Cô Gái Chết Hụt Bị Kéo Xuống Hoàng Tuyền… 5 Năm Sau Mới Biết Ai Luôn Bảo Vệ Mình
[DUYÊN ÂM OAN TRÁI: BI KỊCH HAI ĐỜI CHA DỰNG]
Đời người sống trên thế gian, phàm là chuyện gì cũng không thoát được hai chữ nhân quả. Có những món nợ âm ty sâu nặng, tích tụ từ oán hận, tham lam và tà niệm của lòng người mà thành. Người ta cứ ngỡ nhắm mắt đưa chân, chôn vùi tội lỗi xuống ba tấc đất là xong chuyện, nào hay mắt quỷ canh chừng, nghiệp báo rốt cuộc vẫn đổ xuống đầu kẻ gieo neo, bắt cả người sống lẫn vong hồn dưới suối vàng phải dây dưa không dứt.
---
Giữa cái nắng oi nồng của mảnh đất Sài thành, dòng người ngược xuôi hối hả hòng trốn tránh cái ngột ngạt của phố thị. Tại góc đường gần một quán cà phê lớn trung tâm quận nhất, có bóng người đàn ông trung niên mặc bộ đồ pháp phục cũ kỹ, tay cầm xấp quẻ bói bước đi lững thững. Vừa thấy một cô gái trẻ trung, ăn mặc sành điệu dắt chiếc xe tay ga đắt tiền từ quán bước ra, gã liền tiến lại gần, ghé tai nói nhỏ với giọng thần bí:
"Cô gái, cô gái à... Bản cô nương đang bị người âm bám gót đấy. Cái vong này oán khí nặng lắm, muốn cắt đứt đoạn duyên âm oan khiên này để giữ lấy cái mạng thì mau tìm gặp ta."
Cô gái trẻ khựng lại một nhịp, nhưng thay vì hoảng hốt lo sợ, cô chỉ hé môi nở một nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt đáp lại:
"Dạ, con cũng cảm ơn thầy đã nhắc nhở. Nhưng ngặt nỗi con nghèo lắm, trong túi chẳng có một cắc một đồng. Thầy có làm phước cắt free cho con luôn không ạ?"
Gã thầy bói nghe câu trả lời thì gương mặt sượng sùng, đờ ra như sịt keo. Nhưng gã vốn là kẻ lăn lộn giang hồ nhiều năm, liền nhanh chóng đổi sắc mặt, cười khà khà chữa thẹn:
"Cô này nói giỡn hoài. Làm lễ cúng bái bề trên thì phải có qua có lại mới toại lòng nhau chứ. Lúc bái thỉnh ta còn phải bỏ tiền mua hương hoa, lễ vật dâng lên cõi âm, có chút lòng thành thì phép thần mới ứng nghiệm được, cô gái à."
Cô gái khẽ cúi đầu, vờ vãn làm ra vẻ mặt buồn bã, bất lực:
"Nhưng con nghèo kiết xác thật mà thầy ơi. Thôi thì không có tiền làm lễ, con đành chịu khó sống chung với cái duyên âm này vậy. Xin phép thầy con đi nha."
Nói xong, cô gái nhanh nhẹn nổ máy xe rồi vút đi thẳng, để lại gã thầy bói đứng nhìn theo bóng xe khuất dần mà mặt mũi tối sầm lại. Gã nhổ một bãi nước bọt xuống đường, hằn học lầm bầm chửi rủa:
"Mẹ kiếp! Tưởng vớ được mối ngon ăn, ai dè gặp đúng con nhỏ nghèo kiết xác. Đã cứng đầu không nghe lời cảnh báo của tao thì trước sau gì mày cũng bị quỷ ma lôi cổ xuống dưới thôi!"
Gã đàn ông kia thực chất chỉ là một kẻ lừa đảo chuyên nghiệp, mượn danh thầy bói để trục lợi kiếm tiền. Ngày trước gã có theo chân một thầy pháp học lỏm được vài chiêu thức vụn vặt nên có thể nhìn ra được chút ít âm khí. Lúc nãy khi cô gái đi qua, gã thấy quanh người cô tỏa ra làn sương mờ xám xịt, ấn đường có vệt đen kịt báo hiệu tai ương cận kề nên mới tìm cách chặn lại để giở trò đào mỏ.
Nhưng cô gái đó đâu phải người dễ bị dắt mũi. Cô tên là Linh, vừa mới tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng. Gia cảnh nhà Linh thuộc hàng đại phú hào ở đất Sài Gòn, cha mẹ cô đều là giám đốc của công ty xây dựng có tiếng tăm lẫy lừng. Từ nhỏ đến lớn, Linh vốn là người có cá tính mạnh mẽ, bộc trực, sống duy vật và tuyệt đối không tin vào những chuyện bói toán, ma quỷ thần bí. Cô luôn gạt phắt mọi chuyện tâm linh và cho rằng đó là những trò lừa bịp vô căn cứ khoa học.
Thế nhưng, vòng quay của vận mệnh đôi khi lại trêu ngươi những kẻ cứng đầu nhất.
Khi Linh chạy xe đến một ngã tư sầm uất cách nhà chưa đầy nửa cây số, cô giảm tốc độ để chờ đèn đỏ. Vừa lúc cô chuẩn bị tăng ga băng qua giao lộ thì đột nhiên, từ góc khuất bên đường, một bóng đen kịt bất ngờ vụt qua sát sạt đầu xe cô. Theo phản xạ tự nhiên của người cầm lái, Linh giật thảy mình, lạng mạnh tay lái sang một bên để né tránh.
Nhưng cú tránh đột ngột ấy lại đẩy chiếc xe máy của cô lao thẳng sang phần đường dành cho xe tải lớn. Đúng lúc đó, một chiếc xe tải hạng nặng đang đà lao tới. Khoảng cách quá gần khiến bác tài xế chỉ kịp đạp phanh gấp trong vô vọng. Tiếng lốp xe rít lên chói tai kéo dài trên mặt đường nhựa nóng bỏng.
"Rầm!"
Một cú va chạm cực mạnh vang lên chấn động cả một góc phố. Mọi người xung quanh đều bàng hoàng đổ dồn ánh mắt về phía hiện trường tai nạn. Ngay trước đầu xe tải, chiếc xe máy của Linh vỡ nát nhiều chỗ, còn thân thể cô gái trẻ nằm bất tỉnh nhân sự trên vũng máu, không rõ sống chết thế nào.
Trong đám đông hiếu kỳ vây quanh, có những kẻ sợ hãi phiền phức nên vội vã vặn ga lướt qua thật nhanh, nhưng cũng có những người tốt bụng đã dừng lại, nhanh chóng gọi điện cho xe cấp cứu và báo công an giao thông đến phong tỏa hiện trường.
Về phần Linh, khoảnh khắc đầu cô đập mạnh xuống mặt đường lạnh ngắt, cơn đau đớn tột cùng truyền thẳng lên đại não rồi nhanh chóng khiến cô rơi vào trạng thái hôn mê sâu. Dù thể xác đã bất động, nhưng trong tiềm thức sâu thẳm, cô vẫn nghe thấy mồn một những tiếng động hỗn loạn xung quanh: tiếng còi hú inh ỏi của xe cứu thương, tiếng người xì xào bàn tán, tiếng bánh xe đẩy lộp bộp trên hành lang bệnh viện và tiếng lồng ngực mình bị đè ép liên tục bởi những nhát bóp bóng ép tim cứu sinh của các bác sĩ.
Rồi đột nhiên, mọi cảm giác đau đớn, ồn ào ấy hoàn toàn biến mất.
Linh thấy mình nhẹ bẫng, bay lơ lửng giữa không trung của phòng cấp cứu. Cô cúi xuống nhìn và bàng hoàng nhận ra bản thân đang đứng cạnh giường bệnh, chứng kiến các bác sĩ đang vây quanh nỗ lực hồi sức cho thân xác của chính mình. Sự hoảng loạn tột độ bao trùm lấy Linh. Nhận ra nếu không nhập lại vào xác thì bản thân sẽ chết, cô vội vã lao mình vào cơ thể nằm trên giường. Nhưng cứ mỗi lần chạm vào, một lực đẩy vô hình cực mạnh lại hất văng linh hồn cô ra ngoài.
Linh điên cuồng thử lại hàng chục lần nhưng vô ích. Tiếng máy đo điện tim kéo dài một tiếng "tút" dài lạnh lẽo rồi im bặt. Các bác sĩ nhìn nhau ái ngại, buông dụng cụ và lắc đầu bất lực. Tim cô đã ngừng đập. Linh hồn cô chỉ biết gào khóc trong tuyệt vọng khi nhìn thấy thân xác mình đã hoàn toàn tắt lịm đi sự sống.
Chỉ một lát sau, cha mẹ Linh tức tốc chạy đến bệnh viện. Khi nhận được cái lắc đầu cùng hung tin từ vị bác sĩ trưởng khoa, cả hai người như sụp đổ hoàn toàn. Người mẹ khóc không ra tiếng, ngất lịm đi trên tay chồng, còn người cha vốn là trụ cột tinh thần vững chãi cũng không kìm được những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt khắc khổ. Nhà chỉ có mình Linh là đứa con độc nhất, bao nhiêu kỳ vọng và yêu thương đều dâng trọn cho cô, giờ đây kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, nỗi đau này làm sao gánh vác cho thấu.
Nhìn cha mẹ đau đớn tột cùng, linh hồn Linh gào thét đến rách cả thanh quản:
"Ba ơi! Mẹ ơi! Con ở đây nè, con đang đứng ngay sát ba mẹ đây mà! Ba mẹ nghe con nói không?!"
Thế nhưng, tất cả những lời gào khóc ấy đều tan vào hư không, cha mẹ cô hoàn toàn không nghe thấy một tiếng động nào. Trong cơn đau buồn bã, Linh chợt nhận ra có một bóng đen quen thuộc đang lẳng lặng đứng ở góc hành lang tối tăm gần đó, đôi mắt rực đỏ chằm chằm nhìn về phía cô.
Đó chính là cái bóng đen đã xoẹt qua đầu xe khiến cô gặp nạn. Nỗi oán hận dâng trào lấn át cả nỗi sợ, Linh không cam tâm chịu chết một cách tức tưởi như vậy. Cô muốn biết rốt cuộc kẻ kia là ai và tại sao lại hại cô nông nỗi này. Linh lập tức bước nhanh về phía bóng đen đó. Nhìn gã đứng lơ lửng cách mặt đất một đoạn, quanh người tỏa ra làn khói đen sì, Linh biết chắc chắn đây là một thế lực âm ty.
Thấy Linh tiến lại gần, bóng đen liền xoay người lướt đi. Linh điên cuồng đuổi theo phía sau. Gã dẫn dụ cô đi qua những hành lang hun hút của bệnh viện, cho đến khi bị chặn lại bởi một bức tường đá kiên cố. Linh đứng cách gã chỉ mười bước chân. Đột nhiên, bức tường phía sau gã lóe lên một luồng ánh sáng trắng lóa mắt, tạo thành một vòng xoáy sâu hoắm tỏa ra lực hút cực mạnh. Linh cố đứng trụ nhưng sức người âm làm sao chống lại thiên uy, cả cô và bóng đen đều bị hút tọt vào vòng xoáy hư vô đó.
---
Khi mở mắt ra lần nữa, Linh thấy mình đang đứng trên một con đường dài vô tận, sương mù dày đặc bao phủ xung quanh làm nhòe đi tầm mắt. Cô thấy mình đang đứng chung với một dòng người đông đúc, ai nấy đều cúi gằm mặt, bước đi chậm chạp, vô hồn nối đuôi nhau thành một hàng dài. Linh hoảng hốt phát hiện đôi chân mình tự động bước đi theo dòng người mà không cách nào điều khiển được, như thể có một sợi dây vô hình đang giật dây trói buộc cơ thể cô vậy.
Nhìn xuống hai bên đường, Linh giật mình kinh hãi trước một biển hoa đỏ rực như máu, trải dài đến tận chân trời. Hoa chỉ có cánh mà không có lá, cánh hoa cong vút như những móng vuốt quỷ đang vẫy chào vong hồn. Trong trí nhớ mơ hồ, Linh chợt nhớ ra đây chính là hoa bỉ ngạn - loài hoa đặc trưng chỉ có ở Hoàng Tuyền Lộ dưới cõi địa phủ âm ty.
Chẳng lẽ... cô thực sự đang bước đi trên con đường xuống suối vàng hay sao?
Linh nhớ lại những truyền thuyết dân gian thường nghe kể. Con người sau khi trút hơi thở cuối cùng sẽ phải bước qua bảy ải dưới âm gian. Ải thứ nhất là Quỷ Môn Quan, nơi có mười sáu quỷ tướng canh giữ, tra xét nghiêm ngặt tội phước của vong hồn lúc sinh thời trước khi giao cho quỷ sai dẫn đi. Linh không hiểu bằng cách nào mình lại vượt qua được ải ấy mà đi thẳng đến ải thứ hai là Hoàng Tuyền Lộ này.
Đi hết con đường đỏ rực sắc hoa bỉ ngạn này sẽ gặp dòng sông Vong Xuyên chảy xiết dưới chân cầu Nại Hà. Ở bờ bên kia của cây cầu có Vọng Hương Đài - nơi vong hồn được đứng nhìn lại quê nhà, người thân lần cuối trước khi bước vào Mạnh Bà Đình uống chén canh quên lãng để rũ sạch tiền trần, bước vào vòng luân hồi chuyển kiếp. Kẻ nào còn nặng lòng luyến tiếc nhân gian, không chịu uống canh thì phải tự gieo mình xuống dòng sông Vong Xuyên đầy rắn rết, chịu ngâm mình chịu khổ ải ngàn năm mới được đầu thai. Sát bên cầu còn có tảng đá Tam Sinh Thạch kiên cố, khắc ghi nhân duyên ba đời ba kiếp của mỗi một linh hồn.
Ngay lúc chân Linh sắp chạm đến rìa của cây cầu đá cổ kính, một bàn tay lạnh ngắt bỗng nhiên chụp lấy cổ tay cô, giật mạnh cô về phía sau với một lực lượng vô cùng lớn. Đồng thời, một giọng nói trầm ấm nhưng gấp gáp vang lên bên tai:
"Không được bước qua cây cầu đó! Theo tôi mau!"
Linh giật mình chưa kịp nhìn rõ diện mạo kẻ vừa kéo mình thì một luồng ánh sáng mạnh mẽ bao trùm lấy tầm mắt cô.
---
"Hộc!"
Linh hốt hoảng ngồi bật dậy trên giường bệnh, lồng ngực phập phồng thở dốc đầy khó nhọc. Cô đưa mắt dáo dác nhìn quanh căn phòng trắng toát, ngửi thấy mùi thuốc sát trùng nồng nặc quen thuộc. Đây rõ ràng là phòng bệnh của bệnh viện Sài Gòn. Linh đưa bàn tay run rẩy lên sờ mặt, cảm nhận cơn đau nhức buốt nhói từ da đầu truyền đến.
Cô rõ ràng đã chết, rõ ràng đã đi đến Hoàng Tuyền Lộ rồi cơ mà? Tại sao bây giờ lại có thể tỉnh lại ở nơi này?
Cửa phòng bệnh khẽ mở, mẹ Linh bước vào với khuôn mặt hốc hác đầy mệt mỏi. Trông thấy con gái đã tỉnh táo ngồi trên giường, bà sững sờ trong giây lát rồi vội vã nhào đến ôm chầm lấy cô, khóc nấc lên thành tiếng:
"Linh... Linh ơi! Con tỉnh thật rồi hả con? Trời Phật thương xót quá con ơi!"
Linh ngơ ngác ôm lấy mẹ, cảm nhận hơi ấm chân thật từ da thịt bà. Cơn đau đầu truyền đến từng hồi kịch liệt khiến cô biết chắc chắn đây không phải là một giấc mơ. Cô vẫn còn sống. Linh khẽ rên rỉ:
"Đầu con... đầu con đau quá mẹ ơi."
Người mẹ xót xa, vội dìu Linh nằm xuống:
"Nằm xuống đi con, để mẹ đi gọi bác sĩ khám ngay cho con."
Khi nghe tin Linh tỉnh lại, các bác sĩ điều trị cho cô đều kinh ngạc đến mức không tin nổi vào mắt mình. Họ gọi đây là một phép màu y học vĩ đại mà cả đời họ chưa từng chứng kiến. Bởi lẽ, vào cái ngày Linh được đưa vào viện cấp cứu, dù thân thể cô chỉ bị trầy xước nhẹ bên ngoài nhưng tim đã hoàn toàn ngừng đập từ lâu. Khi họ đang chuẩn bị làm thủ tục trả xác cho người nhà lo hậu sự, thì cha mẹ Linh đột nhiên dẫn theo một người đàn ông trung niên có phong thái vô cùng kỳ dị, khăng khăng đòi vào phòng cấp cứu để cứu mạng con gái.
Bình thường phòng cấp cứu là nơi nội bất xuất ngoại bất nhập, nhưng nhờ mối quan hệ quen biết rộng của ba Linh với giám đốc bệnh viện, người đàn ông kỳ lạ kia đã được phép bước vào. Không ai biết họ đã làm gì bên trong suốt cả tiếng đồng hồ, chỉ biết sau khi ông ta đốt bùa chú, múa kiếm gọi hồn liên tục thì tim Linh đột nhiên đập trở lại trước sự ngỡ ngàng của toàn bộ ê-kíp bác sĩ. Những ngày sau đó, vị thầy pháp ấy ngày nào cũng đến phòng bệnh làm lễ ròng rã suốt ba ngày, đến ngày thứ tư thì Linh thực sự mở mắt tỉnh lại.
Tối hôm đó, người thầy pháp lạ mặt ấy lại tìm đến phòng bệnh của Linh để kiểm tra thể phách cho cô. Thấy ông ta bước vào, Linh không kìm được tò mò liền cất tiếng hỏi:
"Dạ thưa thầy, tại sao thầy lại biết con gặp nạn mà tìm đến cứu mạng con kịp thời thế ạ?"
Ba mẹ Linh đứng bên cạnh cũng đổ dồn ánh mắt thắc mắc về phía vị thầy pháp. Họ vốn không hề quen biết người này, sự xuất hiện đột ngột của ông ta quả thực là một dấu hỏi lớn. Vị thầy pháp khẽ vuốt chòm râu ngắn, khẽ đáp:
"Không phải tự dưng ta biết chuyện. Có một người đã tìm đến cầu xin ta bằng mọi giá phải cứu mạng cô nương."
Linh nhíu mày hỏi dồn: "Người đó... rốt cuộc là ai vậy thầy?"
"Chuyện này ta chưa tiện tiết lộ bây giờ. Sau này, tự khắc người đó sẽ xuất hiện gặp cô nương để nói rõ ngọn ngành."
Thấy vị thầy pháp có ý giữ kín bí mật, Linh cũng không tiện gặng hỏi thêm. Gia đình cô bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc bằng cách chuẩn bị một phong bì tiền hậu hĩnh để dâng tặng ông, nhưng ông tuyệt đối từ chối không nhận một đồng, thậm chí cả địa chỉ nhà cũng không cung cấp. Ông chỉ mỉm cười nói việc cứu Linh là do một chữ duyên định sẵn từ kiếp trước, xong việc liền lẳng lặng khoác ba lô rời đi.
Một tuần sau, Linh được xuất viện về nhà tĩnh dưỡng. Vừa mới tốt nghiệp đại học, chưa vướng bận công việc nên thời gian của cô hoàn toàn rảnh rỗi. Cha mẹ vì quá lo lắng cho con gái sau biến cố chết hụt nên nghiêm cấm cô không được bước chân ra khỏi nhà nửa bước suốt cả tháng trời. Vốn là người hoạt bát, năng nổ, việc phải quanh quẩn trong bốn bức tường khiến Linh bức bối vô cùng.
Đúng lúc đó, ông nội từ quê miền Trung gọi điện vào Sài Gòn báo tin bà nội đang trở bệnh nặng. Linh liền nhanh trí xin ba mẹ cho phép mình đại diện gia đình về quê chăm sóc ông bà một thời gian để vừa làm tròn chữ hiếu, vừa có cơ hội thay đổi không khí. Sau nhiều lần năn nỉ thuyết phục, ba mẹ cô cũng đành gật đầu đồng ý.
Đêm trước ngày lên đường, Linh dọn dẹp hành lý đến tận khuya mới leo lên giường đi ngủ. Đang lúc nửa mơ nửa tỉnh vào khoảng nửa đêm, cô bỗng thấy trong phòng có luồng khí lạnh buốt tràn ngập. Ở góc bàn trang điểm kê sát tường, có một nhân ảnh mờ mờ ảo ảo, xám xịt đang lẳng lặng đứng nhìn về phía giường cô. Linh không hề hoảng sợ, bởi đây không phải lần đầu cô thấy bóng người này trong mơ.
Suốt năm năm qua, thỉnh thoảng cô lại mơ thấy một người con trai có dáng người cao ráo đứng ở góc phòng nhìn mình bằng ánh mắt u u uẩn uẩn đầy trìu mến, sau đó gã lẳng lặng quay người đi ra cửa rồi biến mất trong hư vô. Linh luôn có cảm giác người con trai này có điều gì đó rất muốn nói với cô nhưng lại ngập ngừng không dám mở lời.
Thế nhưng đêm nay, bóng người ấy lại tiến gần hơn về phía giường Linh. Lần đầu tiên sau năm năm, anh ta cất tiếng nói, giọng trầm ấm mang một cảm giác vô cùng thân thuộc:
"Ngày mai Linh về quê thăm ông bà, nhớ phải mang theo lá bùa hộ mệnh của thầy pháp kia bên người. Tôi... tôi không thể ở bên cạnh để bảo vệ Linh mãi được đâu."
Nói xong câu đó, nhân ảnh ấy khẽ thở dài một tiếng rồi quay lưng lướt đi qua khe cửa, biến mất hút vào màn đêm tĩnh mịch.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Linh ngồi thẫn thờ trên giường suy ngẫm về giấc mơ đêm qua. Đột nhiên, đầu óc cô lóe lên một tia sáng kinh ngạc. Giọng nói của người con trai trong mơ tối qua giống hệt với giọng nói của linh hồn đã nắm chặt tay cô kéo lại ngay sát cầu Nại Hà dưới Hoàng Tuyền Lộ ngày hôm ấy! Hóa ra, chính anh ta là người đã cướp cô lại từ tay quỷ sai cõi âm, dẫn lối cho cô quay về dương thế.
Nhưng anh ta là ai? Tại sao lại âm thầm theo bảo vệ cô suốt năm năm qua mà không hề làm hại cô dù chỉ một lần?
Nghĩ đến đây, Linh khẽ rùng mình nhớ lại lời giải thích của vị thầy pháp dạo nọ. Ông ta nói hôm Linh gặp tai nạn xe máy là do một vong hồn uổng tử chết đường chết chợ gây ra. Do Linh hợp ngày giờ sinh và cung mạng với nó, nó muốn kéo cô theo để làm kẻ thế mạng cho nó đi đầu thai. May mắn thay, vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, linh hồn cô được người con trai bí ẩn này dắt về kịp thời, kết hợp với phép gọi hồn của thầy pháp nên cô mới thoát khỏi quỷ môn quan một cách thần kỳ.
Trong lòng Linh dâng lên một niềm cảm kích vô hạn xen lẫn một cảm giác thân thương kỳ lạ đối với vong hồn nam kia. Cô cảm giác như giữa hai người đã có một sợi dây liên kết bền chặt từ rất lâu về trước mà bản thân cô chưa thể nhớ ra.
---
Sau chuyến xe khách đường dài mệt mỏi suốt mười hai tiếng đồng hồ, Linh cuối cùng cũng về đến ngôi nhà cổ của ông bà nội ở một vùng quê miền Trung nghèo khó. Vừa xuống xe trước ngõ, Linh đã thấy ông bà nội cười hớn hở, đi đứng vô cùng nhanh nhẹn ra đón cháu gái.
Trông thấy hai người khỏe mạnh bình thường, Linh ngơ ngác hỏi:
"Ủa nội ơi! Sao ba con nói bà nội đang lâm bệnh nặng lắm, nằm liệt giường không đi lại được mà?"
Bà nội nghe cháu hỏi liền cười hì hì, vỗ vỗ vai Linh:
"Thì tại ông nội con nhớ con quá, mà gọi điện rủ con về chơi thì sợ con bận rộn không chịu về, nên ông mới bày đặt nói dối là bà bị bệnh nặng để con tức tốc chạy về đây chơi với hai thân già này đó mà. Chứ bà khỏe re à, có bệnh đau gì đâu nè."
Linh chỉ biết thở dài dở khóc dở cười trước trò đùa trẻ con của ông nội:
"Trời đất ơi, làm ba mẹ con trong Nam lo sốt vó luôn đó nội. Ba mẹ cũng định thu xếp công việc về đây gấp luôn, nhưng ngặt nỗi công ty đang có công trình lớn chưa đi được nên mới để con về trước đó ạ."
Bà nội xua xua tay nói hai đứa nó bận rộn thì không về cũng được, có cháu gái về bầu bạn là ông bà vui lắm rồi. Ông bà dắt tay Linh đi vào ngôi nhà ba gian cổ kính của gia đình. Ngôi nhà này trước đây vốn xập xệ, cũ kỹ lắm, nhưng cách đây vài năm, ba mẹ Linh ở miền Nam làm ăn khấm khá nên đã gửi một khoản tiền lớn về quê để vợ chồng chú út xây cất lại khang trang cho ông bà hưởng tuổi già.
Lúc bước chân vào sân nhà, ánh mắt Linh vô thức nhìn sang ngôi nhà ngói đỏ nằm sát vách bên cạnh, ngăn cách bởi hàng rào hoa dâm bụt đỏ rực. Ký ức tuổi thơ ùa về trong tâm trí Linh. Ngày nhỏ ba mẹ bận rộn lập nghiệp trong Nam nên gửi Linh về quê sống cùng ông bà nội suốt mười mấy năm trời, mãi đến năm cô học cấp ba mới đón cô trở lại Sài Gòn.
"Vào nhà uống ngụm nước ấm đi con, đi đường xa chắc mệt mỏi lắm rồi." Tiếng bà nội kéo Linh quay về với thực tại. Cô nhấp một ngụm nước chè xanh nóng hổi rồi hỏi nhỏ:
"Mà nội ơi, chú thím út đi đâu rồi hả nội? Con về mà không thấy hai người đâu hết trơn."
Ông nội ngồi cạnh đáp chú thím đã đi làm công nhân ở xưởng may trên huyện từ sáng sớm, phải đến chiều tối muộn mới về đến nhà. Thím út tên là Hằng, là người ở huyện bên cạnh gả về đây làm dâu nhà nội đã được ba năm nay. Hai vợ chồng chú út sống rất hòa thuận, chú út lại nổi tiếng là người chồng hiền lành, yêu thương vợ hết mực. Cuộc sống của họ lẽ ra đã vô cùng viên mãn nếu như không gặp phải một nỗi đau dai dẳng: cưới nhau ba năm nhưng thím Hằng vẫn chưa sinh nổi một mụn con.
Hai lần thím Hằng mang thai thì cả hai lần đều bị sảy một cách vô cùng bất ngờ vào khoảng tháng thứ hai của thai kỳ. Đi khám khắp các bệnh viện lớn nhỏ, bác sĩ chỉ lắc đầu ái ngại nói tử cung thím đã yếu đi nhiều sau những lần sảy thai liên tiếp, khả năng thụ thai tự nhiên bây giờ là vô cùng thấp, nếu có bầu lại thì nguy cơ sảy thai vẫn cực kỳ cao. Nhận tờ kết quả khám bệnh, thím Hằng khóc ròng rã suốt nhiều ngày đêm đến mức hao gầy cả người xơ xác.
Ông bà nội vốn là những người hiền từ, hiểu lý lẽ nên không hề có ý trách móc hay tạo áp lực nối dõi tông đường cho con dâu. Ông bà ân cần khuyên nhủ:
"Con cái là lộc trời cho, nếu vợ chồng con không có duyên với con cái thì cứ nương tựa vào nhau mà sống miễn sao hạnh phúc, vui vẻ là được rồi. Ba mẹ già rồi không đặt nặng chuyện cháu chắt đâu, quan trọng vẫn là sức khỏe của con đó, Hằng à."
Chú út cũng ôm lấy vợ an ủi hết lời, bảo chú chỉ cần thím bên cạnh là đủ, không cần con cái cũng không sao. Sự thấu hiểu của gia đình chồng khiến thím Hằng cảm kích vô cùng, nỗi đau cũng dần nguôi ngoai theo thời gian. Nhưng Linh biết, thầm sâu trong lòng mỗi người phụ nữ, khao khát được làm mẹ chưa bao giờ tắt hẳn. Mỗi lần thấy lũ trẻ hàng xóm chạy nhảy đùa giỡn ngoài ngõ, thím Hằng lại lén đứng sau khung cửa sổ nhìn theo với ánh mắt đượm buồn đầy khao khát xót xa.
Đang trò chuyện cùng ông bà nội, Linh bất chợt nhìn ra phía cây bưởi già xum xuê lá ở góc vườn sát hàng rào dâm bụt ngăn cách nhà bên cạnh. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cô bỗng thấy bóng dáng một người con trai quen thuộc đứng nép sau thân cây bưởi nhìn mình chăm chú. Linh giật mình, vội vã chạy ra thềm nhà nhìn cho rõ, nhưng bóng người ấy đã biến mất không một dấu vết.
Bà nội thấy Linh có biểu hiện lạ lùng liền đi ra hỏi han:
"Có chuyện gì thế con? Nhìn thấy cái gì ngoài đó hả?"
Linh khẽ lắc đầu giấu nhẹm đi sự bối rối:
"Dạ không có gì đâu nội, con bị chói mắt tí thôi ạ. Mà nội ơi... lâu nay nội có nghe tin tức gì về gia đình cô Liên nhà bên cạnh không nội?"
Bà nội nghe nhắc đến tên Liên thì khẽ thở dài, nét mặt đượm buồn:
"Ôi dào, nhắc đến nhà đó làm gì cho thêm tội nghiệp. Từ ngày chồng cô ấy mất sớm, hai mẹ con cô ấy gặp biến cố lớn gì đó dồn dập nên phải vội vã bán căn nhà ngói đỏ kia đi nơi khác kiếm sống. Đến nay cũng năm năm rồi mà chẳng thấy tin tức gì nữa, không biết hai mẹ con họ phiêu bạt phương trời nào rồi."
Linh khẽ cụp mắt xuống đầy hụt hẫng. Con trai cô Liên chính là Quân - người bạn thanh mai trúc mã thân thiết nhất thời thơ ấu của Linh ở quê nhà. Cả hai bằng tuổi, cùng nhau lớn lên với biết bao kỷ niệm đẹp dưới gốc bưởi già kia. Từ ngày Linh theo ba mẹ vào Nam học tập, cô vẫn luôn canh cánh nhớ về Quân, không ngờ lần trở về này lại nhận được tin gia đình anh đã ly tán từ lâu không rõ tung tích.
---
Buổi tối hôm đó, không khí gia đình chú út có thêm Linh về chơi nên vui vẻ, náo nhiệt hẳn lên. Thím Hằng tíu tít chuẩn bị bao nhiêu món ngon đặc sản quê nhà đãi cháu. Ăn uống xong xuôi, Linh trò chuyện với mọi người thêm một lát rồi xin phép về căn phòng nhỏ của mình đi ngủ.
Đêm ở quê vô cùng tĩnh mịch, chỉ có tiếng côn trùng kêu rả rích ngoài vườn. Linh nằm trằn trọc mãi mới chập chờn chìm vào giấc ngủ. Đột nhiên, giữa đêm khuya thanh vắng, Linh bị đánh thức bởi một tiếng khóc thút thít, eo éo của trẻ con vang vọng từ đâu đó rất gần.
Cô mở mắt ra, lắng tai nghe kỹ. Tiếng khóc lúc trầm lúc bổng, u u uất uất vô cùng rợn người. Linh thầm nghĩ trong nhà nội làm gì có trẻ con, nhà bên cạnh thì bỏ hoang từ lâu không có người ở, vậy tiếng khóc ấy phát ra từ đâu được chứ? Hay là tiếng mèo hoang động đực kêu đêm? Người ta vẫn thường nói tiếng mèo hoang kêu đêm nghe chẳng khác nào tiếng trẻ con khóc than ai oán.
Nghĩ bụng thế, Linh kéo chăn đắp kín đầu định nhắm mắt ngủ tiếp. Nhưng tiếng khóc kia mỗi lúc một lớn hơn, rõ mồn một như thể có đứa trẻ đang đứng ngay sát bên tai cô gào khóc than khóc dữ dội. Cơn giận dữ lấn át nỗi sợ hãi, Linh bực mình bật dậy ngồi thình lình trên giường, định bụng sẽ mở cửa ra đuổi thẳng cổ con mèo hoang chết tiệt phá đám giấc ngủ của mình.
Thế nhưng, vừa quay người định bước chân xuống đất, Linh cứng đờ cả người, tim suýt chút nữa nhảy ra khỏi lồng ngực.
Ngay trước cánh cửa phòng khép hờ, có một cái bóng đen xì, tròn trùng trục đang lù lù chắn lối. Linh cố nheo mắt nhìn trong bóng tối xem đó là vật gì, bỗng nhiên cái bóng đen tròn kia lăn lóc xoay tròn dưới đất rồi lao thẳng về phía chân giường cô, kèm theo tiếng khóc "oe oe" chói tai của trẻ sơ sinh dội thẳng vào màng nhĩ.
Từ cái cục đen ngòm kinh dị kia đột nhiên hé mở ra hai con mắt đỏ rực như hai hòn than đang bốc cháy hừng hực, dán chặt cái nhìn oán hận vào Linh. Rồi từ cái khối đen ấy mọc ra tứ chi ngắn củn, nhầy nhụa đầy máu thịt bầy nhầy. Linh sợ hãi tột cùng, cô há miệng la hét thất thanh nhưng cổ họng như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào bên ngoài.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, khối thịt dị dạng kia biến hình thành một đứa bé sơ sinh đỏ hỏn, da dẻ nhăn nheo, bốc mùi tử khí nồng nặc. Trên cơ thể nó chằng chịt những vết nứt nẻ và máu loãng rỉ ra liên tục. Nhìn hình dáng quái dị ấy, Linh lập tức nhận ra đây là vong hồn của một bào thai chết yểu khi chưa kịp thành hình người hoàn chỉnh.
Đứa bé sơ sinh bò thoăn thoắt trên giường, áp sát gương mặt dị dạng, hốc mắt đen ngòm rỉ máu tươi thẳng vào mặt Linh ở một khoảng cách cực kỳ gần. Sự kinh hãi dâng lên đỉnh điểm, Linh đưa hai tay lên che kín mặt, dùng hết sức bình sinh hét lên một tiếng thảm thiết:
"Á!"
Ngay thời khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một tiếng "ầm" lớn vang lên. Đứa bé sơ sinh oán linh kia bị một luồng sức mạnh cực mạnh đánh bật văng xa tít vào góc phòng. Gương mặt dị dạng của nó lộ rõ vẻ hoảng sợ tột độ. Linh hé hai ngón tay ra nhìn, thấy đứa bé đã bị đẩy lui. Nhưng cô chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì một luồng khí lạnh buốt đột ngột ập xuống từ phía sau lưng.
Linh từ từ quay đầu lại nhìn thẳng vào góc tối sát đầu giường. Ở đó có một bóng đen cao lớn đang sừng sững đứng sừng sững. Linh thất kinh định hét lên lần nữa thì bóng người ấy đã cất tiếng nói dịu dàng quen thuộc:
"Đừng sợ, là tôi đây Linh."
Nghe giọng nói trầm ấm ấy, Linh bỗng thấy lòng mình dịu lại kỳ lạ. Cô nheo mắt nhìn kỹ, nhận ra gương mặt tuấn tú, ngũ quan đoan chính nhưng sắc mặt nhợt nhạt không chút huyết sắc của người con trai vẫn luôn xuất hiện trong giấc mơ của cô suốt năm năm qua. Dù biết anh ta là một vong hồn cô độc, nhưng Linh không hề thấy sợ hãi mà ngược lại, một cảm giác tin cậy, an toàn bao trùm lấy tâm trí cô. Linh khẽ khàng hỏi:
"Là... là anh thật sao? Anh là người đã cứu tôi ở âm phủ đúng không?"
Vong hồn nam khẽ gật đầu mỉm cười dịu dàng. Linh đưa mắt nhìn về phía đứa bé sơ sinh oán linh đang co rúm người ở góc phòng, lo lắng hỏi:
"Anh ơi... tại sao đứa bé này lại ở đây quấy phá tôi vậy? Tôi có thù oán gì với nó đâu chứ?"
Chàng trai nhìn đứa bé oán linh nhí, ánh mắt đượm vẻ trầm tư đáp:
"Chuyện này tôi cũng chưa rõ lắm, để tôi bắt nó hỏi rõ ngọn ngành xem sao."
Nói rồi, chàng trai vung tay một cái, một sợi dây xích vô hình bằng ánh sáng xanh lạnh lùng xuất hiện, quấn chặt lấy đứa bé oán linh khiến nó không thể cựa quậy hay trốn chạy được nữa. Đứa bé gào lên oai oái:
"Thả ta ra! Thả ta ra kẻo ta giết sạch chúng mày!"
Chàng trai lạnh lùng quát lớn: "Ăn nói cho lịch sự coi nhóc con! Có muốn ta đánh tan hồn phách của ngươi ngay lập tức không?"
Sự uy nghiêm của người con trai khiến đứa bé oán linh nhí sợ hãi co rúm người lại, oán khí đen ngòm xung quanh người nó dần tiêu tán. Khi oán khí nhạt đi, Linh ngỡ ngàng nhận ra đứa bé có một gương mặt vô cùng bụ bẫm, đáng yêu nếu như không có đôi mắt đỏ rực kia. Nhìn dáng vẻ đáng thương của nó, Linh bỗng thấy lòng mình chùng xuống, cô nhẹ nhàng hỏi:
"Nhóc con à, chị nhớ rõ ràng chị chưa từng làm chuyện gì tổn hại đến em, sao em lại lặn lội đến đây tìm chị đòi mạng thế?"
Đứa bé bĩu môi, quay mặt đi hướng khác hứ một tiếng rõ to, tỏ vẻ kiêu căng không thèm trả lời. Bộ dạng trẻ con bướng bỉnh ấy khiến Linh vừa buồn cười vừa xót xa.
Chàng trai thấy vậy liền tiến lại gần, gõ nhẹ vào đầu đứa bé oán linh một cái:
"Nhóc con kia, không nghe chị Linh hỏi hả? Mau nói rõ tại sao lại ẩn nấp trong ngôi nhà này đi quấy phá người khác?"
Đứa bé oán linh xoa xoa đầu, ấm ức khóc mếu máo:
"Em không có quấy phá chị ấy! Em đến đây là để trả thù mụ đàn bà độc ác trong nhà này! Mụ ta chính là người mẹ nhẫn tâm đã nhẫn tâm bỏ rơi em, cướp đi sinh mạng của em khi em còn chưa kịp chào đời! Em không cam tâm! Làm người đâu có dễ dàng gì, vậy mà mụ ta nỡ lòng nào phá bỏ em, tước đi cơ hội được nhìn thấy ánh mặt trời của em!"
Linh nghe đến đây thì sững sờ kinh ngạc:
"Ý em nói người mẹ đó... chính là thím Hằng của chị sao? Nhưng thím ấy bấy lâu nay luôn ao ước có con đến mức héo mòn cả người, làm sao có chuyện thím ấy nhẫn tâm phá bỏ em được?"
Đứa bé oán linh gầm lên đầy oán hận:
"Chính là mụ ta! Mấy lần mụ ta mang thai sau này, chính em là người đã hóa thành âm khí, ám vào cái thai khiến mụ ta bị sảy thai liên tiếp đó! Em muốn mụ ta phải nếm trải nỗi đau mất con suốt đời để đền tội cho sinh mạng của em!"
Sự thật kinh hoàng phơi bày trước mắt khiến Linh bàng hoàng không thốt nên lời. Hóa ra, hai lần sảy thai đau đớn của thím Hằng không phải do bệnh lý tự nhiên, mà hoàn toàn do sự báo thù của vong thai oan khuất này gây nên. Nhưng nhìn thím Hằng hiền hậu, chất phác như vậy, làm sao thím có thể là kẻ nhẫn tâm vứt bỏ khúc ruột của mình được? Chắc chắn đằng sau câu chuyện đau lòng này phải có một ẩn khuất vô cùng lớn lao.
Linh quay sang nhìn chàng trai bí ẩn với ánh mắt cầu cứu:
"Anh ơi, em nghĩ thím Hằng chắc chắn có nỗi khổ tâm riêng. Anh có cách nào giúp hai mẹ con họ hóa giải đoạn ân oán trái ngang này không anh?"
Chàng trai khẽ thở dài, đáp: "Trong đạo Phật có dạy về bát khổ của đời người, mà cái khổ đầu tiên chính là sinh khổ. Vong thai từ lúc thụ hình đã có linh thức, cảm nhận được trọn vẹn nỗi đau đớn và cảm xúc của người mẹ. Đứa bé này mang oán khí nặng nề cũng là lẽ thường tình. Muốn gỡ nút thắt oán hận này thì chỉ có cách tìm người buộc nút thắt mà thôi."
Anh quay sang nói với đứa bé oán linh:
"Đi theo ta đi nhóc con, đừng lang thang quấy phá làm tổn phước của bản thân nữa, chỉ tổ khiến nghiệp chướng chồng chất thêm mà thôi. Còn về người mẹ của em, tại sao bà ấy lại từ bỏ em khi xưa, hãy để chị Linh tìm hiểu tường tận rồi cho em một câu trả lời thỏa đáng. Người làm chuyện ác ắt có thiên lôi dòm ngó, nhân quả không chừa một ai. Bản thân em vì trả thù mà vô tình hại chết những sinh linh vô tội khác chưa kịp ra đời, việc làm đó của em có khác gì tội ác mà em đang oán hận đâu?"
Đứa bé oán linh nghe lời răn dạy của chàng trai thì khẽ cúi gằm mặt xuống, đôi mắt đỏ rực dần dịu lại, lộ rõ vẻ ăn ăn hối lỗi. Nó khẽ gật đầu đồng ý rồi lẳng lặng theo sau chân chàng trai lướt biến mất vào cõi hư vô.
Căn phòng trở lại vẻ yên tĩnh bình thường, nhưng Linh nằm trên giường không tài nào chợp mắt nổi nữa. Đầu óc cô rối bời trước tấn bi kịch tâm linh oan nghiệt đang bao trùm lên gia đình chú út.
Đúng lúc đó, từ căn phòng bên cạnh của chú thím út bỗng vang lên một tiếng hét chói tai, kinh hoàng của thím Hằng phá tan bầu không khí tĩnh mịch của đêm đen.
---
Linh hốt hoảng bật dậy, vội vã đẩy cửa chạy ra ngoài hành lang. Cùng lúc đó, ông bà nội cũng giật mình tỉnh giấc bước ra khỏi phòng với khuôn mặt đầy vẻ lo lắng. Linh nhanh nhảu hỏi:
"Có chuyện gì thế ông bà nội?"
Ông nội trầm giọng đáp: "Hình như là tiếng khóc thét của thím út con đó, mau sang xem tình hình thế nào."
Cả ba người tất tả chạy sang gõ cửa phòng chú út. Ông nội gõ dồn dập vào cánh cửa gỗ:
"Vợ chồng thằng út ơi! Có chuyện gì bên trong thế hả?"
Cánh cửa nhanh chóng hé mở, chú út bước ra với khuôn mặt phờ phạc đầy mệt mỏi, gượng nở một nụ cười trừ để trấn an mọi người:
"Dạ không có gì đâu ba mẹ ơi. Nhà con lại nằm mơ thấy ác mộng rồi giật mình hét lên thôi ạ. Con xin lỗi vì đã làm cả nhà mất giấc ngủ."
Bà nội không yên tâm, gạt chú út sang một bên để bước vào phòng:
"Cơn ác mộng gì mà hét to dữ thần vậy? Để tao vào xem con Hằng thế nào rồi."
Lúc bước vào phòng, Linh thấy thím Hằng đang ngồi co rúm ở góc giường, sắc mặt tái nhợt không còn một giọt máu, mồ hôi đầm đìa cả hai bên thái dương, ánh mắt vẫn chưa hết vẻ bàng hoàng sợ hãi tột độ.
Bà nội ngồi xuống bên mép giường, ân cần nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của con dâu hỏi han:
"Con có sao không Hằng? Mơ thấy cái gì mà sợ hãi đến nông nỗi này hả con?"
Thím Hằng khẽ lắc đầu, giọng run rẩy đầy nghẹn ngào:
"Dạ... con không sao đâu mẹ ơi. Chỉ là... cái giấc mơ đó chân thật quá, con sợ quá nên vô thức hét lên thôi. Con làm cả nhà giật mình tỉnh giấc, con thật sự có lỗi quá."
Mọi người gặng hỏi thím mơ thấy điều gì, nhưng thím Hằng chỉ ấp úng lảng tránh, bảo mơ thấy ma quỷ lộn xộn rồi khuyên ông bà nội và Linh về phòng nghỉ ngơi tiếp vì trời đã quá khuya. Linh đứng bên cạnh chú út quan sát kỹ sắc mặt thím Hằng, cô khẽ hỏi nhỏ:
"Thím ơi, thím thật sự không sao chứ ạ? Con thấy sắc mặt thím kém dữ lắm đó."
Thím Hằng nặn ra một nụ cười gượng gạo nhìn Linh:
"Thím không sao thật mà con. Thôi Linh dắt ông bà nội về phòng ngủ tiếp giúp thím nha."
Linh khẽ gật đầu, cùng ông bà nội quay trở về phòng. Chú út khép hờ cửa phòng, quay lại ôm lấy bờ vai đang run lên bần bật của vợ, vỗ về an ủi một lúc rồi cả hai nằm xuống nghỉ ngơi.
Nhưng thím Hằng không tài nào ngủ nổi nữa. Nằm bên cạnh người chồng đang thở đều đều vì mệt mỏi sau ngày dài lao động, thím Hằng trố mắt nhìn lên trần nhà tối om, nước mắt không kìm được cứ thế tuôn rơi lã chã. Chỉ mình thím mới thấu hiểu nỗi kinh hoàng mà bản thân phải chịu đựng suốt nhiều năm qua.
Trong những giấc mơ ám ảnh triền miên, thím luôn thấy một đứa trẻ sơ sinh người đẫm máu tươi, bò đến oán hận nhìn mình chằm chằm bằng đôi mắt rực đỏ như muốn đòi mạng. Thím sợ hãi vô cùng, nhưng nỗi tủi nhục và tội lỗi quá khứ quá lớn khiến thím chỉ biết âm thầm cắn răng chịu đựng một mình, tuyệt đối không dám thổ lộ cùng ai, kể cả người chồng yêu dấu của mình.
---
Sáng hôm sau là ngày chủ nhật, chú út có việc phải lên ủy ban xã từ sớm. Nhân lúc ông bà nội đang ngủ trưa trong phòng, Linh lấy hết can đảm gõ cửa phòng thím Hằng để trò chuyện.
Sau vài câu hỏi han bâng quơ để giảm bớt sự căng thẳng, Linh nhìn thẳng vào mắt thím Hằng, đi thẳng vào vấn đề bằng giọng trầm ấm, chân thành:
"Thím Hằng ơi... Cái giấc mơ ác mộng đêm qua thím gặp phải... có phải thím nhìn thấy một đứa bé sơ sinh oán hận tìm đến thím đúng không ạ?"
Thím Hằng nghe câu hỏi của Linh thì sững sờ kinh ngạc, chiếc cốc nước trên tay thím suýt chút nữa rơi xuống đất. Thím run rẩy nhìn cháu gái đầy nghi hoặc:
"Linh... sao con lại biết chuyện này? Thím... thím đâu có kể cho ai nghe bao giờ đâu?"
Linh khẽ thở dài, tiến lại gần nắm lấy bàn tay thím:
"Thím ơi, có những chuyện tâm linh khó tin nhưng đó là sự thật. Từ sau lần con gặp tai nạn chết hụt ở Sài Gòn, con bỗng nhiên có khả năng nhìn thấy và trò chuyện được với vong hồn người âm. Đêm qua, chính con đã nhìn thấy vong hồn đứa bé sơ sinh kia tìm đến phòng con quấy phá. Nó mang oán khí nặng nề, nói rằng thím chính là người mẹ đã nhẫn tâm phá bỏ sinh mạng của nó khi xưa nên nó mới bám theo thím để báo thù, khiến thím bị sảy thai liên tiếp để thím không thể có con được nữa."
Thím Hằng nghe đến đây thì hoàn toàn sụp đổ. Thím ôm mặt khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào u uất chứa đựng bao nỗi oan ức, tủi nhục chôn giấu suốt nhiều năm trời. Thím khóc lóc gào lên:
"Linh ơi... Thím không muốn như vậy đâu con ơi! Thím biết thím có tội với đứa con tội nghiệp của mình, nhưng lúc đó thím thật sự không còn lựa chọn nào khác hết con ơi!"
Linh vỗ về thím: "Thím Hằng bình tĩnh kể cho con nghe đi. Con hứa sẽ giữ kín bí mật này và tìm cách giải quyết oan nghiệp cho thím và đứa bé."
Thím Hằng nghẹn ngào kể lại dòng ký ức kinh hoàng năm năm trước, khi thím còn là một cô gái trẻ sống cùng mẹ đẻ ở quê nhà:
"Năm năm trước, cha đẻ thím mất sớm, mẹ thím bước thêm bước nữa với một người đàn ông khác. Thím cứ ngỡ gia đình sẽ êm ấm, nào ngờ người cha dượng đó lại là một con quỷ dữ đội lốt người. Trong một đêm mẹ thím đi làm ca đêm ở xưởng xa không về nhà, gã cha dượng say rượu mò vào phòng thím, dùng vũ lực khống chế để cưỡng bức, giở trò đồi bại với thím..."
Nói đến đây, thím Hằng khóc nấc lên thành tiếng, cả người run rẩy dữ dội vì nỗi nhục nhã ê chề của quá khứ ùa về cào xé tâm can:
"Vì phận con gái yếu ớt, thím không cách nào chống cự nổi con dã thú đó. Sau khi thỏa mãn thú tính, gã còn kề dao vào cổ hăm dọa nếu thím dám hé răng nửa lời với ai, gã sẽ giết chết thím và mẹ đẻ của thím. Thím vì thương mẹ, vì sợ mẹ đau lòng sụp đổ khi biết người chồng mình hằng tin tưởng lại là một con quỷ râu xanh, thím đành cắn răng chịu đựng, nuốt nhục vào trong."
Thím lau nước mắt, giọng nấc nghẹn tiếp tục kể:
"Ngay sau hôm đó, thím xin phép mẹ về sống chung với bà ngoại ở huyện bên cạnh để trốn tránh gã ác quỷ kia. Nhưng trớ trêu thay, chỉ một tháng sau, thím bàng hoàng phát hiện mình đã mang thai. Con nghĩ đi, cái thai đó... đứa con đó là sản phẩm của sự ô nhục, của tội ác cưỡng bức từ gã cha dượng đồi bại kia. Làm sao thím có thể sinh nó ra đời được chứ? Nếu sinh nó ra, thím phải đối mặt với người đời thế nào, phải nuôi dạy nó ra sao khi mỗi lần nhìn mặt nó là thím lại nhớ đến con quỷ dữ kia? Trong cơn tuyệt vọng tột cùng, thím đành cắn răng đến phòng khám phá bỏ đứa bé khi nó mới tròn hai tháng tuổi. Thím biết thím có lỗi với con mình, tội lỗi này thím nguyện gánh chịu một mình, nằm mơ thím cũng thấy hối hận khôn nguôi..."
Nghe trọn vẹn đầu đuôi câu chuyện đau thương của thím Hằng, Linh không kìm được nước mắt rơi lã chã. Cô cảm thấy bất lực và xót xa vô cùng cho số phận nghiệt ngã của người phụ nữ tội nghiệp trước mặt. Đứa bé vô tội, nhưng thím Hằng khi ấy cũng chỉ là một nạn nhân đáng thương bị dồn vào đường cùng không lối thoát. Kẻ đáng bị băm vằm vạn đoạn phải là gã cha dượng cầm thú kia mới đúng!
Ngay lúc đó, Linh vô thức nhìn về phía góc phòng tối tăm. Cô ngỡ ngàng nhận ra vong hồn đứa bé sơ sinh và chàng trai bí ẩn đã đứng ở đó tự lúc nào, lặng lẽ nghe trọn vẹn từng lời kể đẫm nước mắt của thím Hằng. Đứa bé oán linh nhí nhìn người mẹ tội nghiệp đang khóc lóc thảm thiết, oán khí đen ngòm trên người nó bỗng chốc tan biến hoàn toàn, đôi mắt đỏ rực nhạt đi, thay vào đó là một ánh mắt buồn bã, thấu hiểu khôn xiết.
Vong hồn đứa bé khẽ mỉm cười xót xa nhìn mẹ lần cuối, rồi lẳng lặng nắm lấy tay chàng trai biến mất vào cõi hư vô, hóa giải hoàn toàn sợi dây oán hận ràng buộc bấy lâu nay.
Đột nhiên, cánh cửa phòng thím Hằng đẩy mạnh ra. Chú út và ông bà nội từ ngoài bước vào với khuôn mặt đầm đìa nước mắt. Hóa ra, chú út đã về nhà tự lúc nào và cùng ông bà nội đứng ngoài cửa nghe hết câu chuyện oan trái của thím Hằng.
Thím Hằng hoảng sợ tột độ, vội vàng quỳ sụp xuống đất, khóc không thành tiếng:
"Anh ơi... Ba mẹ ơi... Con xin lỗi... Con là đứa con dâu dơ bẩn, không xứng đáng với gia đình mình..."
Nhưng chú út lập tức lao đến quỳ xuống ôm chầm lấy vợ vào lòng, nước mắt chú rơi ướt đẫm cả vai áo thím:
"Hằng ơi! Sao em ngốc thế hả em? Chuyện đau lòng thế này sao em lại giấu anh một mình chịu đựng suốt bao năm qua chứ? Anh không hề trách móc em một lời nào hết! Em không có lỗi gì cả, lỗi là ở gã đàn ông hèn hạ, cầm thú kia! Thằng khốn đó tốt nhất đừng bao giờ để tao gặp lại, nếu không tao sẽ liều mạng với nó!"
Chú út nghẹn ngào vỗ về vợ: "Quên quá khứ đau thương đó đi em. Anh cưới em vì anh yêu con người em, cho dù quá khứ có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa, em vẫn mãi là người vợ hiền duy nhất đời này của anh!"
Bà nội cũng bước đến, ngồi xuống ôm lấy thím Hằng khóc sụt sùi:
"Con dâu tội nghiệp của mẹ ơi... Từ nay về sau có chuyện gì cứ nói ra với cả nhà nghe con. Cả nhà mình thương con như con ruột, không ai khinh rẻ hay bỏ rơi con đâu. Đừng gánh chịu một mình nữa con ơi..."
Nhìn cảnh tượng gia đình chú út ôm nhau khóc trong sự thấu hiểu và bao dung vô bờ bến, Linh khẽ lau nước mắt, lòng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ lùng. Sức mạnh của tình yêu thương gia đình rốt cuộc đã chiến thắng được bóng tối oan nghiệt của quá khứ, hóa giải hoàn toàn oán hận âm ty.
---
Đêm hôm đó, dưới ánh trăng thanh vắng dịu mát trải dài khắp ngôi nhà cổ, chàng trai bí ẩn lại xuất hiện trong phòng của Linh. Lần này, anh không còn đứng ở góc tối nữa mà tiến lại gần ngồi trên chiếc ghế đối diện với cô.
Linh nhìn anh chăm chú. Chàng trai trông trẻ hơn cô khoảng hai tuổi nhưng gương mặt lại toát lên vẻ trưởng thành, già dặn phong trần của một linh hồn đã trải qua nhiều sương gió cõi âm. Linh khẽ hỏi bằng giọng ấm áp:
"Bây giờ... em có thể kể cho chị nghe về câu chuyện của chính em được chưa? Rốt cuộc em gặp phải biến cố gì mà lại trở thành vong hồn cô độc thế này hả Quân?"
Nghe Linh gọi đúng tên mình, Quân khẽ mỉm cười buồn bã, ánh mắt nhìn qua khung cửa sổ hướng về ngôi nhà ngói đỏ bỏ hoang sát vách:
"Chị Linh vẫn còn nhớ em sao? Thực ra... biến cố của gia đình em năm xưa còn khủng khiếp hơn những gì chị vẫn thường nghe kể nhiều lắm."
Quân khẽ thở dài, bắt đầu kể lại câu chuyện đau thương của mình:
"Năm năm trước, sau khi ba em đột ngột đổ bệnh nặng rồi qua đời, mẹ em đột nhiên dẫn em bán vội căn nhà này đi nơi khác sinh sống, bảo là để trả nợ cho ba. Nhưng khi đến nơi ở mới, em mới bàng hoàng phát hiện mẹ em đã có người đàn ông khác từ trước và gã chính là cha dượng mới của em. Mẹ em vì sợ dân làng quê mình dị nghị, cười chê nên mới bày đặt ra vở kịch ba em nợ nần để danh chính ngôn thuận ôm tiền bán nhà đi theo nhân tình."
Giọng Quân chùng xuống, chứa đựng sự uất ức khôn nguôi:
"Những ngày tháng sống chung với gã cha dượng mới đó là địa ngục trần gian đối với em. Chỉ cần gã gặp chuyện không vừa ý bên ngoài hay say xỉn cờ bạc, gã liền lôi em ra đánh đập dã dã man không thương tiếc. Trong một trận đòn roi thừa sống thiếu chết, gã đã dùng một khúc gỗ lớn phang mạnh vào sau gáy em, khiến em tử vong ngay tại chỗ khi mới tròn mười tám tuổi."
Linh nghe đến đây thì đau lòng tột cùng, nước mắt cô tuôn rơi lã chã. Cô khóc nức nở hỏi:
"Trời đất ơi... Sao gã ác quỷ đó tàn ác dữ vậy?! Rồi cảnh sát có bắt gã đền tội vào tù không em?"
Quân khẽ lắc đầu, nụ cười đầy cay đắng:
"Không có đâu chị ơi. Mẹ đẻ của em... vì quá mê muội và muốn bảo vệ cho gã nhân tình độc ác kia, bà đã nhẫn tâm nói dối với mọi người xung quanh và cảnh sát là em bị trượt chân té ngã đập gáy vào cạnh bàn dập đầu chết tai nạn. Nhìn bà ấy gào khóc thảm thiết trước quan tài của em, ai nấy đều tin sái cổ mà không hề nghi ngờ gì. Sự thật về cái chết oan khuất của em cứ thế bị chôn vùi dưới lòng đất lạnh."
Linh tức giận đấm tay xuống giường: "Tàn ác quá! Sao mẹ ruột mà lại có thể thâm độc, mất hết nhân tính đến nông nỗi này được chứ?!"
Quân khẽ thở dài tiếp tục kể:
"Chưa dừng lại ở đó đâu chị. Sau khi chết thành vong hồn cô độc, em gặp lại linh hồn của ba em dưới âm ty địa phủ. Lúc đó em mới bàng hoàng phát hiện ra một sự thật còn rùng rợn, kinh tởm hơn gấp bội lần. Ba em chết không phải do bạo bệnh tự nhiên, mà chính là do mẹ ruột em và gã cha dượng dã man kia cùng nhau đầu độc hại chết!"
Linh bàng hoàng há hốc mồm, không dám tin vào tai mình nữa:
"Đầu... đầu độc sao?!"
"Đúng vậy chị Linh. Họ đã lén lút ngoại tình với nhau từ lâu. Vì muốn ở bên nhau trọn đời mà không bị người đời gièm pha, lại vừa muốn chiếm đoạt toàn bộ tài sản, đất đai nhà cửa của ba em để lại, mẹ em đã tìm mua một số vị thuốc đông y đặc biệt có độc tính chậm. Chỉ cần kết hợp các vị thuốc ấy nấu chung với một số món ăn bình thường hàng ngày của ba em, độc tố tích tụ dần dần theo thời gian khiến nội tạng ba em suy kiệt, héo mòn dần rồi chết đi như một cơn bạo bệnh thông thường không ai hay biết."
Nghe xong câu chuyện rùng rợn dã man ấy, Linh run rẩy cả người, da gà nổi lên khắp sống lưng. Cô nhớ lại dáng vẻ mẹ Quân khóc ngất lên ngất xuống trước linh cữu chồng năm xưa, thật không ngờ tất cả chỉ là một vở kịch rùng rợn được dàn dựng tỉ mỉ bởi một người đàn bà mang tâm địa rắn độc. Linh nghẹn ngào nói:
"Tại sao hai kẻ dã man làm bao chuyện ác tày trời như vậy lại không bị đưa ra ánh sáng pháp luật để đền tội chứ? Thật là bất công quá!"
Quân nhìn Linh bằng ánh mắt điềm tĩnh, nhẹ nhàng an ủi:
"Em ngày trước cũng mang lòng oán hận dâng trào như chị vậy, chỉ muốn hóa thành ác quỷ tìm về bóp cổ hai kẻ thủ ác kia để báo thù rửa hận. Nhưng may mắn thay, trên đường đi em gặp được vị thầy pháp - người đã cứu mạng chị ở bệnh viện Sài Gòn dạo nọ. Thầy đã khuyên răn, cảm hóa em, bảo rằng việc ác nhân làm ắt có trời nhìn, nghiệp quả của họ tự khắc sẽ đến, em không cần nhúng tay vào kẻo phạm tội nghiệt âm ty, tổn hại đến tiền đồ đầu thai chuyển kiếp của mình. Em nghe lời thầy, lẳng lặng chờ đợi nhân quả tuần hoàn."
Quân khẽ mỉm cười, tiếp tục:
"Và quả thật, lưới trời lồng lộng tuy thưa mà khó lọt. Chỉ hai năm sau khi em mất, gã cha dượng đồi bại kia dính vào nợ nần cờ bạc đỏ đen chồng chất. Toàn bộ tiền bạc bán nhà, đất đai của gia đình em đều bị gã nướng sạch vào sòng bài. Mẹ em và gã xảy ra cãi vã, tranh chấp tài sản kịch liệt. Trong một đêm mưa gió, hai con người dã man, độc ác ấy đã lao vào dùng dao đâm chém lẫn nhau một cách điên cuồng, cuối cùng cả hai đều tử vong trên vũng máu tại chỗ. Đó chính là cái giá đắt mà họ phải trả cho tội ác giết chồng hại con năm xưa của mình."
Linh khẽ thở dài nhẹ nhõm, nhưng lòng vẫn không khỏi xót xa:
"Đúng là gieo gió gặt bão, ác giả ác báo. Chỉ tiếc cho ba em và cả em nữa, đều là những người lương thiện, vô tội mà phải chết oan ức quá."
"Số mệnh của em đến đó thôi chị à, em không còn oán hận gì nữa." Quân nhìn Linh, đôi mắt nhợt nhạt bỗng chốc dâng lên một nỗi bối rối, ngập ngừng khôn xiết. Anh ngập ngừng nói tiếp:
"Chị Linh ơi... Thực ra còn một chuyện này... em rất muốn nói với chị trước khi đi..."
Linh khẽ hỏi: "Chuyện gì thế em? Có gì khó nói hả?"
Quân khẽ hít một hơi sâu, lấy hết dũng khí của một vong hồn nói lời ruột gan:
"Em muốn nói là... em thích chị lắm, Linh à. Thích từ lúc hai đứa mình còn là những đứa trẻ chăn trâu cắt cỏ dưới gốc bưởi già này cơ. Em chuẩn bị phải đi đầu thai chuyển kiếp rồi, lần đi này có lẽ vĩnh viễn chúng ta không bao giờ gặp lại nhau nữa. Nên trước khi rời khỏi thế gian này, em muốn nói ra hết nỗi lòng của mình để bản thân không còn điều gì nuối tiếc, vương vấn nơi nhân gian nữa..."
Nước mắt Linh lại một lần nữa rơi xuống lã chã trên gương mặt. Cô hiểu chứ, tình cảm thầm kín của Quân dành cho cô bấy lâu nay, cô hoàn toàn thấu hiểu. Suốt năm năm qua, dù đã hóa thành vong hồn cô độc, anh vẫn luôn âm thầm bám theo bảo vệ cô khỏi quỷ ma đòi mạng, cướp cô về từ quỷ môn quan. Tình cảm sâu đậm này vượt lên trên cả tình bạn thanh mai trúc mã thông thường. Linh cũng thầm thích anh từ lâu, nhưng trớ trêu thay khi cả hai nhận ra tình cảm của nhau thì đã âm dương cách biệt, vĩnh viễn không thể chung đường.
Tim Linh nhói lên từng hồi đau đớn đến khóc nghẹn. Trông thấy Linh khóc, Quân vội vàng đưa bàn tay hư vô ra dỗ dành, dù tay anh không thể chạm vào da thịt cô:
"Linh đừng khóc, em không muốn nhìn thấy chị buồn đâu. Hứa với em, sau khi em đi rồi, Linh phải sống thật tốt, thật hạnh phúc và tự chăm sóc bản thân mình thật kỹ nhé."
Linh gạt nước mắt, nghẹn ngào gật đầu hứa hẹn:
"Chị biết rồi Quân ơi... Em đi đầu thai yên lòng nhé. Kiếp sau... mong rằng chúng ta vẫn còn duyên gặp lại nhau để cùng nhau viết tiếp mối duyên tình dang dở này..."
Quân mỉm cười dịu dàng dưới ánh trăng thanh, hình ảnh anh nhạt dần, nhạt dần rồi tan biến hoàn toàn vào không trung mát rượi. Anh đã trút bỏ hết mọi vướng bận tiền trần để bước vào cõi luân hồi chuyển kiếp.
Thời gian trôi qua nhanh như thoi đưa, Linh trở lại Sài Gòn sinh sống và học cách trân trọng cuộc sống này hơn bao giờ hết, cô sống tốt luôn cả phần đời dang dở của Quân. Nhiều năm sau, Linh lập gia đình với một người chồng tốt bụng và sinh ra một cậu con trai khôi ngô tuấn tú. Thật kỳ lạ làm sao, mỗi lần nhìn sâu vào đôi mắt trong veo, trầm ấm của con trai mình, Linh lại thấy phảng phất nét nhìn trìu mến, thân thương quen thuộc năm xưa của Quân dưới gốc bưởi già quê nhà.
---
Vết mực nhân quả sâu nặng dưới cõi âm ty rốt cuộc cũng được gột rửa sạch sẽ bởi dòng nước bao dung của lòng người dương thế. Người chết đã yên nghỉ nơi vĩnh hằng, người sống vẫn tiếp tục bước đi trên con đường hạnh phúc rộng mở phía trước, khép lại một chương duyên âm oan trái nhưng đầy ân tình của kiếp nhân sinh.

Nhận xét
Đăng nhận xét