CHÔN XÁC CON RỂ SAU VƯỜN… BỐ VỢ SỐNG KHÔNG BẰNG CHẾT | Kỳ 33

 

[BÁO ỨNG Ở RỂ SÔNG LOAN - BẢN ĐẦY ĐỦ CHI TIẾT]


Có những bi kịch cõi âm không khởi nguồn từ bùa chú hay ma quỷ, mà bắt nguồn ngay từ sự tham lam, dối trá và ác niệm trong lòng người. Ở những làng quê ven sông, người ta vẫn thường bảo nhau rằng: chết vì thiên thiên vạn kiếp còn có đường thoát, chứ chết vì thù hận, dằn vặt và oán khuất thì vong linh nghìn năm vẫn chẳng thể siêu sinh. Kẻ thủ ác dù có chôn sâu giấu chặt đến đâu, tốn bao công sức lấp liếm tội lỗi, thì giọt máu oán hận trần gian vẫn sẽ len lỏi qua từng kẽ đất để tìm về đòi lại công lý. Câu chuyện dưới đây chính là một minh chứng cay đắng cho quy luật nhân quả khắt khe ấy, nơi cái giá của sự xảo quyệt và nhẫn tâm phải trả bằng chính máu và nước mắt.


---


Xóm Lò Vôi nằm heo hút bên bờ sông Loan, cả xóm chỉ chừng trên dưới ba mươi hộ dân sống quây quần quanh vùng đồi núi âm u. Cuộc sống của người dân nơi đây nhìn chung chỉ ở mức đủ ăn đủ mặc, chẳng có nhà nào giàu có nổi trội. Trong xóm chỉ có gia đình ông Tường và ông Lương là thuộc hàng có kinh tế khá giả nhất. Ông Tường giữ chức trưởng xóm, còn ông Lương làm phó xóm. Tuy nhiên, trên thực tế, người được dân làng nể trọng và yêu mến hơn cả lại là ông Lương. 


Ông Lương tính tình hiền lành, giản dị, đầm tính và sống rất chính trực. Ông quan tâm đến từng nếp nhà, xóm giềng có phụ nữ mới sinh con hay trẻ nhỏ ốm đau ông đều ghé thăm, chia sẻ. Chính ông Lương là người đã đứng ra biểu quyết bầu ông Tường làm trưởng xóm, bản thân ông chẳng bận tâm đến danh lợi hay chức quyền. Trái lại, ông Tường lại mang bản tính "thùng rỗng kêu to". Mồm năm miệng mười nói năng hay lắm, nhưng hễ có việc chung của xóm là đùn đẩy hết cho ông Lương gánh vác. Ông Tường mượn cái danh trưởng xóm để giương oai giễu võ, cư xử phân biệt trên dưới hệt như quan lớn đối với dân đen.


Bên ngoài, ông Tường vẫn cười nói xởi lởi với ông Lương để lợi dụng sức lao động của ông, nhưng trong tâm thâm căn cố đế lại luôn ghen ghét, đố kỵ. Ông Tường cho rằng dân làng kính trọng ông Lương hơn là do ông Lương đã rỉ tai nói xấu, gièm pha hạ thấp uy tín của mình.


Nhà hai ông chỉ cách nhau khoảng mươi nóc nhà. Ông Tường có một cô con gái năm nay mười bảy tuổi tên Mị và thằng con trai nhỏ mười tuổi tên Tè. Gia đình ông Lương thì có hai người con trai: anh con cả đã đi làm ăn xa ở vùng khác rồi lập nghiệp, lấy vợ sinh con ở đó, thỉnh thoảng mới về thăm nhà; chỉ còn người con trai út tên Nam, mười chín tuổi, sống cùng vợ chồng ông. Nam là đứa trẻ thanh mai trúc mã lớn lên cùng Mị, tính tình ngoan ngoãn, chịu khó và hiền lành nổi tiếng trong vùng.


Đợt đó, trong xóm Lò Vôi có hỷ sự của anh Cường – bạn chơi chung nhóm thanh niên với Nam và Mị. Theo phong tục lâu đời ở xóm Lò Vôi, nhà nào có đám hỷ phải đãi tiệc trong hai ngày. Ngày đầu tiên là ngày vui dành riêng cho đám thanh niên trong làng tụ họp, nhảy múa, xả giàn nhả vía cho những ai tới tuổi cập kê mà chưa có người yêu. Chú rể phải đi mời từng gã đàn ông độc thân mỗi người một ly rượu. Sang ngày thứ hai mới chính thức cử hành lễ thành hôn.


Đêm tiệc nhả vía hôm đó, toàn bộ đám thanh niên trai gái kéo hết sang nhà anh Cường hát hò, ăn uống thâu đêm suốt sáng. Được dịp vui chơi không bị cha mẹ rầy la, đứa nào đứa nấy đều uống say bí tỷ rồi nằm ngủ La liệt ngay tại sàn nhà anh Cường. Mấy đứa con gái khác uống ít nên đã lén đi về từ nửa đêm, duy chỉ có Mị say quá nên ngủ gục lại cùng đám con trai.


Sáng hôm sau khi mặt trời hế hé, Nam là người đầu tiên tỉnh dậy. Anh giật bắn người khi thấy Mị đang nằm ngay sát bên cạnh mình. Nam thì cởi trần, còn Mị thì quần áo xộc xệch, hai cúc áo trên bị xẻ ra lấp ló. Nam vò đầu bứt tai cố nhớ lại chuyện tối qua nhưng vì say rượu quắc cần câu nên đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Đúng lúc đó Mị cũng giật mình tỉnh dậy, hoảng hốt khi nhìn thấy tình trạng của cả hai.


Sợ Mị la lớn làm đám thanh niên xung quanh thức giấc, Nam vội lấy tay bịt miệng Mị lại rồi thì thầm:

- Chúng nó nghe thấy bây giờ! Đi ra ngoài góc vườn kia nói chuyện với tao!


Mị vội vã cài lại cúc áo rồi rón rén bước theo Nam ra xa khỏi nhà anh Cường. Đứng dưới gốc cây, hai đứa nhìn nhau ngượng ngùng. Nam ngập ngừng hỏi trước:

- Tối qua... tao có làm gì mày không Mị? Tao uống say quá chẳng nhớ gì cả.


Mị rơm rớm nước mắt đáp:

- Em... em cũng không biết nữa. Em có biết uống rượu đâu, tại mấy anh cứ ép. Em say như chết có biết trời đất gì đâu.


Nam ngẫm nghĩ một lúc rồi an ủi:

- Vậy chắc là chưa làm gì bậy bạ đâu. Mình xưa nay có yêu đương gì đâu. May mà chưa ai nhìn thấy, xem như tối qua chơi vui quá trớn thôi. Mày đừng có mách chuyện này với ai đấy nhé! Con gái mang tiếng ôm trai ngủ thì khổ cả đời.


Mị biết tính nghiêm trọng nên gật đầu đồng ý. Nam vốn tính hiền lành giống bố nên Mị rất tin tưởng. Cứ tưởng chuyện đến đó là êm đẹp, nào ngờ mấy tháng sau hậu quả bùng nổ.


Hôm ấy, xóm Lò Vôi chấn động bởi tiếng chửi rủa, roi vọt vang trời phát ra từ nhà ông Tường. Hàng xóm chạy sang hóng chuyện thì thấy ông Tường đang điên tiết cầm roi đánh Mị túi bụi. Ông ta gào lên:

- Con hư thân mất dạy này! Mày khai ngay cái thai trong bụng mày là của thằng chó nào để tao đào mồ cuốc mạ nhà nó lên! Giời ơi sao mà ngu thế hả con!


Mị bị đánh lằn dọc lằn ngang trên người nhưng nhất quyết câm như hến không chịu nói. Bà vợ ông Tường đứng bên xót con khóc lóc nhưng không dám can ngăn. Chuyện Mị chửa hoang đồn đi khắp xóm. Người đoán già người đoán trẻ, cho đến khi ông Tường vác gậy xông thẳng sang nhà ông Lương, lôi Nam ra đánh đập dã man.


Ông Tường chỉ tay vào mặt Nam chửi xối xả:

- Mày là đồ không có cha sinh mẹ dạy! Mày dám làm con gái tao có bầu rồi chối à? Mày hủy hoại đời nó rồi hả thằng chó!


Nam dù bị đánh đau nhưng không đánh trả, chỉ đỡ gậy gào lên:

- Không phải con chú Tường ơi! Con không biết gì hết!


Ông Lương vội ra can ngăn, giữ bình tĩnh nói:

- Anh Tường bớt giận. Nếu đúng là con tôi làm sai thì nhà tôi xin chịu toàn bộ trách nhiệm. Nhưng anh cứ để yên cho nó nói xem sao đã!


Ông Tường gào lên:

- Bình tĩnh cái gì nữa! Mấy tháng trước mày với con Mị ngủ chung ở nhà thằng Cường đúng không? Con tao nằm cạnh mày rồi tự dưng cái bụng nó ễnh ra đấy à? Ông Lương dạy con kiểu đấy à?


Một gã thanh niên trong nhóm hôm đó cũng lên tiếng bồi vào:

- Hôm đó chính mắt con thấy con Mị đầu bù tóc rối cài cúc áo lén đi theo thằng Nam về trước đấy ạ!


Ông Lương quay sang hỏi thẳng con trai:

- Bố chỉ hỏi mày một câu: Hôm ở nhà thằng Cường, mày có ngủ cạnh con Mị không?


Nam cúi mặt im lặng. Quả thật hai người đã nằm cạnh nhau trong tình trạng xộc xệch, và bản thân Nam khi say cũng không dám chắc 100% mình có làm gì hay không. Nam lý nhí:

- Đúng là cô ấy nằm cạnh con... nhưng bọn con không nhớ gì cả...


Chuyện đã đến nước này, ông Lương thở dài nhận trách nhiệm, xin được lựa ngày tốt sang thưa chuyện hỏi cưới Mị cho Nam. Ông Tường được thể lấn tới, yêu cầu Nam phải về ở rể nhà mình ba năm, đồng thời nhà ông Lương phải đền bù vàng và mổ trâu đãi cả xóm theo tục lệ phạt chửa hoang. Dù việc ở rể là điều ê kề với người đàn ông, nhưng ông Lương vì thương con và muốn đền bù lỗi lầm nên nhẫn nhịn đồng ý.


Đám cưới diễn ra vội vã. Nam dọn sang nhà ông Tường ở rể. Dù đã là vợ chồng trên giấy tờ, Nam và Mị vẫn rất ngượng ngùng, ngủ chung giường nhưng không sinh hoạt chăn gối. Biết Mị mang thai, Nam tỏ ra vô cùng có trách nhiệm, chăm sóc Mị từng ly từng tẹo. 


Tuy nhiên, cuộc sống ở rể của Nam là một chuỗi ngày bi kịch. Ông Tường vốn gia trưởng và ghét nhà ông Lương, nay có Nam trong tay liền coi Nam như nô lệ. Nhà ông Lương đất rộng, Nam quen làm lụng vất vả, còn nhà ông Tường xưa nay toàn thuê người làm. Từ ngày có Nam, ông Tường đuổi hết thợ thuê, trút toàn bộ việc đồng áng nặng nhọc lên vai con rể. Nam phải làm việc quần quật từ sáng sớm đến tối mịt như con trâu con ngựa. Mị thương chồng muốn mang cơm ra đồng nhưng Nam không cho vì sợ ảnh hưởng thai nhi. Hàng xóm thấy vậy trách ông Tường ác nghiệt, nhưng Nam chưa từng than rên một lời. Mỗi lần về thăm bố mẹ đẻ, Nam đều dối rằng mình sống rất tốt, vợ chồng hòa thuận.


Cho đến khi Mị mang thai ở tháng thứ tám, xóm Lò Vôi lại bùng lên sóng gió. Đùng một cái, ông Tường loan báo khắp nơi rằng Nam đã bỏ trốn theo Đào – một cô gái ở làng bên. Ông Tường lu loa:

- Mẹ kiếp! Tao biết ngay nó là loại vô giáo dục mà! Tao bắt tận mặt nó lén lút gặp con Đào nhưng nể bố nó nên bỏ qua. Ai ngờ chúng nó âm thầm lập kế hoạch bỏ trốn với nhau, bỏ rơi con Mị sắp đẻ!


Trùng hợp thay, gia đình cô Đào cũng vừa bán hết ruộng vườn dời đi vùng khác làm ăn trước đó không lâu. Xóm làng nghe vậy liền quay sang xì xầm chỉ trích Nam là kẻ phụ bạc, chê trách ông Lương không biết dạy con. Nhưng vợ chồng ông Lương nhất quyết không tin. Con trai ông bà vốn hiền lành, có hiếu, có trách nhiệm, không đời nào làm ra chuyện bất hiếu bất nghĩa như vậy. Ông Lương sang xin rước Mị về chăm sóc nhưng ông Tường nhất quyết từ chối, cũng không cho nhà ông Lương sang nhìn mặt cháu nội khi Mị sinh con.


Hơn ba tháng sau ngày Nam mất tích, một đêm nọ, ông Lương nằm mơ thấy Nam về. Trong mơ, Nam đứng ngoài cửa gọi:

- Bố ơi, mở cửa cho con vào với!


Ông Lương mừng rỡ ra mở cửa thì chết sững: toàn thân Nam đầm đìa máu me, quần áo bám đầy đất đỏ. Nam cởi chiếc áo rách ra, để lộ một vết thủng sâu hoắm ngay trước ngực, khóc nấc lên:

- Con bị người ta hại chết rồi bố ơi... Con không về phụng dưỡng bố mẹ được nữa...


Nói xong, bóng Nam mờ dần rồi biến mất. Ông Lương tỉnh dậy mồ hôi nhễ nhại, lòng đau như cắt nhưng chỉ nghĩ do mình quá thương nhớ con.


Trong khi đó, tại nhà ông Tường, các hiện tượng tâm linh kinh hoàng liên tục xảy ra. Mảnh ruộng nhà ông Tường đột nhiên úa vàng héo quắt chỉ sau một đêm dù đã thuê người chăm sóc. Sáng nào phía sau nhà cũng vang lên tiếng bổ củi cộp cộp – thói quen ngày trước của Nam – nhưng hễ ông Tường bước ra là tiếng động im bạt. Thằng cu Tè nhiều lần reo lên "Anh Nam về!" làm bà vợ ông Tường hú vía, nhưng thực ra chỉ có cu Tè nhìn thấy Nam đứng ngoài cổng ra hiệu im lặng.


Đứa con mới sinh của Mị ban ngày cứ nằm nhìn lên trần nhà cười toe toét như có người giỡn hớt, nhưng cứ đúng 9 giờ đêm là giật mình khóc ngặt nghèo đến tím tái. Mị nghe thấy rõ ràng tiếng Nam hát ru con và tiếng Nam gọi: "Mị ơi, con dậy rồi kìa." 


Kẻ thực sự hoảng loạn nhất chính là ông Tường. Đêm nào ông ta cũng nghe tiếng Nam gõ cửa van xin vào nhà. Có trưa nằm ngủ gà ngủ gật, ông Tường thấy Nam vác cuốc đứng ngay đầu giường, máu từ người Nam nhiễu tong tong xuống chăn. Nam nhìn ông Tường bằng ánh mắt trắng dã, cười cợt:

- Bố muốn gọi mẹ dậy sao? Mẹ không nghe thấy đâu, vì mẹ đâu có bí mật, mẹ đâu có giết người...


Ông Tường sợ đến xón đái ra quần. Ông ta gào không thành tiếng, mãi đến khi gà gáy bóng ma mới biến mất. Ông Tường biết mình bị báo oán nhưng không dám mời thầy cúng vì sợ lộ tội ác.


Sự thật tột cùng gớm ghiếc dần được phơi bày qua ký ức dằn vặt của Mị. Tối hôm ở nhà anh Cường năm xưa, người ăn nằm với Mị thực chất là Tùng – gã thanh niên nghèo nhất xóm, con của một người mẹ mù lòa. Mị và Tùng lén lút yêu nhau nhưng Mị không dám công khai vì ông Tường từng dằn mặt cấm Mị quen biết kẻ "khố rách áo ôm, chửa hoang". 


Khi bị bố đánh ép khai tác giả cái thai, Mị khai tên Tùng. Ông Tường phát điên, nhưng nhận thấy Nam hiền lành, nhà ông Lương lại giàu có, mâu thuẫn giữa hai nhà lại sẵn có, ông Tường đã vu vạ cho Nam để ép Nam về làm rể gánh họa thay. Mị vì sợ bố đánh chết Tùng nên đành cắn răng tuân theo. Sống chung với Nam, trước sự dịu dàng và hy sinh của Nam, Mị đã nảy sinh tình cảm và vô cùng hối hận.


Tuy nhiên, Tùng vẫn không buông tha. Tùng liên tục đe dọa vạch trần sự thật để ép Mị gặp mặt. Hôm đó, thừa lúc bà vợ ông Tường đưa cu Tè đi ăn cỗ, ông Tường đi vắng, Tùng lén mò sang nhà gặp Mị. Tùng đưa tay sờ bụng Mị cười cợt:

- Bụng to thế này khéo sau này đẻ ra lại giống anh. Bố con em không sợ đẻ ra không giống thằng Nam à?


Mị gằn giọng đuổi Tùng về, khẳng định giờ mình đã có chồng và sẽ sống đàng hoàng với Nam. Đúng lúc đó, Nam làm đồng về sớm vì lo cho vợ bầu. Đứng ngoài cửa, Nam nghe trọn vẹn cuộc trò chuyện. Nam bàng hoàng xông vào đối chất:

- Mị! Đứa con trong bụng em là của nó đúng không? Bố con em lừa tôi!


Tùng vênh váo thách thức:

- Mày biết rồi thì tao sợ gì nữa! Tao ăn ốc mày đổ vỏ đó thằng ngu!


Hai bên xông vào đánh nhau. Đúng lúc ông Tường về đến nơi. Nam gào lên tức giận:

- Ông về đúng lúc lắm! Nhận lấy thằng con rể quý này! Tôi cung phụng nhà ông bấy lâu, giờ tôi sẽ ly hôn và cho cả cái làng này biết bộ mặt thật của gia đình ông!


Sợ mất mặt mũi và mất luôn chức trưởng xóm, ông Tường xông vào ôm chặt lấy Nam. Tùng cay cú vơ lấy con dao gọt hoa quả trên bàn đâm tiếp hai nhát vào bụng và ngực Nam. Nam gục xuống máu chảy lênh láng. Thấy Nam còn ngáp ngáp, ông Tường sợ Nam sống sót sẽ tố cáo, liền lôi Mị dậy bịt miệng, rồi tự tay cầm dao đâm thêm nhiều nhát kết liễu đời con rể.


Ông Tường đe dọa Tùng và Mị phải giữ kín bí mật. Ông ta đưa cho Tùng một khoản tiền lớn, bảo Tùng bán nhà đưa người mẹ mù rời đi nơi khác, hứa chục năm sau sẽ cho nhận con. Đêm đó, ông Tường và Tùng lén chôn xác Nam ngay sau vườn nhà, dưới bụi môn dại. Việc cô Đào chuyển nhà đi trùng hợp cùng thời điểm được ông Tường lợi dụng để phao tin Nam bỏ trốn theo gái.


Trở lại gia đình ông Lương, sau khi bà Cát (mẹ Nam) cũng nhìn thấy vong hồn Nam hiện về khóc nức nở báo bị giết không vào nhà được vì thần linh không cho vào, ông Lương quyết định đi tìm gia đình cô Đào. Khi gặp được Đào ở nơi ở mới, Đào khẳng định không hề có quan hệ yêu đương với Nam. Biết mình bị lừa, gia đình ông Lương kéo sang nhà ông Tường làm cho ra lẽ.


Trước sự chối phắt và thách thức của ông Tường, thằng cu Tè đột nhiên bước ra, mắt trợn ngược, giọng nói ngây ngô nhưng vô hồn:

- Đừng tìm nữa, anh Nam chết rồi mà! Bố giết anh Nam rồi chôn sau nhà ngay chỗ bụi môn kia kìa! Anh Nam đang đứng ngoài cửa chỉ kìa!


Mọi người rùng mình kinh hãi. Mị không thể chịu đựng thêm sự dằn vặt của lương tâm, quỳ gục xuống khóc nấc lên:

- Bố đừng chối nữa! Anh Nam đang đứng kia kìa! Bố trả anh ấy lại cho bố mẹ anh ấy đi!


Sự thật vạch trần. Anh Quang (anh trai Nam) vác cuốc lao ra sau vườn đào xới. Dưới lớp đất mùn bẩn thỉu cạnh bụi môn, thi thể đáng thương của Nam lộ ra. Ông Tường chết lặng, toàn bộ xóm Lò Vôi chấn động.


---


[ĐOẠN KẾT NHÂN QUẢ]


Chính quyền địa phương ngay lập tức cất lưới bắt giữ ông Tường và Mị. Với tội danh sát nhân và che giấu tội phạm dã man, ông Tường phải nhận án tử hình, còn Mị chịu mức án tù dài hạn, bỏ lại đứa con thơ dại cho bà ngoại chăm sóc trong cay đắng. 


Về phần Tùng, những tưởng ôm tiền bịt miệng bỏ trốn là có thể êm xuôi đổi đời, nhưng lưới trời lồng lộng tuy thưa mà khó thoát. Cầm số tiền lớn trong tay, Tùng sinh ra tật cờ bạc, nướng sạch tiền bán nhà lẫn tiền của ông Tường vào các sới bạc chui. Thua nợ ngập đầu, Tùng bị bọn giang hồ cho vay nặng lãi truy sát. Mỗi lần bị bắt, chúng lại chặt của Tùng một ngón tay để trừ nợ. Cuối cùng, Tùng bị đánh chết dã man trong một căn gác trọ hôi hám trước khi công an kịp lần ra manh mối, bỏ lại người mẹ già mù lòa bơ vơ, điên dại giữa đời.


Quy luật nhân quả ở đời xưa nay chưa từng sai lệch một li. Lòng tham, sự gian dối và thù hận có thể giúp kẻ ác che giấu tội lỗi trong chốc khảnh, nhưng dối trời sao dối nổi lòng người, trốn người sao thoát khỏi nghiệp báo cõi âm. Kẻ gieo ác niệm, tước đoạt mạng sống của người khác rồi cũng sẽ phải trả giá bằng chính máu, nước mắt và sự dằn vặt oán hận, để lại dư âm ám ảnh muôn đời cho những ai dám coi thường đạo lý làm người.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

🎙️ TRỢ LÝ TRUYỆN AUDIO

Chương 1 - Phần 1: Cả Tông Môn Khinh Ta Là Linh Nông - Nào Ngờ Ta Trồng Ruộng Thành Tiên