Cô Gái Ngoan Hiền Bị Dẫn Vào Tịnh Thất… Đêm Nào Cũng Có Tiếng Gõ Cửa


 [TÊN TRUYỆN GỢI Ý CHO ÂM DƯƠNG PHỦ: CẠM BẪY DƯỚI LỚP ÁO CÀ SA]


Cõi đời này, gieo nhân nào thì gặt quả nấy, kẻ mượn danh cửa Phật để gieo rắc tà niệm, hãm hại đời người thì cái giá phải trả lại càng thảm khốc gấp muôn phần. Ở đời, cái áo không làm nên thầy tu. Đằng sau vỏ bọc thanh tịnh và những lời kinh kệ ngọt ngào, đôi khi lại là một cái bẫy âm ma không đáy, kéo những linh hồn ngây thơ vào vũng lầy u mê không lối thoát. Câu chuyện xảy ra với gia đình chị Ngọc tại vùng đất ven biển Quảng Nam là một lời cảnh tỉnh đắt giá về ranh giới mỏng mong giữa chánh đạo và tà ma, nơi một cô gái trẻ suýt mất đi toàn bộ thần trí chỉ vì tin nhầm kẻ ác mang lốt tu hành.


Năm đó, Bé Thảo (tên đổi từ bé Ni) vừa tròn mười tám tuổi. Cái tuổi dở dở ương ương nhưng Thảo lại hiền lành, xiên năng nổi tiếng khắp vùng ven đô Quảng Nam. Số là bà nội Thảo sùng đạo, rằm hay mùng một nào cũng lên ngôi chùa cổ đầu làng làm công quả. Thảo từ nhỏ theo chân bà, lớn lên cũng thích không khí thanh tịnh chốn cửa chùa. Cuối tuần, người ta lo đi chơi, lo hẹn hò, còn Thảo thì xách dép lên chùa quét lá, lặt rau, phụ mấy cô mấy bác làm bếp. Ai trong chùa cũng thương, khen cô nhỏ ngoan ngoãn. Chị Ngọc, mẹ Thảo, thấy con gái xiên năng ăn chay niệm Phật thì mừng thầm trong bụng, đi đâu cũng hãnh diện khoe mình có phước đẻ được đứa con biết hướng thiện. Anh Dũng, chồng chị, làm tài xế xe tải đường dài, mỗi lần chạy xe về nghe vợ kể chuyện con ngoan cũng lấy làm vui lòng. Căn nhà nhỏ ấm cúng tưởng chừng như cứ thế êm đềm trôi qua, cho đến khi sóng gió ập tới.


Thời gian đó, Thảo bắt đầu tham gia các hội nhóm tâm linh trên mạng xã hội rồi kết bạn với một người tự xưng là thầy, lấy pháp danh là Thầy Chánh. Trên mạng, ông này luôn đăng ảnh mặc áo nâu chắp tay, viết toàn bài kinh kệ đạo lý sâu xa. Thảo vốn mê đạo pháp nên đâm ra ngưỡng mộ, ban đầu chỉ bình luận hỏi thăm, sau thì chuyển sang nhắn tin riêng mỗi đêm. Ông Chánh dùng văn phong nhỏ nhẹ, trích dẫn kinh kệ, hứa hẹn chỉ dạy con đường tu tập "đúng pháp". Cô gái mười tám tuổi non nớt, chưa từng trải đời, coi ông ta không khác gì một bậc chân tu đắc đạo.


Chị Ngọc bắt đầu nhận ra sự bất thường khi thấy con gái đêm nào cũng ôm chặt chiếc điện thoại. Có đêm khuya lắc khuya lơ, chị đi uống nước thấy phòng con còn sáng đèn, hé cửa nhìn vào thì thấy Thảo đang nằm nhắn tin với gương mặt hết sức chăm chú. Khi chị hỏi, Thảo giật mình giấu điện thoại dưới gối rồi chống chế là đang hỏi chuyện kinh kệ với mấy cô trên chùa. Chị Ngọc vốn tin con nên không nghi ngờ gì, chỉ dặn con ngủ sớm.


Nhưng kể từ dạo đó, Thảo đổi tính đổi nết hoàn toàn. Cô trở nên lầm lì, đi học về là chui tọt vào phòng khóa cửa, đến bữa cơm cũng lơ đễnh không muốn ăn. Mắt Thảo lúc nào cũng thẫn thờ như kẻ mất hồn. Bao nhiêu sự vui vẻ trước đây biến mất, thay vào đó là sự dính chặt lấy chiếc điện thoại mọi lúc mọi nơi. Lạ hơn nữa, Thảo nhất quyết không chịu cùng bà nội lên ngôi chùa quen thuộc ở đầu làng nữa. Khi bà hỏi, Thảo gạt đi bảo: "Chùa đó tu chưa tới đâu bà ơi, con theo thầy Chánh tu mới đúng chánh pháp." Chị Ngọc gặng hỏi thầy Chánh là ai, ở chùa nào thì Thảo chỉ ầm ừ cho qua.


Một hôm, đứa bạn thân của Thảo kéo chị Ngọc ra một góc thủ thỉ: "Cô ơi, dạo này bạn Thảo lạ lắm. Bạn ấy khoe với con là có người thầy trên mạng thương bạn ấy, bảo hai người có duyên nợ từ kiếp trước, hẹn kiếp này gặp lại để cùng tu." Chị Ngọc nghe xong chột dạ, bắt đầu lo sốt vó. Cùng lúc đó, cô giáo chủ nhiệm cũng gọi điện báo Thảo dạo này học hành sa sút nghiêm trọng, thường xuyên ngồi lơ đãng trong giờ học. Khi chị Ngọc gặng hỏi, Thảo lập tức gắt gỏng, bảo chuyện của mình không cần cha mẹ can thiệp.


Đỉnh điểm là một buổi chiều, Thảo để quên điện thoại trên bàn ăn. Màn hình sáng lên một tin nhắn với nội dung: "Ráng kiên trì tu tập con nhé, cha mẹ con người đời nông choèn không hiểu được con đâu, chỉ có thầy mới là nơi duy nhất để con nương tựa kiếp này." Chị Ngọc đọc xong mà tay chân lạnh ngắt, nhận ra kẻ đằng sau đang cố tình tách con gái mình ra khỏi gia đình.


Mấy ngày sau, Thảo biến mất sau giờ tan học. Tối mịt không thấy con về, gọi điện thì máy tắt, chị Ngọc hoảng loạn liên lạc khắp nơi thì nghe bạn Thảo báo thấy cô ôm ba lô ra bến xe xóm huyện. Hai vợ chồng chị Ngọc tức tốc đuổi theo và may mắn chặn được Thảo khi cô đang ngồi chờ chuyến xe liên tỉnh. Bị kéo về nhà, Thảo giãy nảy, khóc róc rách bảo: "Con có chỗ của con rồi, ba mẹ đừng nhốt con nữa, làm vậy là gieo nghiệp nặng lắm!" Chị Ngọc vừa tức vừa thương, tịch thu điện thoại và cấm túc Thảo ở nhà.


Thế nhưng, sự cấm đoán chỉ khiến Thảo càng trở nên lầm lì. Nửa tháng sau, nhân lúc chị Ngọc đi làm về sơ hở, Thảo đã lén dọn sạch quần áo, để lại chiếc điện thoại đã khóa mật khẩu rồi bỏ đi biệt tích. Hai vợ chồng chị Ngọc như phát điên, bỏ cả công việc, chạy khắp các bến xe, cửa chùa, trình báo công an nhưng đều không có tin tức. Anh Dũng bỏ ngang chuyến xe tải đường dài chạy về, hai vợ chồng thức trắng mấy đêm liền ôm điện thoại chờ đợi trong tuyệt vọng.


Đến ngày thứ tư, một số điện thoại lạ gọi vào máy chị Ngọc. Đằng sau tiếng xè xè của đường dây liên lạc là giọng nói của Thảo, nhưng âm điệu đều đều, lạnh ngắt đến rợn người: "Con đang ở chỗ tốt lắm, con đi tu. Ba mẹ đừng đăng bài tìm con nữa, chừng nào đắc đạo con sẽ về." Chị Ngọc nén đau xát muối vào lòng, dùng giọng dịu dàng dỗ dành con, hứa sẽ không bắt về mà chỉ muốn gửi quần áo, lương thực. Thảo bèn nhẹ nhàng tiết lộ địa chỉ căn am nhỏ của thầy Chánh nằm sâu trong một vùng quê vắng vẻ thuộc huyện miền núi lân cận.


Ngay trong đêm, hai vợ chồng chị Ngọc chạy xe máy tìm đến nơi. Căn am nằm trơ trọi giữa đồng trống, bao quanh bởi cây cối rậm rạp. Vừa bước chân xuống xe, chị Ngọc đã cảm nhận được một luồng khí lạnh sống lưng, không khí nặng trịch dù trời đang giữa trưa. Mùi khói hương bên trong hắc hắc, nồng nặc chứ không thanh tịnh như chốn thiền môn. 


Ông thầy Chánh bước ra tiếp khách, mặt mày sáng sủa, ăn mặc chỉn chu áo nâu đàng hoàng. Nhưng khi nghe hai người là cha mẹ Thảo, nét mặt ông ta lập tức sa sầm: "Con Thảo nó tự nguyện đến đây tịnh tu, giờ nó không muốn gặp người nhà, hai người mau về đi kẻo làm ô uế chốn thanh tu!" Chị Ngọc chắp tay năn nỉ hết lời nhưng ông ta vẫn lạnh nhạt từ chối. Phẫn nộ đỉnh điểm, anh Dũng lao tới túm lấy cổ áo ông Chánh, dọa sẽ đánh gãy răng và báo công an nếu không thả con ra.


Sợ hãi, ông Chánh đành phải gọi Thảo ra. Khi Thảo bước ra, chị Ngọc không tin nổi vào mắt mình: con gái chị mới mấy ngày mà gầy rộc, da bọc xương, đôi mắt dại đờ, nhìn cha mẹ như nhìn người xa lạ. Vừa thấy chị Ngọc lao đến ôm, Thảo giật phắt ra, chạy lại níu chặt lấy áo ông Chánh khóc lóc gào lên: "Con không về đâu! Con ở đây với thầy! Ba mẹ đi về đi!"


Nhìn cảnh con gái ruột ôm chân kẻ xa lạ từ bỏ cha mẹ, anh Dũng nổi điên, lao vào đấm ông Chánh tới tấp khiến ông ta ngã dúi dụi, miệng chỉ biết lầm bầm: "Tôi không làm gì hết, nó tự nguyện!" Hai vợ chồng ép Thảo lên xe máy chở về. Suốt chặng đường, Thảo giãy giụa rành rạch, la hét cầu cứu làm người đi đường ai cũng ái ngại ngó nhìn.


Về đến nhà, cơn ác mộng mới thực sự bắt đầu. Thảo tự nhốt mình trong phòng, không ăn không uống. Bưng cơm vào thì hất đổ, bưng nước vào thì đập ly. Khi chị Ngọc nấu tô cháo mang vào dỗ dành, Thảo hất thẳng tô cháo nóng vào tường, la hò đòi quay lại căn am. Cô bắt đầu chửi rủa cha mẹ bằng những từ ngữ tục tĩu vô văn hóa mà trước đây chưa từng thốt ra.


Một đêm nọ, đi ngang qua phòng Thảo, chị Ngọc nghe thấy tiếng lầm bẩm bên trong. Hé cửa nhìn vào, chị chết đứng khi thấy Thảo đang ngồi xếp bằng giữa phòng tối thui, mắt nhắm nghiền, nhưng từ miệng cô phát ra một giọng nói hoàn toàn khác—trầm lạnh và âm u: "Tụi bay không giữ được nó đâu... Nó là của thầy rồi... Là của thầy rồi!" Chị Ngọc rụng rời chân tay, đứng trân trối ngoài cửa. Đến khi chị bật đèn lao vào thì Thảo nằm xỉu sải lai trên sàn, khi tỉnh dậy hoàn toàn không nhớ mình vừa nói gì.


Không những vậy, Thảo còn lén lấy điện thoại của bà nội chui vào nhà tắm gọi cho ông Chánh. Khi bị phát hiện giật lại máy, Thảo gào hú, đập phá đồ đạc như phát dại. Cả nhà thay phiên nhau khuyên bảo nhưng mọi lời nói đều như nước đổ đầu vịt. Đêm hôm sau, Thảo đập gãy thanh gỗ cửa sổ phòng ngủ, tiếp tục trốn đi lần thứ ba.


Lần này khi gia đình tìm đến căn am, Thảo nhất quyết không ra mặt. Khi anh Dũng định xông vào bắt, Thảo dùng vật nhọn tự rạch tay gây thương tích để phản kháng khiến gia đình hoảng loạn phải lùi bước. Ông Chánh đứng bên cạnh nhìn với nét mặt đắc thắng, hả hê. Anh Dũng gọi công an đến can thiệp, nhưng ông Chánh rất ma ranh, chỉ giải thích rằng Thảo tự tìm đến xin ở nhờ, ông ta không hề giam giữ hay ép buộc. Công an đành phải hòa giải và hỗ trợ đưa Thảo về lại nhà.


Chuyện vỡ lở, tai tiếng nổi lên khắp xóm làng. Người đời không hiểu chuyện thì gièm pha rằng con gái chị Ngọc hư hỏng, bỏ nhà theo trai, còn chọn đúng ông thầy tu để theo. Bên nội thì quay sang trách móc chị Ngọc không biết dạy con, khiến dòng họ mang nhục. Bà cô bên chồng thậm chí còn chỉ tay vào mặt chị chửi rủa, bảo nên từ con đi kẻo bêu xấu họ hàng. Gia đình chị Ngọc rơi vào cảnh xáo trộn, vợ chồng cãi vã liên miên, chị Ngọc tưởng chừng như sắp phát điên vì áp lực.


Trong lúc tuyệt vọng, một bà lão hàng xóm hay đi chùa cùng bà nội Thảo kéo chị Ngọc ra góc chợ, thì thầm dặn dò: "Mày mau đưa con mày đi tìm thầy cao tay mà chữa đi, con nhỏ trúng tà nặng lắm rồi! Mắt nó dại đờ vô hồn thế kia là bị người ta yếm giữ mất hồn rồi, không phải bệnh thường đâu!"


Ngẫm lại giọng nói kỳ lạ đêm nọ cùng những biểu hiện bất thường của con, chị Ngọc liền liên lạc với người em gái (dì Bảy) nhờ tìm thầy tâm linh. Dì Bảy dẫn chị Ngọc đưa Thảo đến nhà một thầy nữ trong vùng, hay gọi là Cô Năm. 


Vừa chở Thảo dừng trước cửa nhà Cô Năm, Thảo đã gầm gừ, la um sùm rồi ôm chặt lấy yên xe máy nhất quyết không chịu vào, miệng liên tục gào: "Không vô! Cho tôi về! Tôi muốn về!" Hai chị em phải xóc nách, lôi xềnh xệch Thảo vào trong nhà.


Nghe xong câu chuyện, Cô Năm phán ngay: "Con bé này bị người ta hạ bùa u mê rồi. Trên người nó có món đồ gì lạ do kẻ đó cho không?" Chị Ngọc vội kiểm tra và phát hiện trên cổ tay Thảo có đeo một chiếc vòng chuỗi hạt bằng gỗ lạ mắt. Vừa đụng vào chiếc vòng, Thảo đã giãy đành đạch như cá trên thớt, quẫy đạp dữ dội không cho ai chạm vào. 


Cô Năm thắp nhang đọc chú rồi dùng kéo định cắt đứt sợi dây chuỗi. Ngay khi lưỡi kéo chạm vào sợi dây, Thảo gào lên một tiếng kinh hoàng không giống tiếng người, lao tới định cắn xé Cô Năm. Dì Bảy và chị Ngọc phải dùng hết sức ôm ghì lấy Thảo. Khi tiếng "phựt" vang lên, sợi dây đứt tung, Thảo liền đổ gục xuống xỉu lịm đi như một cỗ máy bị rút sạch nguồn điện.


Cô Năm dùng trứng gà luộc chín lăn liên tục trên người Thảo từ đầu đến chân rồi cho uống một ly nước bùa phép. Cứ mỗi quả trứng lăn xong đập ra, lòng đỏ bên trong lại đen thui và bốc mùi hôi thối nồng nặc. Lăn đến quả thứ tư, lòng đỏ trứng mới giữ được màu vàng nguyên bản. Tuy nhiên, Cô Năm lắc đầu bảo: "Tôi chỉ mới gỡ được lớp bùa u mê bên ngoài thôi. Con bé này bị yếm rất nhiều lớp bùa ngải cực nặng. Chị phải tìm thầy cao tay hơn mới cứu nổi, để lâu nó sẽ bị hủy hoại hoàn toàn thần trí."


Theo lời giới thiệu, chị Ngọc tiếp tục lặn lội đưa Thảo đến gặp Thầy Mười, một pháp sư nổi tiếng ở vùng núi xa. Xem xét kỹ lưỡng, Thầy Mười thở dài chua xát: "Nó bị thư đi thư lại nhiều lớp chồng lên nhau. Mỗi lần anh chị bắt con về, kẻ kia lại dặm thêm một liều bùa mới nặng hơn nhằm phá hủy trí não nó, biến nó thành kẻ ngơ ngác hoàn toàn để phải phụ thuộc vào hắn cả đời."


Hành trình gỡ bùa kéo dài suốt hơn một năm trời ròng rã. Mỗi lần Thầy Mười bóc tách một lớp bùa, Thảo lại vật dã, gào khóc rồi ngất đi. Đôi khi tưởng như đã êm, Thảo lại lên cơn đòi chạy về am. Nhưng chị Ngọc nhất quyết không bỏ cuộc. Có những lúc tỉnh táo ngắn ngủi, Thảo ôm chầm lấy mẹ khóc nức nở: "Con xin lỗi mẹ... con biết con sai rồi nhưng con không điều khiển được bản thân con... mẹ đừng bỏ con nha mẹ!" Câu nói ấy làm chị Ngọc thắt từng khúc ruột, càng quyết tâm cứu con bằng mọi giá.


Khi lớp bùa cuối cùng được Thầy Mười hóa giải hoàn toàn, Thảo rơi vào một giấc ngủ ly bì kéo dài gần hai ngày đêm. Khi mở mắt tỉnh dậy, ánh mắt Thảo đã lấy lại sự trong ngần, ngơ ngác hỏi mẹ: "Sao con lại ở đây? Mấy thời gian qua xảy ra chuyện gì con không nhớ gì hết mẹ ơi..." Chị Ngọc ôm chầm lấy con mà khóc nghẹn ngào trong hạnh phúc.


Thảo kể lại, ban đầu khi quen ông Chánh, cô bị thu hút bởi vẻ ngoài đạo mạo và những lời giảng Phật pháp ngọt ngào. Nhưng khi đặt chân đến căn am, cô luôn thấy đầu óc nặng trịch, u mê. Mặc dù xưng là người tu hành nhưng ông Chánh lại ăn mặn công khai, giải thích mơ hồ bằng các giáo lý lệch lạc. Hằng ngày, ông ta bắt Thảo tụng những bài kinh kỳ dị không rõ nguồn gốc trong căn phòng mịt mù khói hương lạ. Đồ ăn thức uống hàng ngày đều bị lén pha trộn tà dược và bùa ngải. Thảo còn nhớ trong am cũng có vài người khác mặt mày lơ đờ, ngơ ngác giống hệt cô. Hễ ai có ý định bỏ về, ông Chánh liền dùng bùa phép và tà thuật khống chế.


Thời gian trôi qua, kẻ ác gieo tà niệm cuối cùng cũng phải nhận quả đắng. Dù pháp luật khó lòng thu thập đủ chứng cứ tà thuật để kết án ông Chánh, nhưng quy luật nhân quả của trời đất thì không một ai có thể tránh khỏi. Không lâu sau khi Thảo thoát nạn, người ta đồn lại rằng căn am tự xây của ông Chánh đột nhiên bị bỏ hoang, cỏ dại mọc om sòm. Bản thân ông Chánh trở nên điên điên dại dại, suốt ngày lờ đờ đi lại ngoài đường, miệng lảm nhảm nói chuyện một mình như kẻ mất hồn—đúng như cái cách mà ông ta từng dùng bùa ngải để hãm hại những nạn nhân vô tội.


Gia đình chị Ngọc phải mất thêm gần năm năm trời tịnh dưỡng, chạy chữa tâm lý thì Thảo mới hoàn toàn phục hồi trí lực. Giờ đây, Thảo đã trở lại thành một cô gái hồng hào, khỏe mạnh, đi làm tại cửa hàng thời trang của người họ hàng. Ngày đầu tiên nhìn thấy con gái ăn mặc tươm tất, quay lại mỉm cười chào mẹ đi làm, chị Ngọc đứng trong nhà nước mắt chảy dài—nụ cười tươi rạng rỡ tưởng chừng đã mất vĩnh viễn sau cơn ác mộng dài sáu năm.


Thế mới biết, trên đời này tham lam, tà niệm hay mượn danh Phật pháp để làm điều ác thì trước sau gì cũng bị nghiệp báo quật lại gấp trăm lần. Ranh giới chánh tà đôi khi chỉ cách nhau một sợi tóc. Kẻ gieo mầm tà ác sẽ phải tự mình gặt lấy quả đắng bão bùng, còn người giữ trọn đạo hiếu, lòng nhân và sự kiên trì thì cuối cùng cũng vượt qua được giông bão để đón ánh sáng bình an.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

🎙️ TRỢ LÝ TRUYỆN AUDIO

Chương 1 - Phần 1: Cả Tông Môn Khinh Ta Là Linh Nông - Nào Ngờ Ta Trồng Ruộng Thành Tiên