắp nơi làm thiện tích phúc để cứu cho đời, đến khi về già thì chịu cảnh đơn côi lẻ bóng không có gia đình cũng chẳng hề có con cái. Các vị pháp sư có phép phù thủy linh ứng như vậy thường có phép biết trước được thọ mệnh của bản thân khi nào còn khi nào mất. Nên đến một hôm ông thầy phù thủy mới gọi ông Lộc đến mà nói: "Anh Lộc này, tôi gọi anh đến đây chẳng là có việc muốn nhờ. Tôi vốn không vợ không con, cả đời làm công tích đức để trả nghiệp thầy nên đến nay thọ mệnh sắp hết rồi, mà trong tay cũng không có nổi một đồng bạc của riêng, lại chẳng có ai chăm lo cho lúc hết số. Cuộc đời này sống mai chết không lường trước được gì, nên tôi gọi anh tới nhờ anh làm phúc. Nếu lỡ sau này khi mà tôi chết đi, xin anh trước lúc tẩm liệm dùng cây châm vàng đặt vào trong miệng tôi để khi xuống âm phủ tôi dùng làm tiền hối lộ quỷ sai khỏi bị bầy ma trúng quỷ bên dưới nó trả thù. Tôi xin biếu anh nửa quyển sách. Tôi thấy anh cũng có căn làm thầy, nhưng mà số anh bạc phúc sau này phải lang thang xa xứ chứ không được ở quê cha đất tổ đâu. Âu cũng là cái số mệnh con người phải gánh, khó lòng mà cãi được. Xin anh đừng coi thường nó là vật vô tri mà chối từ." Nói rồi ông thầy pháp mới lấy quyển sách trong túi ra lấy tay xé một nửa trao cho ông Lộc, còn một nửa thì ném vào trong bếp lửa. Ông Lộc đón lấy quyển sách: "Xin cụ cứ yên trí ạ. Cháu xưa nay làm việc cũng để tích chút âm đức sau này cho con cái chứ không phải là vì tiền bạc ngoài thân. Nhưng mà cụ đã có lòng phó thác cháu xin giữ giúp cụ để lại cho người có duyên sau này."
Nói rồi ông Lộc cầm nửa quyển sách ra về. Cho đến một tuần sau, ông thầy phù thủy ấy không bệnh mà mất. Ông Lộc theo lời dặn của ông cụ đến tẩm liệm lo tang ma cho ông thầy pháp già rất là chu đáo, cũng không quên lời dặn lấy cây châm vàng đặt vào miệng ông ta để hối lộ quỷ sai dưới âm tỳ. Kể từ khi có được cuốn sách, ông Lộc đều mang ra đọc và nghiên cứu rất là hăng say. Đa số là dùng để giải trừ hiện tượng tâm linh khi xảy ra trong đám tang như là trùng tang, cúng cầu siêu, làm lễ bắc cầu hoặc là đuổi ma trừ quỷ các loại đều được ghi vào đánh dấu rất là rõ ràng. Cách thức thực hiện ông Lộc đọc đến đâu thì nhớ ngay đến ấy, tư chất đã rất là thông minh những khái niệm khó hiểu ông chỉ đọc một lần đã có thể ngộ ra và áp dụng đúng những gì được dạy bên trong sách. Chỉ trong độ có một năm là ông đã thuộc và làm thành thạo các pháp có bên trong. Tuy vậy ông cũng không để cho ai biết bản thân mình có phép phù thủy, chỉ đến khi bất đắc dĩ cần dùng tới ông mới đem ra sử dụng mà thôi. Còn tuyệt nhiên những khi đi tẩm liệm mai táng cho người làng ông không bao giờ khoe tài trổ phép mà chỉ làm với tâm tính thiện lương không khi nào vòi vĩnh hay là dọa nạt gia chủ để lấy đó làm cơ hội kiếm tiền.
Mãi cho đến một đêm khi ấy ông Lộc còn đang ngủ bên ngoài hiên nghe tiếng bước chân, ông giật mình tỉnh dậy bước ra cửa, ngoài trời vẫn đang tối mịt. Lúc ấy ông thấy đứng trong sân là một người đàn ông dáng người gầy gò khuôn mặt tối đen không sao nom rõ được đó là ai. Ông Lộc mới cất tiếng hỏi: "Ai đấy, ai mà vào nhà tôi lúc nửa đêm thế này?" Sau câu hỏi một giọng đàn ông nghe rất là quen cất tiếng vang vang như thanh âm vọng về trong không khí mà trả lời: "Là tôi đây, thầy pháp Vạc đây." Ông Lộc sửng sốt nhận ra ông thầy pháp Vạc chết cách đây một năm, cũng là người đã trao cho ông nửa quyển sách nay đang đứng trước mặt ông. Cất giọng ôn tồn ông Lộc mới hỏi: "Cụ Vạc, cụ về tìm cháu có việc gì không ạ? Hay cụ còn tâm nguyện gì chưa hoàn thành cụ cứ bảo với cháu, cháu sẽ giúp cụ hoàn thành ạ." Ông thầy pháp chỉ lắc đầu mà nói: "Không, tôi về chỉ là để từ biệt và cám ơn anh đã giúp tôi khi trước. Và cũng là báo cho anh một việc. Sáng ngày mai nếu thấy một người toàn thân lở loét dạt về làng, anh nhất định không được cứu. Nhớ lấy lời tôi, nhất định không được cứu. Thiên cơ bất khả lộ, tôi chỉ về báo cho anh như vậy mà thôi. Chào anh, tôi đã đến kỳ được đi đầu thai chuyển kiếp, anh cố mà nhớ lấy lời tôi dặn." Nói rồi bóng ông cụ lầm lũi đi ra cổng, thoắt cái bóng hình đã ra xa biến mất về phía tây của làng.
Ông Lộc giật mình tỉnh dậy, toàn thân ông ướt đẫm mồ hôi vì cơn mơ quá là giống thật làm ông trăn trở không sao ngủ tiếp nổi nữa. Chờ mãi cho đến khi trời sáng ông mới trở dậy đánh răng rửa mặt mặc quần áo đi ra chợ bởi vì hôm nay chợ phiên rất là to. Ông Lộc muốn mua một số đồ cần thiết cho gia đình mình. Chợ làng tuy không nhiều đồ như chợ tỉnh nhưng một số người bán hàng xung quanh các vùng lân cận đều mỗi kỳ chợ họp là lại đem xoong nồi, đồ nhựa đem đến bày bán ở các sạp để buôn bán. Vừa bước vào bên trong chưa kịp đi xem đã nghe thấy tiếng huyên náo tiếng chửi bới của người bên trong. Ông Lộc thấy trong chợ đang đuổi đánh một người đàn ông rách rưới, trên thân toàn là những vết lở loét nhìn vô cùng kinh tởm. Người đàn ông chạy lại chỗ ông thì vấp phải hòn đá to ngã chúi về phía trước cắm mặt xuống đất. Ông Lộc mới nhớ lại lời của lão thầy pháp trong giấc mơ đêm qua thì thấy là quả là hôm nay ông có gặp một người bị bệnh lở loét khốn cùng hệt như lời ông cụ nói. Tuy vậy, do bản tính thương người lại thấy người đàn ông kia rách rưới khổ sở bị đánh đập ông Lộc kìm lòng không được bèn ra tay ngăn dân làng lại mà không quản bẩn thỉu đỡ người ấy lên. Mới nhìn qua thì ông đã biết người đàn ông này vì đói rách khổ sở như thế nào nên mới phải đi giật đồ ăn ở trong chợ. Mà hơn hết là căn bệnh của anh ta vốn dĩ không phải là do bệnh mà là có hai vong hồn ma nữ ám ảnh theo sau làm cho người đàn ông mới trở nên như vậy. Ông Lộc liền móc túi trả tiền bánh cho người đàn ông rồi đỡ người đó về nhà tìm cách chữa trị. Vợ con tuy không được thoải mái nhưng mà thấy ông Lộc quả quyết muốn chữa bệnh cho người ta thì cũng đành phải chấp nhận.
Người đàn ông kia nói rằng anh ta tên là Đảm, người ở xa tới chứ không phải dân vùng này. Bởi vì bị bệnh phát bệnh lở loét nên dân làng anh ta nghi là có bệnh phong mới đuổi anh ta đi không cho ở lại nữa. Anh ta lưu lạc nhiều ngày mới tới được đây, may mà có ông Lộc đem về cứu giúp. Bởi vì trạc tuổi nhau lại còn trẻ nên hai người rất dễ thân nhau. Ông Lộc cũng không quản bệnh tật hôi thối tìm các loại lá thuốc đắp cho anh ta để cho mau lành bệnh. Còn lập bàn thờ cúng bái dùng các phép học được đem ra mà áp dụng. Ông Lộc dùng hai người rơm bằng cỏ cho đội nón mão cầm roi giấy đặt ở hai bên ngoài sân không cho oan hồn hai cô gái kia vào nhà để ám theo anh chàng nữa. Một mặt thì ông xem ngày rồi lấy 12 cây châm bằng bạc cắm lên các huyệt trên lưng cho máu mủ chảy ra, lại dán lên lưng anh ta hai lá bùa màu đỏ bắt 12 giờ trưa phải nằm ra giữa sân cho ánh nắng mặt trời chiếu vào đến khi nào các vết lở loét đóng vẩy khô lại mới thôi. Cứ làm như vậy liên tục trong một tuần lễ thì cơ bản là những chất độc bên trong do âm khí ma quỷ ám vào đã bị mặt trời và bùa phép của ông Lộc thiêu đốt loại bỏ hết. Người đàn ông tên Đảm lúc này như người mới vừa lột xác, ăn mặc gọn gàng sạch sẽ toàn thân các lớp vẩy đã bắt đầu bong ra lộ lớp da trắng trẻo cùng khuôn mặt rất là đẹp trai. Ông Lộc mừng lắm vì đã dùng bùa phép làm được việc tốt là cứu một mạng người.
Nhưng ở đời vẽ lông vẽ da khó vẽ xương, người được ông cứu giúp nuôi ở trong nhà lại là một kẻ dã tâm lấy oán báo ân. Những lần ông Lộc vắng nhà, hắn ta thấy vợ ông trẻ đẹp thì mới đem lòng yêu mến, không nghĩ đến cái ơn cái nghĩa khi trước ông Lộc giúp đỡ mà buông lời tán tỉnh, lúc đầu còn ý tứ về sau lại sỗ sàng. Bởi vì cái mã đẹp trai lại giỏi ăn nói dần dần vợ ông Lộc cũng không kìm được lòng mà ngả vào vòng tay của gã nhân tình. Hai người tăm tia gian díu với nhau mà ông Lộc không hề biết. Chỉ mãi đến khi ông Lộc trở về trong một chuyến làm lễ mai táng cho một nhà nghèo ở xa thì mới phát hiện ra gã đàn ông tên Đảm cùng người vợ của mình đã cùng nhau bỏ lại mái nhà yên ấm mà bỏ trốn theo nhau. Ông Lộc lúc này phát giác ra thì đã muộn quá rồi. Hai đứa con của ông phải chịu cảnh không mẹ, mà ông thì ân hận vì đã không nghe lời báo mộng của ông thầy pháp Vạc nói ở trong mơ. Nhưng mà biến cố đó chỉ mới là bắt đầu. Vào một đêm nọ nhà ông Lộc bỗng dưng bốc cháy dữ dội. Hai người con ông khi ấy không kịp thoát ra ngoài, bị cột kèo trong nhà đè trúng, cả hai đều chết cháy trong ngọn lửa hung tàn. Ông Lộc gào khóc muốn lao vào bên trong cứu con nhưng mà lúc này lửa đã bốc lên quá dữ dội, ông bị người làng ôm lấy ngăn lại bởi vì biết chắc nếu ông lao vào bên trong thì tính mạng cũng không sao giữ được. Cùng lúc gặp hai cơn gia biến bất ngờ, ông Lộc mới thấm được những lời thầy pháp Vạc nói khi trước rằng số ông bạc phúc phải đi lang thang xứ người mới hòng yên ổn. Nên sau khi chôn cất cho hai con xong xuôi tử tế, ông Lộc thu nhặt một ít áo quần bỏ làng đi phiêu bạt rồi mới dạt lên làng Đông Vực và định cư từ đó.
Nghe xong câu chuyện của ông tôi không khỏi thương cảm cho số phận của một con người cả đời làm việc thiện lương lại có một quá khứ bi kịch và thảm thương đến như vậy. Có lẽ là bên trong nụ cười và ánh mắt hiền từ của ông vẫn luôn chất chứa một nỗi niềm mà không biết bày tỏ cùng với ai, cho đến hôm nay ông được kể ra với tôi, có lẽ cũng vơi đi được phần nào những tâm sự chôn giấu bao nhiêu lâu nay. Tôi liền ngồi lại an ủi và rót cho ông một cốc nước: "Ông cứ ở lại đây, mai sau ông già không bắt ma được nữa cháu sẽ nuôi ông. Cháu lại có thêm một người ông nữa chẳng phải là càng tốt sao." Ông Lộc cảm động xoa đầu tôi: "Cái thằng này giỏi, mai sau ông già rồi không đi được nữa ông chỉ mong có một người thi thoảng khói hương cho đỡ tủi. Nghe được lời này của cháu ông như được đền đáp một đứa con rồi. Đúng là ông trời không bao giờ tuyệt đường sống của ai." Ông Lộc lại cười lớn rồi tay ông thoăn thoắt đan một tấm lưới bằng những sợi dây leo có gai nhọn, tết rất nhiều những nhành dâu tằm ở xung quanh. Tôi có hỏi là tấm lưới dùng để làm gì và con chó tinh kia đã nhập vào ai, thì ông Lộc không có nói chỉ đáp rằng lưới này có tên là lưới Càn Khôn dùng để bắt quỷ thì rất tốt. Tôi nhìn tấm lưới đã sắp hoàn thành được ông treo lên bao nhiêu là mảnh vải vàng vải đỏ mà không khỏi lo lắng.
Kể từ hôm bà nội của con bé Hà bạn tôi sống lại đó, tôi thấy bà ấy ngày một đổi khác. Có một hôm tôi sang thăm tiện thể rủ con bé Hà ra mương bắt ốc thì thấy bà nội nó nằm trong nhà căn buồng tối om buông màn ủ rũ. Bà nội nó thấy tôi sang liền ngồi nhỏm dậy, đầu tóc xõa ra để lộ cái vệt tím đen ở ngay trán giống hệt như vết thương lúc ông Lộc đâm cái dùi sắt vào con chó tinh. Bà nội nó trừng hai mắt chỉ thẳng vào mặt tôi mà chửi: "Thằng kia cút về, không có rủ rê con cháu tao đi chơi hư người. Nó còn phải ở nhà bóp chân tay cho tao." Tôi rất là bất ngờ bởi vì xưa nay bà cụ ăn nói nhỏ nhẹ không bao giờ quát nạt trẻ con như bây giờ. Lạ một cái là tôi mới sang đến cửa còn chưa kịp nói câu nào mà bà cụ đã biết rằng tôi sang để rủ con bé Hà đi chơi. Điều này lại làm tôi càng thêm thắc mắc. Có lẽ là bà nó sống dậy nên tính tình đổi nết hay chăng? Tôi thấy con bé Hà ngồi ở cuối giường hai mắt sợ sệt nhìn tôi như cầu cứu. Khuôn mặt nó lộ ra một vẻ sợ hãi vô cùng. Đang không biết làm thế nào thì ngoài sân có tiếng gọi bảo nó ra chợ mua giúp mấy thứ đồ lặt vặt. Con bé Hà vừa mừng vừa sợ quay ra nói với bà nội: "Bà ơi, mẹ cháu gọi nhờ ra chợ. Bà nằm nghỉ cháu đi một chút rồi cháu về ngay ạ." Lúc này bà nó mới cất giọng gầm gừ làu bàu ở trong họng mà: "Cút, đi đi, nhưng tao cấm không được chơi với cái thằng kia biết chưa." Tôi nghe thấy bà nó nói thế thì cũng tiu nghỉu lảng mất.
Lúc ra đến chợ cái Hà nhìn thấy tôi ở đó thì gọi với tôi lại và kéo tay tôi vào bên trong khuôn viên ngôi chùa của làng. Nó bảo tôi ngồi xuống bậc tam cấp rồi với giọng sợ sệt thủ thỉ mà nói: "Tín này, tớ tớ kể cho một cái chuyện lạ lắm nhé." "Chuyện gì đấy?" "Chuyện về bà nội tớ." Thấy nó nói vậy tôi khẩn trương giục nó mau kể, thì nó mới đáp: "Bà nội tớ sống lại thì lạ lắm, ban ngày chỉ nằm trên giường bắt tớ bóp chân bóp tay, còn hay lớn tiếng chửi tớ nữa. Và mẹ tớ không cho tớ đi chơi, chỉ bắt ở nhà suốt ngày ngồi bên cạnh bà. Tớ còn ngửi thấy bà bốc ra cái mùi khó ngửi lắm kìa, tớ ngồi cạnh cái mùi ấy xộc lên mũi không sao mà chịu nổi." Tôi nghe thấy nó kể vậy thì vẫn đinh ninh rằng người già vẫn thường khó tính và cơ thể hay có mùi hơi hôi chứ không có gì là lạ quá, tôi mới trấn an con bé: "Chắc là bà cậu khó chịu trong người thôi nên mới như vậy, bà mới dạo một vòng qua Quỷ Môn Quan quay trở về không khỏi cái việc thay đổi tính nết." Mà nghe tôi nói thế con bé Hà lại càng quả quyết: "Không không đâu, ban ngày thì như thế, nhưng mà ban đêm bà tớ lại khác đấy. Có một hôm tớ thấy bà trở dậy mặc quần áo của mẹ rồi lấy cái nón lá đội vào, sau đó bà tớ còn chống gậy đi vòng quanh nhà mấy lượt rồi ngoài sân. Một lúc sau trở vào thì đứng ở đầu giường tớ và bố mẹ tớ một hồi rất là lâu ấy. Tớ phải nằm giả vờ ngủ mà không dám cả cựa quậy. Tớ có nói việc này cho bố nhưng bố tớ không tin lại còn mắng là ăn với nói vớ va vớ vẩn."
Tất cả những điều con bé Hà nói hoàn toàn giống với việc con chó nhà tôi khi trước đã từng làm. Chỉ khác là lần này người đó lại là bà nội của Hà mà thôi. Tôi đang mơ hồ đoán được điều gì đang diễn ra, lại nhớ đến lời ông Lộc "con ma ấy chỉ mới sống lại thôi". Tôi càng tin tưởng vào suy đoán của mình. Tôi mới giục Hà trở về kẻo bà mắng vì trời đã sắp tối. Còn mình thì chạy một mạch đi, định bụng sẽ qua nhà ông Lộc. Nhưng mà tôi vừa vào đầu ngõ đã thấy trước mặt bà nội con bé Hà đứng ở bên đường. Tôi giật mình không dám chạy nhanh nữa mà hai mắt lấm lét rồi nín thở bước từng bước đi qua chỗ bà nội con bé Hà đang đứng. Tim tôi như đập nhanh hơn bởi vì bầu trời đã dần nhá nhem tối. Khi mà vừa bước đến chỗ bà nó đứng thì bà nó chạy nhanh lại phía tôi nắm lấy cổ tay giật lại, trợn tròn hai con mắt mở trừng trừng dí sát vào mặt tôi mà gầm gừ: "Tao đã cấm mày gặp cháu tao cơ mà mày không nghe tao, tao vặn cổ mày từ trước ra sau nghe chưa!" Tôi bị bàn tay kia nắm lấy muốn giằng ra chạy mà không có được. Bởi vì bàn tay của bà cụ tuy đã tuổi cao sức yếu nhưng mà sao lại mạnh mẽ lạ thường, nắm lấy tay tôi như muốn gãy. Tôi sợ quá mới hét lên: "Bà, bà thả cháu ra, bà làm cháu sợ quá." Bà cụ định nói thêm gì đó nữa thì đúng lúc ấy bố tôi đi làm ruộng qua. Bố thấy tôi hét lên thì vội đỗ xe xuống hỏi xem có chuyện gì. Bà cụ thay đổi ngay nét mặt mà nói: "Thằng này gặp bà nó không hỏi nên bà dạy lại nó thôi." Bà cụ nói rồi thả tay tôi ra, hai chân thoăn thoắt thoáng cái đã đi khuất dạng. Bố tôi thấy bà cụ nói vậy thì mắng cho một tràng rồi bắt tôi leo lên xe đèo về nhà. Tôi cũng bất đắc dĩ leo lên, khi nhìn lại cánh tay thì đã bị bà cụ nắm chặt đến nỗi bầm tím. Tôi kinh hãi vì không thể nào một cụ bà mà tuổi gần đất xa trời lại có thể có sức mạnh ghê gớm đến nhường ấy.
Tối hôm đó trong cái lúc sắp ngủ tôi mới thủ thỉ kể cho bố nghe những chuyện nghe được từ con bé Hà và sức mạnh lạ thường của bà cụ lúc chiều. Sau đó còn giơ ra cho bố xem cái vết bầm tím ở cổ tay nữa. Bố tôi không phải một người cố chấp lại mới gặp con chó đội nón mê cách đây ít lâu nên bố cũng tạm tin và bảo sẽ qua nhà để gặp ông Lộc cũng như nói chuyện với bố con bé Hà, bởi vì bố tôi và bố cái Hà là bạn đồng niên chơi khá thân minh nhau. Nhưng mà hôm sau chưa kịp đợi bố lên tiếng thì bố con bé Hà đã chạy sang tìm bố tôi trước, giọng nói vô cùng sợ hãi. Tôi thấy bố tôi và bố con bé đóng cửa nói thì thầm riêng tư gì đó ở bên trong. Một lúc sau bố gọi tôi chạy sang mời ông Lộc qua nhà bàn chuyện gấp. Lúc này tôi mới biết là có chuyện không hay xảy ra rồi. Tôi qua nhà ông Lộc còn chưa kịp nói gì cả thì ông đã ra hiệu cho tôi im lặng như đã biết hết mọi chuyện. Tôi định nói rồi hai ông cháu lẳng lặng quay trở lại nhà tôi, vào bên trong khép cửa lại. Bố của Hà cùng với bố tôi vẻ mặt nôn nóng vừa thấy ông Lộc đã chạy lại kéo ông ngồi xuống. Bố Hà là bác Nghiêm cất lời nói như ái ngại bởi vì lần trước trong đám tang lỡ đuổi ông Lộc về và lại còn nghĩ xấu cho ông: "Bác Lộc, cho cháu xin lỗi chuyện hôm trước mẹ cháu sống lại cháu lỡ nghĩ xấu cho bác, bác tha tội cho cháu ạ." Ông Lộc vẫn cười với ánh mắt hiền hòa mà nói: "Ngày bác không có để ý đâu. Nhưng hôm ấy bác định đóng cái dùi sắt nhọn vào nắp áo quan cũng là có nguyên do cả đấy. Mẹ cháu bây giờ thực sự không còn là mẹ cháu của lúc trước nữa đâu." Ngắt lời ông Lộc bác Nghiêm mới nói: "Bác nói thế thì cháu tin vì vì đêm hôm qua chính mắt cháu, chính mắt cháu nhìn thấy mẹ cháu..." Tôi mới cướp lời: "Mẹ bác đội nón chống gậy đi vòng vòng trong nhà có đúng không ạ?" Bố của Hà sửng sốt lắp bắp: "Sao thằng Tín mày lại biết, lẽ nào mày cũng gặp sao?" "Dạ cháu không có gặp nhưng Hà đã kể cho cháu bạn ấy thấy bà chống gậy đội nón đi lại trong nhà." Bác Nghiêm mới tiếp: "Không chỉ có thế đâu ông Lộc và bố thằng Tín ạ. Cháu còn thấy mẹ cháu hai mắt đỏ như máu, còn còn phát ra ánh sáng như bóng đèn quả nhót đấy. Thoắt cái con mèo nhà cháu đang nhảy trên cái kèo mái ngói, mẹ cháu chỉ cần le cái lưỡi dài cả mấy mét đầy những gai nhọn quấn lấy con mèo kéo tụt vào trong miệng mà nhai ngấu nghiến. Cháu, cháu còn thấy miệng mẹ cháu rộng ngoác ra đến tận mang tai. Lúc ấy cháu sợ quá không dám cả thở. Một lúc sau mẹ cháu hình như ăn đã no nên mới mở cửa đi ra ngoài, cháu mới dám thở hắt ra. Cháu rón rén ra ngoài đi theo thì lúc ấy thấy mẹ cháu nhảy một cái đã từ dưới sân vọt lên mái ngói. Mẹ cháu hất cái nón ra rồi miệng ngửa lên trời như đang hút lấy ánh trăng vậy, mặt mẹ cháu biến dị nhìn sợ lắm ạ. Lúc ấy sợ quá cháu mới lùi vào bên trong không dám chạy ra xem nữa. Sáng nay mẹ cháu vừa đi ngủ là cháu chạy sang bên này ngay ạ."
Tôi nghe bố của Hà kể đến đây, trong đầu đã tưởng tượng ra cảnh một bà già chống gậy đội nón đứng trên mái nhà ở trong đêm tối mà không khỏi rùng mình sợ hãi. Nếu mà là tôi gặp cảnh tượng ấy chắc là sẽ chết ngất đi luôn chứ không hồn vía đâu mà đứng xem được nữa. Tôi đang suy nghĩ lung tung như vậy, ông Lộc mới lên tiếng giải thích: "Dũng hợp của mẹ cháu nhìn thì rất giống quỷ nhập tràng nhưng theo bác không phải đâu. Mẹ cháu bị quỷ nhập nhưng mà là bị nhập để chiếm xác. Tức là mẹ cháu trong lúc cơ thể ốm yếu đã bị hồn quỷ nhập vào thân thể rồi giết chết. Sau đó linh hồn quỷ chiếm lấy cơ thể giả dạng là mẹ cháu chứ không phải là mẹ cháu chết rồi bị mèo nhảy qua nên sống lại đâu. Nếu mà ai không hiểu tận gốc rễ rất có thể là nhầm lẫn. Mà cụ thể, mẹ cháu bị một con chó tinh nhập vào. Giống này thích ăn ánh trăng và có khả năng triệu hồi được nhiều ma quỷ xung quanh như là mèo tinh, gà tinh, lợn tinh về để tụ họp đó. Hiện tại nguyên thần của nó đang bị tổn hại, nó phải ăn ánh trăng để hồi phục và các thứ động vật còn sống, có thể là cả con người. Nên vô cùng nguy hiểm. Để khi nó khôi phục lại hồn phách sẽ gọi bọn yêu tinh ma quỷ xung quanh đến mà hại chết cả nhà gia chủ đó."
Bác Nghiêm bố của Hà khi này mới nhận ra sự nguy hiểm của vấn đề nên mới gấp gáp: "Vậy, vậy có cách gì trừ được con quỷ ấy không bác?" "Cách thì bác cũng có, nhưng phải nhắm thời cơ dụ được nó ra ngoài thì mới xong." Nói rồi ông Lộc đưa cho bác Nghiêm ba xâu pháo tép dài bảo rằng đem về len lén treo ở bên dưới chân giường hoặc trên xà nhà chờ cho đến khi cần thì đốt, chuẩn bị cho một con gà mái mơ cùng với tóc của cả nhà đem sang đây ông sẽ làm phép mà cứu cho. Ông Lộc khi này mới đem tấm lưới đan bằng dây gai và cành dâu ra bảo hai bố con tôi đêm nay cùng ông đi bắt quỷ. Bác Nghiêm trở về nhà lấm lét nhìn quanh bởi vì hễ cứ đến chiều sẩm tối mẹ của bác như thường lệ sẽ ra khỏi nhà đi đâu đó đến hai ba tiếng mới trở về. Bác cầm bốn năm sợi dây pháo treo lên xà nhà cả ở bên dưới gầm giường, xong xuôi đâu đó bác mới thở phào nhẹ nhõm quay trở ra thì đúng lúc ấy bà cụ cũng từ bên ngoài đi trở vào làm cho bác muốn giật mình đứng cả tim. Trong lòng bác chột dạ nhưng ngoài mặt vẫn lễ phép chào hỏi bà mẹ, dù biết người đó không còn là mẹ của mình nữa rồi. Bà cụ chỉ gầm gừ hai mắt rồi không thèm trả lời, đi ngay vào buồng nằm lên giường yên vị như một xác chết.
Cuối cùng màn đêm cũng buông xuống. Tôi, ông Lộc và bố tôi cả ba đều không ai dám ngủ, tất cả đều chực sẵn ở một chỗ kín đáo đợi cho đến 12 giờ khuya. Lúc này trong căn nhà tối om của bác Nghiêm chỉ có duy nhất một mình bác nằm bên trong. Bác gái và con Hà giả vờ nói là đưa nhau sang ngoại chơi nhưng mà kỳ thực là đã đem gửi sang nhà tôi lánh nạn ở đó rồi. Khi này bác không dám ngủ nằm thao thức chờ đợi, chỉ nghe thấy giường bên cạnh có tiếng cọt kẹt của khung giường gỗ rồi bên tai nghe thấy tiếng trở dậy bước đi ở trong phòng. Bà cụ mới lấy nón chống gậy đi đến đầu giường bác Nghiêm, khuôn mặt biến dạng kề sát vào mặt bác xem bác đã thực sự ngủ hay chưa. Bác Nghiêm toàn thân rời rụng nhưng mà cơ hồ không đủ can đảm để tung cửa mà bỏ chạy nên chỉ giả như đã ngủ rất là say. Bà cụ xem xét một hồi lâu thấy bác đã say giấc thật mới nhẹ nhàng mở cửa đi ra bên ngoài, nhanh nhẹn nhảy tót lên mái nhà đứng ăn trăng. Khi này thì ông Lộc biết thời cơ đã tới, ông nhét vào miệng con gà mái mơ nắm tóc rồi buộc vào cổ nó sợi chỉ đỏ, xong xuôi mới bất ngờ thả nó ra cho con gà bay một cái nhảy vào trong sân. Con quỷ khi này đang ăn ánh trăng thấy con gà bên dưới nó liền nhảy xuống chực vồ nhưng mà dùng lưỡi bắt hay là dùng tay vồ con gà đều tránh né được hết. Con quỷ tức mình rượt đuổi khiến cho con gà mái mơ chạy một mạch ra đường. Lúc này con quỷ cũng chằm chằm đuổi theo xem con gà mái đã chạy đi đâu mất thì ba bố con ông cháu mới dám ra khỏi chỗ nấp chạy vào bên trong nhà.
Con quỷ chạy theo con gà một hồi lâu mà không có bắt được, nó giận dữ tru lên những tiếng như tiếng chó. Nhưng mà lần này con gà đang chạy bỗng dưng dừng lại như là có ý chấp nhận để cho bà cụ hóa quỷ kia túm được. Bà cụ không nói không rằng ngoạm luôn vào cổ con vật cắn một cái. Nhưng mà vừa ăn được một miếng thôi thì hình như là nhận ra có điều gì đó không đúng, bà ta vứt con gà lại một thoáng đã trở về nhà. Căn nhà vẫn tối om, bà ta bước vào trong thấy bác Nghiêm vẫn còn nằm trong chăn. Bà ta mới gầm gừ nói: "Mày lừa tao, mày đã biết rồi thì tao sẽ giết mày." Nói rồi bà cụ nhảy chồm tới lao vào trong chăn nhưng mà trong ấy chỉ toàn là gối và mấy thứ đồ bông lùng phùng cùng bộ quần áo của bác Nghiêm chứ tuyệt nhiên là không thấy bác đâu nữa. Vừa biết mình bị lừa thì cánh cửa bỗng đóng lại. Bên ngoài ông Lộc dán hai lá bùa đan chéo vào nhau cùng cái khóa đồng to bản nhốt bà cụ ở bên trong, rồi một tràng pháo bên trong nhà nổ vang làm kinh động cả xóm làng. Nhiều người bật dậy chạy sang nhà bác Nghiêm vì tưởng là bên này có chuyện gì xảy ra. Chỉ một lúc thôi người xem đã bu đông cả bên ngoài. Tiếng pháo nổ lớn khiến cho bà cụ sợ hãi điên cuồng mà kêu gào thảm thiết. Bên ngoài bác Nghiêm xót mẹ lắm nhưng mà phải mím môi để cho ông Lộc làm phép. Ông Lộc mới lấy tay giật sợi dây, nhân lúc bà cụ đang hoảng loạn sợ hãi thì tấm lưới treo sẵn ở trên trần nhà rơi thẳng xuống đầu trùm lên người bà cụ. Bà cụ vẫy vùng, gai nhọn cành dâu chạm phải thì thân thể như bị bỏng, tiếng xèo xèo thịt cháy vang lên. Nhưng mà có vẻ như con quỷ bên trong đã khá là mạnh nên bà cụ dù có đau đớn cũng vẫn vùng vẫy rất là mạnh, tấm lưới kia xem như không thể cầm cự được lâu hơn.
Ông Lộc thấy tình hình không ổn rồi bèn bảo hai bố con tôi cầm hai cái chậu nước vo gạo nếp đứng chắn sẵn ở cửa. Ông Lộc lấy khóa mở cửa ra vừa đúng lúc chiếc lưới đan bằng dây gai bị con quỷ xé rách làm đôi, nó nhún người định nhảy ra cửa muốn trốn thoát thì ăn ngay hai thau nước vo gạo hất thẳng vào mặt khiến nó bật ngửa lại vào bên trong đập lưng vào cái bàn thờ treo trên tường làm cho bát hương rơi xuống khiến cho tro và chân nhang bay mù mịt. Ông Lộc tay cầm dùi nhanh nhẹn nhảy vào bên trong. Đúng lúc ấy con quỷ trong xác bà cụ cũng đứng dậy, nó không quản đau đớn cùng nhảy đến nhe hàm răng sắc nhọn định cắn vào cổ ông. Ông Lộc mới theo đà đó vận hết sức cắm cây dùi đục nhọn ngay giữa ngực con quỷ kia. Mũi sắc nhọn vừa cắm xuống thôi bà cụ đã bật ngửa ra sau nằm cứng đơ bất động, hình như đã chết thêm lần nữa. Ông Lộc lúc này mới thở phào nhẹ nhõm quay người đi ra ngoài thì bỗng nhiên cái xác lại bật dậy nhắm lúc ông không đề phòng định cắn tới. Tôi và bố mới hét lên: "Ông Lộc cẩn thận, con tinh nó còn chưa chết kìa!" Ông Lộc vội quay người lại. Tôi đinh ninh phen này ông lành ít dữ nhiều rồi bởi vì khoảng cách giữa ông và con quỷ rất là gần. Nhưng mà đến khi con quỷ chỉ còn vài gang tay nữa chụp được ông thì bất ngờ từ bầu trời trong xanh cùng ánh trăng sáng vằng vặc giội xuống một luồng sét làm lóe lên đánh tung cả mái nhà, biến cái xác bà cụ cùng con tinh cháy đen ngã vật ra đất thêm lần nữa.
Lúc này ông Lộc dù đứng rất là gần luồng sét mạnh nhưng mà toàn thân ông không hề bị sao. Bố con tôi và cả bác Nghiêm cùng với mọi người xung quanh ai cũng mắt tròn mắt dẹt không hiểu vì sao là trên trời không mây không mưa lại có luồng sét mạnh đến như vậy giội xuống đánh thủng cả nóc nhà. Sự việc hôm ấy tất cả những người có mặt đều chứng kiến tận mắt, họ mới biết được ông Lộc không chỉ làm nghề thổi kèn đám ma mà còn là một người tài phép đầy mình. Lúc này nhà bác Nghiêm mới lại đem lại quan tài đặt cái xác bà cụ vào trong rồi lại chính tay ông Lộc tẩm liệm tổ chức đám tang chọn giờ lành để đưa bà cụ ra nghĩa trang an táng. Từ hôm đó người làng lại quý mến ông Lộc như trước, hễ trong làng có đám ma chay nào cần giúp đỡ người ta lại gọi ông đến tẩm liệm, chỉ bảo gia đình làm các thủ tục tang lễ để không bỏ sót bước nào. Còn riêng ông Lộc dù người ta biết ông xem bói và phong thủy thậm chí là trừ ma lại được nhiều người ở xa đến tìm xin ông xem phong thủy đi yểm bùa trừ ma, nhưng ông Lộc nhất quyết chối từ, và cũng từ đó không lần nào tôi còn được thấy ông Lộc trổ phép bắt ma nữa.
Câu chuyện “Chó Trắng Ăn Trăng: Quỷ Nhập Tràng Làng Đông Vực” đến đây là khép lại. Nếu câu chuyện khiến bạn rùng mình, hãy để lại cảm nhận và theo dõi Âm Dương Phủ để đón nghe những giai thoại dân gian kỳ bí tiếp theo.

Nhận xét
Đăng nhận xét