Chồng Cũ Thuê Thầy Yểm Ngải Hại Vợ… Không Ngờ Quả Báo Ập Đến Cả Nhà

  
Nhân quả nhãn tiền, xưa nay cõi âm ti chưa từng dung tha cho kẻ lòng đầy tà niệm. Người ta thường sợ ma quỷ chốn hoang lạnh, dốc vắng, nghĩa địa hiu hắt lúc đêm thâu, nhưng có mấy ai hay, thứ tàn độc nhất, đáng kinh hãi nhất lại chính là tâm can thối rữa của lòng người. Kẻ vì danh lợi, vì thù hận mà dâng linh hồn cho quỷ dữ, tìm đến bùa ngải hại người thì cuối cùng, chính bản thân và máu mủ của mình sẽ phải gánh chịu quả báo khốc hại, sống không bằng chết trong sự dày vò của tà binh tà tướng. 

Nơi ven đô Hải Phòng những năm ấy, căn nhà nhỏ nằm nép mình ở cuối xóm của mẹ con chị Hương luôn được lối xóm quý mến bởi sự hiện diện của con bé An. An năm nay mười tám tuổi, đang độ xuân thì, nết na hiền dịu khôn tả. Nó gặp ai trong xóm cũng cúi đầu thưa gửi nhẹ nhàng, lễ phép. Chị Hương dạy con khéo léo từ nếp ăn nói kính trên nhường dưới, ai nhìn vào cũng tấm tắc khen ngợi. Ngờ đâu, bi kịch ập đến đúng cái đợt con An đang ráo riết ôn thi đại học. Gia đình xảy ra lục đục lớn, chị Hương và anh chồng tên Hùng đem nhau ra tòa ly dị. Cú sốc ấy tưởng chừng chỉ làm một đứa trẻ buồn tủi, nhưng không, kể từ ngày đó, con An bắt đầu có những biểu hiện quỷ dị vô cùng.

Mọi sự bắt đầu từ thói quen sinh hoạt của nó. Bình thường, cứ tầm năm giờ rưỡi sáng là con An tự giác thức dậy, dọn dẹp rồi cắp sách tới trường học. Nhưng hôm ấy, đồng hồ đã điểm hơn sáu giờ mà cửa phòng nó vẫn khóa chặt, im ỉm không một tiếng động. Chị Hương đứng ngoài gọi vọng vào mấy câu nhưng chẳng nghe thấy tiếng thưa dạ. Nghĩ bụng chắc con học bài khuya nên ngủ nướng, chị Hương lại quay xuống bếp làm việc. Thế nhưng đến bảy giờ kém, trễ cả giờ học mà con An vẫn chưa ra. Chị Hương bắt đầu nóng ruột, đập cửa gọi lớn ơi hỡi nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng đáng sợ. Sợ con gái xảy ra chuyện chẳng lành, chị chạy vội sang nhờ mấy chú hàng xóm đem búa qua phá khóa hộ. Trong lúc người ta hớt hải chạy sang, chị Hương đứng ngoài cửa không ngừng la khóc:
- An ơi! Có chuyện gì vậy con? Mở cửa cho mẹ đi con ơi!

Tiếng la hét, tiếng búa đập chan chát vào cánh cửa tạo nên một bầu không khí hỗn loạn vô cùng. Thế nhưng, khi cánh cửa gỗ dày đổ sụp xuống, chị Hương xộc vào trong thì chỉ thấy con An đang nằm ngửa trên giường, ngủ say sưa, miệng còn ngáy ò ò. Vừa bực vừa mừng, chị Hương tiến lại lay mạnh người nó gọi dậy. Nhưng quái lạ thay, lay ba bốn lần, thậm chí ra sức lắc mạnh người mà con bé vẫn nằm im như một khúc gỗ, hai mắt nhắm nghiền, da thịt lịm đi. Bình thường con An nhạy ngủ lắm, chỉ một tiếng động khẽ là nó giật mình ngay, sao nay lại ngủ sâu như người mất hồn thế này?

Một người hàng xóm đứng bên thấy vậy liền hiến kế:
- Hay là chị lấy ca nước tạt thẳng vào mặt nó xem sao? Chứ người đâu mà ngủ như chết thế kia, gọi thế nào cũng không tỉnh, có khi trúng gió độc rồi cũng nên!

Chị Hương chẳng kịp nghĩ ngợi nhiều, vội vơ lấy cốc nước lạnh trên bàn tạt thẳng vào mặt con gái. Nước lạnh dội xuống, con An lập tức giật bắn người ngồi dậy. Hai mắt nó mở to, ngơ ngác nhìn quanh, nước từ trên trán chảy tèm lem xuống ướt đẫm vạt áo. Nó mấp máy môi, giọng thều thào hỏi một câu kỳ dị:
- Ủa mẹ... Sao mới sáng ra mà người đâu ở đâu kéo qua nhà mình đông thế kia hả mẹ? 

Chị Hương nhìn quanh phòng, ngoài chị và vợ chồng chú hàng xóm phá khóa thì làm gì có ai khác. Chị liền mắng át đi:
- Con bé này chưa tỉnh ngủ hẳn rồi! Làm gì có ai đông, chỉ có mẹ với chú hàng xóm phá cửa vào cứu mày thôi đó!

Lúc ấy chị Hương chỉ nghĩ con bé ngủ mơ nói sảng, nào ngờ đâu cái câu nói vu vơ của nó lại mang một hàm ý đáng sợ khác. Nó không nhìn thấy người trần, mà nó đang nhìn thấy những thứ dơ bẩn khuất mặt khuất mày đang tụ tập quanh chiếc giường của nó.

Kể từ ngày hôm đó, tính khí con An quay ngoắt một trăm tám mươi độ. Nó trở nên cục mịch, lầm lì, đi học về là chui tọt vào phòng khóa trái cửa, chẳng thèm thưa gửi nửa câu. Trước đây nó chơi rất thân với hai anh em thằng Nam, con Thủy nhà đối diện. Thế mà ròng rã cả tuần liền, hai đứa kia không thấy An xuất hiện. Thằng Nam thấy lạ liền sang tìm, đứng ngoài cổng ngó nghiêng định cất tiếng gọi thì từ trong nhà, con An hùng hổ bước ra. Mặt nó hằm hằm sát khí, chửi bới thằng Nam xối xả bằng những lời lẽ vô cùng chợ búa, độc địa:
- Mày sang nhà tao làm cái gì? Tao cho mày vào nhà tao chưa? Cái thứ dơ bẩn, xấu xí như mày mà cũng đòi bén mảng đến đây à? Cút ngay về cái xó nhà mày đi!

Thằng Nam chết sững, tự ái đỏ cả mặt liền chạy thẳng về mách mẹ. Mẹ thằng Nam vốn là bạn thân thiết của chị Hương, nghe chuyện thì không tin nổi vào tai mình. Con An xưa nay ngoan hiền, chưa bao giờ biết nói nửa câu tục tĩu, sao tự dưng lại hung dữ, chửi bới người ta như kẻ thù thế kia? Thấy có sự chẳng lành, mẹ thằng Nam sang nhà gặp chị Hương để tâm sự. Tiện thể, bà còn kể thêm chuyện nghe các bạn cùng lớp của An xì xào rằng dạo này ở trường, con bé không chịu tiếp xúc với ai, hễ ai lại gần là nó gườm gườm nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống, thậm chí còn suýt đánh nhau với bạn học.

Mẹ thằng Nam ái ngại thở dài:
- Tôi nghĩ hay là do con bé bị ảnh hưởng tâm lý từ chuyện ông bà ly hôn? Mấy đứa nhỏ tuổi này nhạy cảm lắm, chị phải lựa lời khuyên nhủ nó, kẻo nó nghĩ quẩn làm bậy thì hối không kịp.

Chị Hương nghe xong cũng chỉ biết gật đầu ậm ừ cho qua chuyện, nhưng trong lòng chị biết rõ, nguyên nhân không phải vì chuyện ly hôn. Bởi lẽ, ngày hai vợ chồng đem nhau ra tòa, chính con An là đứa hiểu chuyện, khuyên chị Hương nên giải thoát cho bản thân vì không chịu nổi cảnh bố mẹ cãi vã, dằn vặt nhau từ năm này qua năm khác. Lòng chị dấy lên một nỗi lo sợ mơ hồ. Chị quyết định phải để mắt tới con gái nhiều hơn.

Những ngày tiếp theo, sự thay đổi của con An ngày càng rõ rệt và quái đản đến mức khiến chị Hương lạnh gáy. Những công việc nhà đơn giản trước đây hai mẹ con hay vui vẻ làm cùng nhau thì nay nó tuyệt đối không chạm tay vào. Hễ mẹ nhắc nhở là nó lại quắc mắt, cáu bẳn gắt gỏng. Đặc biệt là khẩu vị của nó thay đổi một cách kinh hoàng. Chị Hương nấu món gì ra nó cũng chê ỏng chê eo, lúc bảo mặn, lúc kêu nhạt. Có hôm, vừa bê mâm cơm lên, con An đã lập tức bịt mũi, mặt mũi nhăn nhó, nôn ọe liên hồi như ngửi phải thứ gì hôi thối, ôi thiu lắm:
- Cái thứ gì mà tanh tưởi, hôi thối thế này? Muốn làm người ta nôn chết đi được à!

Chị Hương tức khí mắng:
- Tanh cái gì mà tanh? Mẹ nấu cho mày ăn từ nhỏ đến lớn chứ ai xa lạ. Mày dạo này đổ đốn vừa thôi con ạ!

Nói chưa dứt câu, con An đã đứng phắt dậy, chạy thẳng vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo rồi chui vào phòng khóa cửa lại. Chị Hương tức run người, nhưng khi cơn giận dịu xuống, chị chợt nhận ra một chi tiết rất lạ: Mấy ngày nay con An có ăn uống được gì đâu, suốt ngày bỏ bữa, thế mà dáng vẻ của nó trông lại có vẻ đẫy đà, béo tốt hơn trước rất nhiều. Tuy nhiên, suy nghĩ ấy cũng nhanh chóng trôi qua cho đến một đêm kinh hoàng nọ.

Đêm ấy, độ chừng mười một giờ khuya, chị Hương đang thiu thiu ngủ thì giật mình bởi tiếng động lạch cạch phát ra dưới bếp. Nghĩ bụng chắc có chuột vào phá nồi cơm điện quên chưa đậy nắp, chị liền bật dậy chạy xuống. Xuống đến nơi, chị bật đèn lên thì đập vào mắt là một cảnh tượng khiến chị đứng tim, suýt nữa thì ngất lịm.

Con An đang ngồi chồm hỗm, úp mặt vào tường ngay góc bếp, ngay bên cạnh xô đựng đồ ăn thừa tích lại để cho heo ăn của nhà hàng xóm. Hai tay nó bốc từng nắm đồ ăn thiu thối, nhớp nhúa nhét đầy vào miệng, nhai ngấu nghiến, nhỏm nhẻm như một kẻ chết đói năm nào. Cơm canh, rau thịt thiu nhớt dính đầy lên quần áo, mặt mũi nó lem luốc, mùi hôi thối, chua lòm bốc lên nồng nặc cả căn bếp. 

Chị Hương nén cơn buồn nôn, lao vào kéo giật con gái ra, lôi xộc nó vào nhà tắm rồi xả vòi nước xối thẳng từ đầu xuống cổ. Chị ra sức vỗ mạnh vào lưng nó, móc họng bắt nó nôn hết những thứ bẩn thỉu kia ra. Thế nhưng con An vẫn gồng người lên chống cự, miệng liên tục lảm nhảm, cười hí hửng:
- Đồ ăn ngon thế này... ngon lắm... mẹ ăn không... ngon tuyệt vời... hí hí...

Vừa nói, nó vừa liếm mép thèm thuồng. Thấy trên tay áo còn dính mấy cọng bún thiu dính đầy đất cát, nó liền chộp lấy nhét tọt vào miệng với vẻ mặt vô cùng thỏa mãn. Chị Hương phát điên, thọc ngón tay vào miệng con gái định móc đống đồ ăn thiu ra. Bất thình lình, con An nghiến chặt răng, cắm phập hai hàm răng sắc lẹm vào ngón tay chị Hương. Nó cắn mạnh đến mức như muốn đứt lìa ngón tay mẹ nó ra, máu tươi rỉ ra rành rành. Chị Hương đau đớn thét lên:
- An! Nhả ra! Nhả tay mẹ ra mau! Con bị điên rồi à!

Nghe tiếng hét thất thanh của mẹ, nó mới chịu nhả ra, rồi chẳng nói chẳng rằng, lẳng lặng lết từng bước về phòng. Chị Hương đứng trân trân giữa nhà tắm lạnh lẽo, nhìn ngón tay rướm máu mà lòng đau như cắt, sợ hãi tột cùng. Hành vi quỷ dị ăn đồ thiu thối của con An đã vượt quá giới hạn chịu đựng của một người mẹ. Chị Hương bắt đầu lờ mờ nhận ra, con gái mình đã bị vong tà theo ám, hoặc tệ hơn là bị người ta hãm hại bằng bùa ngải, chứ con An ngoan hiền của chị không bao giờ có thể hành động như một con thú hoang tàn ác như vậy.

Quyết tâm làm rõ mọi chuyện, chiều hôm sau chị Hương xin nghỉ làm sớm để đợi con gái về nói chuyện. Đợi mãi đến hơn sáu giờ tối, bóng dáng con An mới xuất hiện ở cổng. Nhìn kỹ dưới ánh hoàng hôn nhập nhoạng, da dẻ con bé vàng vọt, tái nhợt như xác chết, mặt mũi u u uất uất, hai con mắt lờ đờ không một chút thần sắc, hệt như một cái xác không hồn.

Chị Hương nén lòng, cất tiếng gọi con lại ghế ngồi nói chuyện. Nhưng con An hoàn toàn ngó lơ, đi thẳng về hướng phòng ngủ. Chị Hương bực mình, lao đến nắm chặt lấy vai nó giật ngược lại. Bất ngờ, cả cơ thể con An đổ rụp ra phía sau, ngã thẳng xuống nền đất lạnh lẽo. Chị Hương phản xạ không kịp đỡ. Khi chạm vào người nó, chị lạnh người vì tay chân con bé lạnh ngắt như nước đá, môi chuyển sang màu thâm tím đen sì, miệng lẩm bẩm những tiếng rì rầm quái dị rồi ngất lịm đi.

Chị hoảng hốt bế con vào giường. Để lau người hạ sốt cho con, chị Hương lột lớp quần áo của nó ra. Và ngay giây phút ấy, chị suýt nữa thì thét lên kinh hoàng. Trên khắp cơ thể trắng trẻo của con An xuất hiện những đường chỉ đỏ như máu chằng chịt, chạy ngoằn ngoèo dọc từ đỉnh đầu xuống tận bàn chân. Những vân đỏ quỷ dị đó cứ ẩn hiện liên tục, nổi lên đỏ rực rồi lại lặn xuống dưới da chỉ trong vòng vài phút. Không chỉ có vậy, các đầu móng tay của nó đều thâm đen xì, và trong lòng bàn tay xuất hiện một chấm xanh lục kỳ lạ dưới da giống như vết mực bút bi, lau rửa thế nào cũng không bay màu. Trong lúc hôn mê, đôi môi thâm đen của con bé vẫn không ngừng mấp máy, tụng niệm một thứ ngôn ngữ quái đản, âm u nghe rợn tóc gáy.

Chị Hương gượng ép đút cho con vài thìa cháo loãng rồi cho uống thuốc hạ sốt. Đến tối muộn, con An tỉnh dậy, cơ thể lại trở lại bình thường như không có chuyện gì xảy ra. Chị Hương gặng hỏi sáng giờ đi đâu mà quần áo bết đầy đất cát đen ngòm, nó chỉ lạnh lùng quay mặt vào tường bảo mệt rồi ngủ tiếp.

Lúc này, chị Hương chợt thấy màn hình điện thoại nháy sáng, có cuộc gọi nhỡ từ cô giáo chủ nhiệm của An từ sáng sớm. Chị vội gọi lại thì cô giáo lo lắng hỏi:
- Chị Hương ơi, hai ngày nay em không thấy An đi học mà cũng không thấy gia đình gửi giấy xin phép. Không biết ở nhà có chuyện gì xảy ra với em không ạ?

Chị Hương rụng rời chân tay, vội vàng nói dối cô giáo là nhà có việc riêng đột xuất nên quên chưa xin phép. Cúp máy xong, chị Hương ngồi thẫn thờ gục đầu khóc. Rõ ràng hai ngày nay con An vẫn xách cặp ra khỏi nhà đúng giờ, vậy nó không đi học thì đi đâu? Chị quyết định sáng mai sẽ bí mật bám theo con gái để tìm ra chân tướng.

Sáng sớm hôm sau, vừa thấy con An dắt xe điện ra khỏi cổng, chị Hương đã âm thầm nổ máy xe chạy theo phía sau, giữ khoảng cách khá xa vì sợ nó phát hiện. Con An không hướng về phía trường học, mà nó rẽ lối chạy thẳng ra khu ngoại ô hoang vắng, rồi đỗ xe dưới chân một cây cầu lớn bắc qua sông.

Chị Hương nấp sau bụi rậm quan sát, sợ con bé nghĩ quẩn nhảy sông tự tử liền định lao ra cản. Nhưng cảnh tượng trước mắt lại một lần nữa khiến chị chết lặng. Con An đi xuống bãi cát sát mép nước sâu, nó đứng nghịch nước, tạt qua tạt lại rồi cười đùa lanh lảnh, nói chuyện một mình vô cùng rôm rả như thể đang đùa giỡn với một đám người vô hình dưới nước. Nó nằm lăn lộn trên bãi cát ẩm ướt, miệng liên tục lẩm bẩm cười nói thích chí. 

Chị Hương rợn tóc gáy bởi chị nhớ rất rõ: Từ nhỏ, con An từng suýt bị chết đuối nên nó cực kỳ sợ nước, chưa bao giờ dám bén mảng đến gần ao hồ sông suối. Vậy mà giờ đây, nó lại ra đây đùa giỡn với nước một cách quái đản như vậy. Một ý nghĩ lạnh lùng lóe lên trong đầu chị Hương: Đứa con gái đang ở trước mắt chị chắc chắn không phải là con An nữa rồi! Thân xác là của con chị, nhưng linh hồn bên trong là một thế lực tà ác khác!

Chị Hương lặng lẽ dắt xe quay về, lập tức gọi điện cho người dì ruột ở quê dưới Hải Phòng. Người già vốn am hiểu tường tận chuyện tâm linh, nghe chị Hương kể sơ qua tình hình liền quả quyết con bé đã trúng bùa ngải cực nặng. Dì lập tức yêu cầu chị Hương phải tìm mọi cách đưa con An về quê ngay trong đêm, tuyệt đối không được đi vào buổi tối muộn mà phải đi lúc trời tờ mờ sáng, và không được cho con An biết là đi gặp thầy, cứ giả vờ rủ nó về quê chơi. Trên đường đi, dù nó có gào thét hay đòi xuống xe thì cũng phải giữ chặt lấy nó.

Sáng hôm sau, khi chị Hương đưa con An về đến đầu làng ở quê thì người dì đã đứng đợi sẵn. Ba người lập tức di chuyển đến căn nhà nằm biệt lập giữa cánh đồng hoang vắng của bà Chín - một thầy pháp trừ tà cao tay nổi tiếng khắp vùng sông nước miền duyên hải.

Vừa bước chân vào cổng, bà Chín nhìn thấy con An liền biến sắc mặt, hốt hoảng la lên:
- Trời đất quỷ thần ơi! Con nhỏ này bị người ta yếm bùa, thư ngải nặng lắm rồi! Sao đến tận nông nỗi này mới chịu vác xác tới đây? Đưa nó vào nhà lẹ lên!

Vào trong nhà, chị Hương khóc lóc kể lại toàn bộ những biểu hiện quỷ dị của con gái suốt mấy tháng qua. Bà Chín nghe xong, bấm đốt ngón tay rồi thở dài thườn thượt:
- Hay thật... Kẻ thủ ác dùng bùa trùng, yếm mạng là muốn hại chết cô chứ không phải con bé này. Nhưng vì mệnh của cô lớn, lại có cửu huyền thất tổ, gia tiên tiền tổ trong dòng họ theo chân bảo hộ rất nghiêm nên bùa ngải không phạm được vào cô. Tà thuật bị bật ra, dội ngược lại gieo thẳng vào người con gái cô, bắt nó phải gánh chịu tai ương thế mạng cho mẹ!

Chị Hương nghe vậy thì khóc không thành tiếng, quỳ sụp xuống van xin:
- Trời ơi bà ơi, xưa giờ con ăn ở hiền lành có hại ai đâu, sao người ta lại ác nhân thất đức hại mẹ con con đến nông nỗi này! Con xin bà cứu mạng con An, trăm sự nhờ bà cứu lấy cháu!

Bà Chín đỡ chị Hương dậy rồi trầm giọng nói:
- Ở đời sân si, ghen ghét hãm hại nhau là chuyện thường tình. Kẻ yếm hại cô là đàn ông, lại ở ngay rất gần cô, quan hệ vô cùng thân cận. Cô cứ tự suy ngẫm xem là ai. Còn bây giờ, muốn trục vong gỡ bùa triệt để thì phải đợi đến giờ Tý đêm nay, lúc âm binh lộng hành mạnh nhất mới có thể hành pháp. Mấy dì cháu cứ ở lại đây, mọi việc để tôi lo.

Suốt từ trưa đến tối hôm đó, chị Hương vắt óc suy nghĩ xem người đàn ông thân cận nào lại căm ghét mình đến mức muốn dồn mình vào con đường chết, nhưng chị vẫn chưa thể tìm ra câu trả lời chính xác.

Đúng giờ Tý, khoảng mười một giờ đêm, căn nhà tranh của bà Chín bỗng nhiên lạnh toát, gió rít qua khe cửa nghe u uất như tiếng khóc than. Con An đang nằm trên phản bỗng nhiên ngồi bật dậy, mắt trợn trừng, miệng cười lanh lảnh rồi lẩm bẩm:
- Sắp chết rồi... Sắp chết rồi... Hút hết máu nó đi... Nó sắp chết rồi... Hí hí...

Tiếng cười rợn người của nó vang vọng khắp gian nhà tối khiến chị Hương và người dì ôm nhau run bần bật. Bà Chín vẫn cực kỳ bình tĩnh. Bà lấy từ trong túi áo ra một chai nước màu trắng đục như vôi vữa, đổ ra lòng bàn tay rồi xoa đều, liên tục vỗ mạnh lên đỉnh đầu con An. Bà vỗ càng lúc càng nhanh, miệng niệm chú lâm râm. 

Chỉ một lát sau, trên trán con An xuất hiện những vệt đỏ ngoằn ngoèo chạy dọc xuống cổ rồi loang ra khắp người như những con rết đỏ rực ẩn hiện dưới da. Vệt đỏ chạy đến đâu, cơ thể con bé lại giật nảy lên bần bật đến đó. Đột nhiên, con An gầm lên một tiếng khàn đặc, hai mắt nổi đầy tia máu đỏ ngầu, trợn mắt lườm bà Chín rồi gào lên bằng một thứ giọng hỗn tạp, âm vang chằng chịt như thể có hàng chục người đang nói cùng một lúc:
- Con mụ già kia! Mày có thả tụi tao ra không? Tụi tao mà thoát ra được, tụi tao bóp cổ chết tươi mày! Diệt chết cả họ nhà mày!

Bà Chín quắc mắt mắng lớn:
- Lũ tà binh ác quỷ được gã thầy tà sai khiến! Tí tuổi đầu mà dám ăn nói xấc láo trước điện thờ! Sức quỷ các ngươi dám phạm người trần mắt thịt, khôn hồn thì khai ra kẻ chủ mưu, bằng không ta dùng lôi hỏa đánh cho hồn phi phách tán!

Thế lực tà ác trong người con An cười sằng sặc đầy thách thức:
- Hahaha! Tụi tao mà chết thì con nhỏ này cũng đừng hòng giữ được mạng! Làm gì có chuyện tụi tao chết mà nó sống được! Cùng chết chung đi!

Bà Chín không thèm đôi co, bà lấy từ trong cạp quần ra một bọc vải màu vàng, mở ra bên trong là một hàng kim châm cứu đen bóng dài loằng ngoằng. Những cây kim này đã được tẩm thuốc bắc và nước phép trừ tà, bốc lên một mùi thảo mộc cực kỳ nồng. Bà Chín nhanh như cắt, châm thẳng cây kim thứ nhất lên đỉnh đầu con An. 

Cả người con An giật bắn lên một cái thật mạnh, giường tre kêu rắc rắc. Bà Chín châm tiếp cây thứ hai, rồi cây thứ ba. Cứ mỗi cây kim cắm xuống, con An lại rú lên đau đớn, người giật liên thanh như bị điện giật, gân cốt vặn vẹo vô cùng đáng sợ. Khi bà Chín chuẩn bị châm cây kim thứ tư xuống huyệt đạo hiểm, tà linh bên trong không chịu nổi sự dày vò đau đớn của kim phép, liền khóc lóc van xin thảm thiết:
- Xin thầy tha mạng! Đau quá! Đau chết tụi tôi rồi! Đừng đâm nữa, tụi tôi khai! Khai hết mà!

Bà Chín quát:
- Khai mau! Ai sai khiến các ngươi làm chuyện thất đức này?

- Dạ... hôm đó có một ông chú đi cùng một người đàn bà trẻ tuổi đến gặp thầy của tụi tôi. Người đàn ông đó có nốt ruồi to ở chân mày trái, bàn tay trái kỳ dị có tới sáu ngón. Họ đưa tiền nhờ thầy tôi yếm bùa hại chết bà Hương này để cướp tài sản. Nhưng số bà Hương lớn quá, nhà lại có chân linh hầu thánh bảo vệ nên tụi tôi không tiếp cận được. Thầy tôi liền đổi kế, bắt tụi tôi nhập vào con gái bà Hương, hành hạ con bé để bà Hương đau khổ mà chết dần chết mòn. Tụi tôi đi theo nó mấy tháng nay rồi. Tụi tôi khai hết rồi, xin thầy tha cho tụi tôi được siêu thoát, không dám ám hại con nhỏ này nữa đâu!

Nghe đến đây, chị Hương rụng rời cả chân tay. Người đàn ông có nốt ruồi to ở chân mày, tay trái sáu ngón... Trời đất ơi, đó chẳng phải là Hùng - gã chồng tệ bạc vừa mới ly hôn của chị hay sao! Chị không ngờ gã lại cầm thú đến mức thuê thầy tà yếm bùa hại chết vợ, để rồi giờ đây con gái ruột của gã phải gánh chịu hậu quả kinh hoàng thế này.

Bà Chín thu kim châm cứu lại, trầm giọng:
- Ta tạm thời tin các ngươi. Mau xuất ra khỏi người con bé ngay lập tức. Ta sẽ tụng kinh hồi hướng, giữ linh hồn các ngươi lại đây tu tập để sớm ngày được siêu thoát, tuyệt đối không được quay về tay gã thầy tà kia nữa!

Lũ vong quỷ run sợ đồng ý. Vừa dứt lời, cả cơ thể con An buông thõng xuống giường, miệng nó ộc ra một bãi nước màu đen ngòm, đặc quánh và bốc mùi tanh hôi thối kinh tởm. Nhìn kỹ trong bãi nước đen đó, có hàng chục con giòi nhỏ màu trắng đang ngoằn ngoèo bò lổm ngổm. Bà Chín chỉ đạo chị Hương gắp hết đám giòi đó bỏ vào một lọ thủy tinh, bịt kín bằng bùa vàng. Bà giải thích đó chính là ngải trùng được thả vào người con An để đục khoét lục phủ ngũ tạng của nó.

Bà Chín bảo tiếp:
- Chưa hết đâu. Dưới gốc cây nhãn to nhất trên đất nhà cô còn có chôn một lá bùa trấn yếm để kết nối tà thuật với ông thầy kia. Phải lập tức đào lên tiêu hủy, nếu không lão thầy tà kia sẽ lại tiếp tục gửi tà binh xuống hành hạ con bé đến chết mới thôi.

Nghe đến cây nhãn to nhất, chị Hương sởn gai ốc. Làm sao bà Chín ở tận quê xa xôi, chưa từng đến nhà chị một lần nào mà lại biết rõ trên đất nhà chị có trồng nhãn, lại còn chỉ đích danh cây nhãn cổ thụ to nhất? Đúng là nhà chị có bốn cây nhãn, nhưng chỉ có một cây trồng từ thời mẹ chị còn sống, thân cây to hai người ôm không xuể.

Sáng sớm hôm sau, chị Hương gửi con An lại quê nhờ người dì chăm sóc, rồi lập tức đón bà Chín về nhà mình ở ven đô. Vừa bước chân vào cổng, bà Chín đã đi phăng phăng một mạch ra phía sau vườn, tìm đến đúng gốc cây nhãn cổ thụ mà không cần ai chỉ lối. Bà Chín đứng nhìn chằm chằm vào gốc cây, lấy chai dầu phép ra đổ sạch xuống gốc nhãn.

Chờ đến đúng mười hai giờ đêm, bà Chín dắt chị Hương ra gốc cây nhãn. Kỳ lạ thay, dưới ánh trăng mờ ảo, toàn bộ thân và lá cây nhãn bỗng nhiên chuyển sang một màu đỏ thẫm như màu máu bầm bết lại. Bà Chín gật đầu hài lòng, bà đi vòng quanh gốc cây nhãn ba vòng theo chiều kim đồng hồ, rồi lại đi ngược lại ba vòng, miệng lẩm nhẩm đọc thần chú trục bùa. 

Bà thả một con rùa nhỏ bằng đồng xuống đất. Vừa chạm đất, con rùa bò loạn xạ rồi dừng lại ở một vị trí sát gốc cây, nằm bất động. Bà Chín nhấc con rùa ra chỗ khác thả lại, nó vẫn kiên trì bò về đúng vị trí cũ rồi nằm yên. Bà Chín chỉ tay xuống đất bảo chị Hương đào lên. Chị Hương dùng xẻng đào sâu xuống khoảng hai gang tay thì chạm vào một chiếc hộp sắt nhỏ rỉ sét. Mở hộp ra, bên trong quả nhiên là một lá bùa màu vàng vẽ những đường ngoằn ngoèo quỷ dị bằng mực đỏ.

Bà Chín nhận lấy lá bùa, dùng chín cây kim châm cứu đâm xuyên qua bùa chú rồi châm lửa đốt. Lá bùa cháy bùng lên, tỏa ra một làn khói đen sì khét lẹt, ngọn lửa cháy có màu tím ngắt vô cùng quái dị. Đốt xong bùa, bà Chín đưa cho chị Hương ba mươi gói thuốc bắc mang về nấu nước ấm với sả và quế giã dập, cho con An ngâm mình liên tục mỗi ngày trong vòng một tháng để tẩy sạch uế khí tà độc còn sót lại trong xương tủy.

Chị Hương làm đúng theo lời dặn. Quả nhiên, một tháng sau, con An khỏe mạnh trở lại, hồng hào và ngoan ngoãn như xưa, hoàn toàn không còn bất kỳ biểu hiện quỷ dị nào nữa. Còn cây nhãn cổ thụ sau đêm đào bùa thì lá rụng sạch sành sanh, thân cây thâm đen lại rồi tự động mục ruỗng, gãy đổ.

---

Sự thật về gã chồng tệ bạc của chị Hương cuối cùng cũng được phơi bày. Chú Hùng và chị Hương vốn sống với nhau gần ba mươi năm, nhưng cuộc sống luôn bất hòa, cơm không lành canh không ngọt. Nguyên nhân sâu xa dẫn đến việc ly hôn là do con An vô tình phát hiện bố mình ngoại tình. Nó nhìn thấy bố bước ra từ nhà một người đàn bà trẻ tuổi, hai người ôm hôn vô cùng thắm thiết dù trước đó gã bảo đi công tác tỉnh xa. 


An đem chuyện kể lại cho mẹ. Lúc này sự việc mới vỡ lở, chị Hương thực ra đã biết chuyện chồng ngoại tình từ hai năm trước nhưng vì thương con nên nhắm mắt làm ngơ. Nhưng lần này, sự tráo trở của gã khiến chị không thể chịu đựng được nữa. Chính con An là đứa thúc giục mẹ ly hôn để giải thoát.

Khi ly hôn, gã chồng tồi tệ đòi chia đôi mảnh đất hơn hai mươi mét vuông hồi môn trị giá hàng tỷ đồng mà mẹ chị Hương cho riêng con gái trước khi cưới. Chị Hương nhất quyết không đồng ý vì đó là tài sản riêng hợp pháp của chị. Gã Hùng lồng lộn lên, bôi nhọ danh dự chị Hương khắp xóm ngoài ngõ, chửi bới chị vong ơn phụ nghĩa. Đến khi ra tòa, giấy trắng mực đen, tòa tuyên mảnh đất và căn nhà thuộc quyền sở hữu duy nhất của chị Hương, gã Hùng ra đi tay trắng, lại còn phải gánh thêm khoản án phí mấy chục triệu đồng.

Cực kỳ cay cú và hận thù, gã Hùng đã cùng ả nhân tình trẻ tuổi tìm đến một ông thầy tà yếm bùa hại chết chị Hương nhằm chiếm đoạt tài sản với danh nghĩa người giám hộ của con An. Gã đâu ngờ bùa chú bị phản phệ, hại chính đứa con gái ruột của gã phải chịu cảnh hành hạ thể xác đau đớn.

Lưới trời lồng lộng, tuy thưa nhưng khó lọt. Sau khi bà Chín hóa giải bùa yếm, quả báo lập tức giáng xuống đầu những kẻ thủ ác. Chỉ một thời gian ngắn sau, gã Hùng bị tai nạn giao thông nghiêm trọng, một mảnh sắt nhọn đâm xuyên qua mắt trái khiến gã bị mù vĩnh viễn, đúng như lời dự báo của bà Chín về kẻ yếm hại sẽ bị hỏng con mắt bên trái. 

Chưa dừng lại ở đó, nghiệp báo của gã còn cay đắng hơn gấp bội. Sau khi bị tàn phế, gã phát hiện ả nhân tình trẻ tuổi bấy lâu nay gã cung phụng thực chất đã lén lút ngoại tình với một gã trai trẻ khác từ lâu. Đứa con trai nhỏ mà gã cưng chiều, tưởng là giọt máu của mình hóa ra lại là con của kẻ khác. Gã Hùng rơi vào cảnh trắng tay, tàn phế, bị nhân tình ruồng rẫy, sống những ngày tháng cuối đời trong sự cô độc và tủi nhục tột cùng.

 
 Gieo nhân nào thì gặt quả nấy, luật trời xưa nay chưa từng sai chạy một ly. Kẻ vì lòng tham vô đáy, vì thù hằn ích kỷ mà nhẫn tâm dùng đến tà thuật, bùa ngải để hãm hại người đầu ấp tay gối suốt ba mươi năm thì rốt cuộc cũng tự chuốc lấy cái kết thê thảm, thân tàn ma dại. Nghiệp báo nhãn tiền không chừa một ai, sống ở đời hãy biết kính sợ quỷ thần, giữ trọn đạo nghĩa làm người, bằng không, cái giá phải trả sẽ là cả mạng sống và sự dày vò vĩnh viễn nơi địa ngục trần gian.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 1 - Phần 1: Cả Tông Môn Khinh Ta Là Linh Nông - Nào Ngờ Ta Trồng Ruộng Thành Tiên