KHÂU XÁC VỢ | Truyện Ma Dân Gian Nghe Lạnh Xương Sống | Kỳ 30

 [BÓNG MA ĐƯỜNG RAY VÀ MŨI KHÂU OAN KHUẤT]


Đời người vốn ngắn ngủi, ranh giới giữa cõi sống và cõi chết đôi khi chỉ mong manh như một hơi thở hay một khoảnh khắc sơ hở giữa chốn nhân gian. Nơi những con đường ray xám xịt chạy dài thăm thẳm qua xóm nghèo, tiếng còi tàu đêm khuya hú lên thê thiết luôn xé tan cái thanh bình mong mảnh, để lại đằng sau biết bao thân xác tan xương nát thịt cùng những hận thù vương vấn không tan. Cõi âm u tối, kẻ chết không toàn thây mang theo oán khí chấp niệm muôn đời khó dứt, còn kẻ sống nếu nỡ chạm vào điều cấm kỵ hay vướng vào hung niệm của quỷ dữ thì tai họa lập tức bủa giăng. Đằng sau từng mũi chỉ đường khâu nối lại mảnh đời bất hạnh là ngầm chứa cả một định luật nhân quả đầy xót xa của cõi âm dương...


Chuyện này xảy ra ở một vùng ven đô thuộc địa phận các tỉnh miền Tây sông nước vào những năm 2000. Tại cái xóm xám xịt nằm lọt thỏm ngay sát vách đường ray xe lửa, người ta quen gọi là xóm Chắn Tàu. Nơi đây có một gia đình người Việt gốc Hoa vô cùng nổi tiếng, nổi tiếng đến mức mà từ đầu xóm tới cuối xóm, chỉ cần nhắc đến cái tên ông Bửu Long thì không ai là không biết cả. Ông Bửu Long năm ấy đã gần 50 tuổi, tên họ đầy đủ ghi trên giấy tờ là Lâm Hồng Bửu. Lý do mà người đời chết danh gọi ông là Bửu Long là bởi vì ngay trên tấm lưng trần vạm vỡ của ông có xăm nguyên một con rồng xanh rất to. Con rồng ấy uốn lượn dữ tợn từ tận đốt sống cổ chảy dài xuống tới ngang eo, mắt rồng trợn trừng, vuốt rồng giương nhọn nhìn vô cùng uy nghiêm và có thần. 


Gia đình ông Bửu Long vốn dĩ rất neo người, chỉ vỏn vẹn có ba nhân khẩu. Người vợ hiền của ông là bà Kim Tuyết, sinh tiền làm cái nghề gánh chè mè đen ra chợ bán. Chè mè đen sánh mịn, thơm lừng mùi gừng già và đường thốt nốt vốn là một món đặc sản trứ danh của người Hoa sống quanh vùng. Còn người con trai duy nhất của ông bà tên là Lâm Hải, một thanh niên vạm vỡ, lỳ tính và nối nghiệp cha từ rất sớm.


Xóm Chắn Tàu, đúng như cái tên gọi nhuốm màu tang tóc của nó, nằm sát rạt bên tuyến đường sắt Bắc - Nam đi qua. Ông Bửu Long cùng con trai Lâm Hải làm cái nghề gác chắn đường ray ngay đoạn cắt ngang xóm. Tai nạn đường sắt xưa nay vốn nổi tiếng là vô cùng tàn khốc, và cái xóm này cũng không phải là ngoại lệ. Mỗi năm, có tới cả chục vụ tai nạn thảm thương xảy ra trên đoạn đường ray ngắn ngủn này. Con người bằng da bằng thịt, xương mềm thịt mềm, một khi đã lỡ nằm dưới bánh xe thép nặng hàng trăm tấn của đoàn tàu hỏa đang lao đi với tốc độ xé gió thì còn gì là hình hài con người nữa. Đa số nạn nhân khi ngã xuống đều bị nghiền nát tan xương nát thịt, thịt xương dính chặt vào thanh sắt cháy khét, hiếm hoi lắm mới có một hai trường hợp giữ được cái mạng nhưng rồi cũng trở thành phế nhân tàn tật suốt đời. 


Mặc dù ở gác chắn luôn có người trực gác canh chừng, nhưng tai họa đến thì không ai đỡ nổi cho những kẻ đã đến số tử. Thậm chí chính người tài xế lái tàu hỏa khi nhìn thấy người phía trước cũng đành lực bất tòng tâm, bởi theo nguyên tắc vật lý, một đoàn tàu nặng hàng ngàn tấn không thể nào phanh gấp dừng lại ngay tức khắc được. Đó là còn chưa kể đến việc vô số nạn nhân tự dưng đang yên đang lành, thần trí đang bình thường lại nhảy tót qua rào chắn, đâm đầu lao thẳng ra giữa lòng đường ray xe lửa khiến cho người trực gác lẫn người đi đường không một ai kịp phản ứng để ngăn lại. Người ta đứng ở bên ngoài chỉ biết chắp tay lên đầu la hét thất thanh, gào khóc gọi cảnh báo, thế nhưng những nạn nhân ấy lúc đó như thể mắt đã đui, tai đã điếc, chẳng có chút phản ứng đáp lại, cứ đứng trơ trơ ra đó với nét mặt ngơ ngác như gỗ đá để chờ chết. Theo tín ngưỡng tâm linh dân gian, người dân xóm Chắn Tàu tin chắc rằng những kẻ xấu số đó đã bị ma xui quỷ khiến, bị vong hồn cõi âm dùng phép che mắt bắt hồn nên mới dại dột lao đầu vào cái chết thê thảm như vậy.


Thế nhưng, ngoài cái công việc trực gác chắn tàu nguy hiểm ấy, ông Bửu Long còn nắm giữ trong tay một cái nghề bí truyền mà mỗi khi nghe tới tên gọi của nó, bất kỳ ai cũng phải dựng cả tóc gáy, lạnh sống lưng: nghề khâu xác tử thi. 


Theo quan niệm tâm linh lâu đời của người Phương Đông, người ta tin rằng những kẻ chết không toàn thây, chết do tai nạn bất ngờ thảm khốc thì linh hồn sẽ cực kỳ khó đi siêu thoát đầu thai. Bởi vì cái chết của họ đến quá đột ngột, quá đau đớn và thống khổ. Họ ra đi khi chưa kịp trăn trối lấy một lời với người thân, cũng chẳng kịp nhìn mặt gia đình lần cuối, khiến cho vong hồn tích tụ muôn vàn luyến tiếc và hận thù đối với cõi trần gian. Đồng thời, phong thủy tâm linh cũng chỉ rõ rằng, người trước khi trút hơi thở cuối cùng có nhân dạng dị dạng như thế nào thì khi trở thành vong hồn dưới cõi âm cũng sẽ mang nguyên vẹn nhân dạng tàn khuyết như thế ấy. Nghĩa là nếu họ chết đứt đầu, cụt tay, lòi ruột hay văng óc out ngoài, thì vong hồn của họ ở cõi âm cũng phải mang cái thân xác đứt đoạn, lòi ruột kinh dị đó. Chính vì vậy, họ không cam tâm, không thể chấp nhận được hình hài dị dạng của mình, từ đó sinh ra oan khí ngút trời cùng chấp niệm u uổng, biến họ thành những hồn ma cô hồn dã quỷ vất vưởng nơi bến sông, rãnh nước, đường ray mà quấy phá người sống. Đây cũng chính là lý do vì sao phong tục dân gian Việt Nam luôn có quy tắc che toàn bộ gương soi trong nhà khi gia đình có đám ma, ngụ ý là không muốn vong hồn người mới chết nhìn vào gương mà hoảng sợ khi thấy hình dạng thê thảm của chính mình.


Chính vì lẽ đó, sự ra đời của cái nghề máy xác tử thi là nhằm mục đích cao cả: giúp cho những người chết thảm không toàn thây có lại được một nhân dạng nguyên vẹn nhất có thể, để vong hồn họ được an lòng, xoa dịu oán khí mà thanh thản bước qua cầu Nại Hà đi chuyển kiếp đầu thai. Nghề may xác tử thi này đã tồn tại hàng trăm năm trong dân gian chứ không phải mới xuất hiện. Ông Bửu Long học nghề này từ chính người cha ruột của mình. Đây là cái nghề gia truyền cha truyền con nối của dòng họ Lâm, tính đến đời ông Bửu Long đã là đời thứ tư liên tiếp. Thời xa xưa, người theo nghề này còn rải rác ở các xứ, nhưng đến thời đại hôm nay thì cực kỳ hiếm hoi mới tìm được một người còn giữ nghề và giỏi nghề như ông Bửu Long. 


Bởi lẽ cái nghề này sớm đã thất truyền, và quan trọng nhất là không phải ai muốn học cũng có thể học được. Tính chất đặc thù của công việc bắt buộc người thợ may xác phải là người cực kỳ dạn tay, có sức khỏe thể chất dẻo dai và đặc biệt là phải có một tinh thần thép, một cái đầu lạnh không biết sợ ma quỷ là gì. Cả cái vùng ven đô rộng lớn thời đó tuyệt nhiên không thể tìm ra được một ông Bửu Long thứ hai, trong khi số người bỏ mạng vì tai nạn giao thông và đường sắt mỗi ngày thì nhiều như lá rụng mùa thu. Danh tiếng của ông Bửu Long vang xa khắp cõi, không chỉ ở cái xóm Chắn Tàu này đâu, mà rất nhiều gia đình từ các tỉnh thành xa xôi, tận miền Đông hay miền Tây cũng không quản ngại đường xá trắc trở, đánh xe tìm đến tận cửa nhà ông để van xin giúp đỡ. Cho đến nay, số lượng người xấu số được chính đôi bàn tay tài hoa của ông Bửu Long khâu nối lại thân xác phải lên tới hơn một trăm người.


Trong số hàng trăm ca tử thi thảm khốc từng qua tay, ông Bửu Long nhớ nhất hai trường hợp phải gọi là "để đời", xảy ra từ trước cái thời ông nhận làm thêm nghề canh gác chắn tàu.


Trường hợp thứ nhất là ca tử thi của một cô gái trẻ tên Tâm, chưa tròn 30 tuổi, là người sống ngay trong xóm Chắn Tàu này. Chị Tâm lấy chồng xa quê. Đợt đó vào khoảng thời gian giáp Tết Nguyên Đán, chị cùng chồng và đứa con gái nhỏ 5 tuổi đùm đề chở nhau trên chiếc xe máy cũ về thăm ba má ruột. Chồng chị Tâm cầm lái phía sau chở chị, còn đứa con gái nhỏ thì ngồi ở chiếc ghế mây phía trước. Lúc chiếc xe máy đi qua đoạn gạt chắn đường ray, vừa lúc có một đoàn tàu hàng dài 4 toa đang xình xịch lao tới. Thấy tín hiệu tàu đến, người chồng cẩn thận dừng xe tắp vào lề đứng đợi trước rào chắn. Lúc đó là khoảng 1 giờ giữa trưa, trời nắng chang chang, đường vắng người qua lại, chỉ có khoảng bốn năm chiếc xe máy khác cũng đang đứng dừng chờ tàu cùng lúc.


Chuyện tưởng chừng không có gì bất thường, cho đến khi đoàn tàu sắt nặng trịch lao đến gần sát. Tự dưng, chị Tâm từ phía sau xe máy bước xuống như một kẻ mất hồn, như thể có một bàn tay vô hình nào đó lôi kéo, giật dây. Chị thản nhiên chui qua rào chắn wooden, bước thong dong ra giữa lòng đường ray xe lửa. Mọi diễn biến xảy ra nhanh như một tia chớp, chỉ trong vỏn vẹn vài giây ngắn ngủi. Cho đến khi người chồng định thần hoảng hốt gào lên thì mọi chuyện đã quá muộn màng, không còn cách nào cứu vãn được nữa.


Chị Tâm bị đoàn tàu hàng đâm trực diện chết ngay tại chỗ. Thân thể chị bị bánh sắt kéo rê đi xa hàng chục mét. Cái đầu bị lực va chạm kinh hoàng làm đứt lìa khỏi cổ, văng ra xa khỏi đường ray gần chục mét, nằm lăn lóc giữa bụi cỏ ven đường. Thân xác chị thì thê thảm không từ ngữ nào tả xiết: tay đi đằng tay, chân đi đằng chân, thịt xương nát bét dính chặt từng mảng lớn dưới thanh ray, một vài mảnh thịt còn bị ma sát với bánh xe lửa bùng cháy khét lẹt. Đau đớn hơn cả, lúc đó chị Tâm đang mang thai ở tháng thứ bảy. Cú va chạm thảm khốc đã ép mạnh vào vùng bụng, khiến thai nhi trong bụng tuột ra bên ngoài từ hạ thân của chị. Đứa trẻ 7 tháng tuổi đã hình thành đầy đủ hình hài tứ chi văng ra nằm trên mặt đất, sợi dây rốn đớm máu vẫn còn nối lủng lẳng với cơ thể người mẹ.


Cảnh tượng lúc đó vô cùng kinh hãi, thịt nát xương tan, mùi máu tươi xộc lên nồng nặc khiến ai nhìn thấy cũng phải nôn mửa, khiếp vía. Sau khi lực lượng chức năng làm việc xong, gia đình chị Tâm mang chiếu gánh đến gom gom các phần thi thể của chị và thai nhi về để lo hậu sự. Nhưng vì thân xác chị Tâm quá thảm hãi, không còn ra hình thù con người, gia đình người thân không một ai đủ can đảm để đến gần khâu liệm hay nhìn mặt chị lần cuối.


May mắn thay có ông Bửu Long ở đó. Thấy cảnh tang thương, chính tay ông đã tự nguyện đi nhặt từng mảnh thịt, từng mẩu xương của chị Tâm dính trên bánh xe và đường ray. Ông Bửu Long cùng con trai Lâm Hải dựng một tấm rèm vải bạt tạm bợ ngay sát đoạn đường ray để tiến hành hành nghề. Bên trong tấm rèm bạt âm u chỉ có ông Bửu Long và anh Lâm Hải, tuyệt nhiên không một ai khác – kể cả người nhà chị Tâm – dám bước chân vào vì cảnh tượng quá đỗi ghê rợn. 


Toàn bộ quá trình khâu nối thi thể diễn ra lặng lẽ trong vỏn vẹn 3 giờ đồng hồ. Không ai biết cha con ông Bửu Long đã dùng phép thuật hay kỹ thuật kỳ diệu gì trong tấm rèm bạt đó, chỉ biết rằng khi tấm rèm được kéo ra để trao trả thi thể chị Tâm cho gia đình, tất cả những người chứng kiến đều phải Há hốc mồm kinh ngạc. Người ta không thể tin nổi vào mắt mình! Trước đó, thi thể chị Tâm chỉ là một đống thịt bùi nhùi, tứ chi lẫn lộn nát bét, vậy mà giờ đây, mọi thứ đã đâu vào đấy. Dù không thể lành lặn 100% như lúc sống, nhưng thân xác chị đã phục hồi được hơn 60%, ra rõ hình hài của một con người nằm ngủ bình yên. Lúc cái đầu chị Tâm văng ra cỏ, sống mũi đã bị gãy gập phẳng lì, ông Bửu Long tỉ mỉ đến mức dùng dụng cụ nắn lại từng chút một để chiếc mũi cao trở lại. Riêng hài nhi 7 tháng tuổi đã được ông cẩn thận cắt dây rốn, dùng nước ấm tắm rửa sạch sẽ rồi đặt nằm gọn gàng trong vòng tay của người mẹ.


Có một chi tiết tâm linh kỳ diệu mà người xóm đó đồn đại mãi: lúc cái đầu chị Tâm bị văng ra ngoài, hai con mắt chị mở to trợn ngược đỏ ngầu vì chết quá đột ngột, oán khí chưa tan. Từ cha mẹ ruột đến người chồng và bà con thân thích đã thay nhau dùng tay vuốt mắt cho chị hàng chục lần nhưng đôi mắt ấy vẫn trợn trừng trừng không chịu nhắm. Thế nhưng, sau khi được bàn tay tài hoa và tấm lòng nhân đức của ông Bửu Long khâu vá hoàn chỉnh, người chồng tiến lại gần, nhẹ nhàng đặt tay vuốt qua trán thì đôi mắt chị Tâm lập tức khép lại đầy thanh thản.


Còn trường hợp để đời thứ hai là nạn nhân tên Sơn, một người đàn ông trung niên gần 50 tuổi. Ông Sơn là một nông dân chất phác ở xóm đồng bên, gia đình sở hữu mấy công đất trồng lúa khá lớn. Thời đó, ở các vùng quê bắt đầu rộ lên việc sử dụng máy tuốt lúa máy móc hiện đại. Trước kia khi chưa có máy tuốt, quy trình thu hoạch lúa của người nông dân đều phải làm thủ công bằng tay vô cùng vất vả, tốn công tốn sức mà năng suất lại thấp. Từ khi có chiếc máy tuốt lúa chạy bằng động cơ, công việc trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn. Gia đình ông Sơn cũng tích góp tiền bạc mua được một chiếc máy tuốt lúa mới tinh.


Đợt đó vào giữa vụ mùa thu hoạch, ông Sơn cùng hai người con trai trai trẻ ra đồng gặt lúa mang về tuốt. Ông Sơn đứng ở bệ trên đảm nhận việc đưa các bó lúa vào lồng tuốt, còn hai đứa con trai thì ngồi khom ở phía dưới hứng thóc rơi ra cho vào bao tải. Chiếc máy mới mua hoạt động rất trơn tru, chạy liên tục từ sáng sớm tới tận giữa trưa không xảy ra bất kỳ sự cố nào. Thế nhưng đến đầu giờ chiều, chiếc máy đột nhiên dở chứng. Đang tuốt ngon lành thì phần rơm rạ ở đầu xả bị kẹt cứng, khiến máy kêu lách cách. Ông Sơn vội bước vòng ra phía trước, thò tay vào đầu xả để rút chùm rơm rạ đang bị mắc kẹt ra.


Lúc đó, chẳng hiểu sao ông Sơn lại chủ quan đến mức không chịu tắt công tắc máy tuốt, vẫn để động cơ chạy ầm ầm. Khi ông thò tay sâu vào bên trong lồng tuốt rơm, một lực hút kinh hoàng từ các răng sắt đinh dăm đã lôi xé cả cánh tay ông Sơn vào trong. Ông Sơn gào lên đau đớn. Hai đứa con trai hoảng hốt lao tới bệ máy để bật công tắc tắt nguồn, nhưng oái ăm thay, chiếc công tắc đúng lúc đó lại bị kẹt cứng không thể gạt xuống được! May mắn thay, người con trai lớn nhanh trí lao ra phía sau giật phắt phích cắm nguồn điện. 


Khi chiếc máy dừng hẳn, cảnh tượng hiện ra khiến hai đứa con xỉu tại chỗ: cả cánh tay phải và nửa thân người phía trên của ông Sơn gần như đã đứt lìa ra khỏi cơ thể, lủng lẳng dính lại bằng vài sợi gân mỏng, đến mức nhìn thấu cả tim, gan, phổi và nội tạng đang phập phồng bên trong ổ bụng. Dù thương tổn khủng khip như vậy, nhưng nhờ sức vóc nông dân cường xáng, ông Sơn vẫn còn chút ý thức ngáp ngáp. Gia đình tức tốc thuê xe chở ông đi bệnh viện cấp cứu, nhưng do vết thương quá nặng và mất máu quá nhiều, ông Sơn đã trút hơi thở cuối cùng ngay trên đường đi.


Lúc chở thi thể ông Sơn từ bệnh viện về nhà lo hậu sự, đường xá dốc gập ghềnh xóc nẩy khiến nửa thân trên từ cổ xuống bụng và cánh tay phải của ông Sơn lủng lẳng lắc lư chực đứt rời ra ngoài. Ổ bụng ông cũng nứt rác, lòi ra một đoạn ruột dài ngoằn ngoè. Cái xác như thế thì làm sao có thể khệm liệm nhập quan cho đàng hoàng được. Lúc này, có vài người quen nghe danh tiếng ông Bửu Long nên đã mách nước cho gia đình. Từ nhà ông Sơn đến xóm Chắn Tàu cách nhau hơn cả 100 cây số đường rẫy, nhưng gia đình ông Sơn vẫn lặn lội tìm đến tận nhà van xin ông Bửu Long giúp đỡ.


Nhận lời mời, ông Bửu Long lập tức khăn gói lên đường. Khi đến nơi, chỉ có người vợ của ông Sơn là đủ can đảm đứng kế bên ông Bửu Long để chứng kiến toàn bộ quá trình khâu vá từ đầu tới cuối. Sau này, bà vợ kể lại cho dân làng nghe với sự nể phục vô bờ: ông Bửu Long lấy cồn y tế và dung dịch rửa sạch vệ sinh toàn bộ vết thương, sau đó dùng cây kim khâu chuyên dụng luồn chỉ khâu vá thân xác ông Sơn mượt mà, khéo léo y như người ta đang khâu một con búp bê vải đồ chơi. Ông Bửu Long tỉ mỉ xếp lại từng đoạn ruột lòi ra ngoài vào đúng vị trí sinh lý trong khoang bụng chứ tuyệt đối không nhét bừa bãi, nhờ vậy mà ổ bụng ông Sơn sau khi khâu nối không bị phù nề hay đứt chỉ. 


Đặc biệt, bàn tay phải của ông Sơn lúc bị máy cuốn đã bị gãy văng mất 3 ngón tay. Nhìn cái xác thiếu mất 3 ngón tay, ông Bửu Long không ngần ngại đi ra tận đồng lúa, đến bên chiếc máy tuốt lúa đầy máu tươi, lần mò trong đống rơm rạ suốt nửa tiếng đồng hồ để tìm cho bằng được 3 ngón tay bị văng mất. Ông mang 3 ngón tay đó về, tỉ mỉ khâu nối từng đốt xương, từng thớ thịt lại cho ông Sơn. Đường may đẹp khít, đều đặn tăm tắp như một bác sĩ phẫu thuật hàng đầu.


Tiếng tăm và sự kính trọng mà người đời dành cho ông Bửu Long không chỉ bởi vì tài năng khâu xác xuất chúng của ông, mà còn bởi cái tâm, cái đức bao la của một con người sống có tình có nghĩa. Tại mỗi đám tang sau khi hoàn thành công việc khâu nối thi thể, ông Bửu Long luôn luôn trích một khoản tiền túi của mình bỏ vào một chiếc phong bì trắng để cúng điếu ngược lại cho gia chủ. Trên mỗi chiếc phong bì cúng điếu, chính tay ông cẩn thận viết 4 chữ Hán-Việt rõ ràng: "Ra Đi Thanh Thản". Đối với những gia đình nghèo khó, ở xa xôi, ông Bửu Long chỉ lấy một chút tiền công vừa đủ trả tiền xe đi lại, phần còn lại ông bỏ hết vào phong bì cúng điếu gửi lại gia đình lo hậu sự. Người đời nể phục ông là nể cái tâm đức sáng ngời đó, bởi trong xã hội đồng tiền lấn lướt, không phải ai làm cái nghề đụng chạm máu mủ này cũng giữ được cái lòng nhân ái như ông.


Hai trường hợp thảm khốc mà tôi vừa kể xảy ra trước khi ông Bửu Long nhận làm thêm nghề canh gác chắn tàu. Không phải tự nhiên mà một người đàn ông gần 50 tuổi lại tự chuốc thêm cái nghề gác chắn vất vả, đêm ngày dơi bão vào thân đâu quý vị ạ. Tất cả mọi chuyện xảy ra trên đời này đều có cái duyên, cái nghiệp và cái nguyên do tâm linh sâu xa của nó cả đấy!


Như đã nói, gia đình ông Bửu Long sống ngay trong xóm Chắn Tàu, cho nên hầu như mỗi khi có vụ tai nạn giao thông đường sắt nào xảy ra xung quanh khu vực, người nhà nạn nhân hoặc bà con xóm giềng đều chạy tới nhờ vả ông Bửu Long ra tay gom xác. Những năm trước kia, trung bình một năm trên đoạn đường ray này chỉ xảy ra khoảng 4 đến 5 vụ tai nạn là cùng. Thế nhưng, chẳng hiểu sao khoảng 2 năm trở lại đây, tai nạn lại gia tăng một cách đáng sợ, hầu như tháng nào cũng có người bị tàu cán chết thảm.


Dân xóm Chắn Tàu hoảng sợ tột cùng, mới cùng nhau góp tiền lập nên một chiếc miếu thờ vong nhỏ nằm ngay sát mép đường ray để cúng bái vong linh những người xấu số, hy vọng xoa dịu các linh hồn chết thảm để họ tránh hại bớt cái hên của xóm. Bởi vì theo thống kê, có tới hơn 80% nạn nhân bị tàu cán chết đều là người dân sinh sống ngay trong cái xóm Chắn Tàu này. Ban đầu, người dân chỉ tổ chức cúng bái vào ngày rằm (15 âm lịch) hằng tháng. Nhưng về sau, người chết nhiều quá, ngày rằm cúng không kịp xua đuổi tai họa, nên dân xóm phải cúng thêm cả vào ngày mùng 1 đầu tháng nữa. Dù vậy, mâm cúng hoa quả nhang đèn vẫn không thể ngăn chặn được bàn tay tử thần.


Rồi tai họa lại tiếp tục giội xuống xóm Chắn Tàu. Nạn nhân lần này là con bé Hoa, một đứa trẻ mới học tới lớp 8, nhà nó nằm cách nhà ông Bửu Long đúng 3 căn hộ. Nghe những người chứng kiến kể lại, giữa trưa hôm đó đi học về, Hoa ngồi ở phía sau chiếc xe đạp do con nhỏ bạn thân cầm lái. Khi hai đứa đạp xe tới chỗ gác chắn đường ray thì tín hiệu báo tàu hỏa đang đến gần. Con nhỏ bạn dừng xe lại đợi tàu. Tự dưng, con bé Hoa than mỏi lưng rồi leo xuống khỏi xe đạp. Lúc đó, đoàn tàu hỏa còn cách chỗ gác chắn khoảng vài chục mét, tiếng còi tàu đã hú lên inh ỏi. Tự nhiên con bé Hoa không nói không rằng gì cả, nét mặt đờ đẫn bước lại gần đường ray, rồi nhảy phót qua thanh chắn wood, lao thẳng vào giữa lòng đường ray xe lửa đứng ngơ ngác.


Lúc đó là khoảng 11 giờ trưa, người đi làm và học sinh đi học về đông đúc. Thấy đoàn tàu sắt lao tới sát sạt, người dân đứng bên ngoài la làng, gào khóc kêu con bé Hoa chạy mau ra ngoài. Nhưng mặc cho tiếng gào thán xé lòng, con bé như bị điếc, đứng trơ ra đó. Và rồi, tai nạn thảm khốc xảy ra! Con bé Hoa bị bánh tàu hỏa nghiền nát đầu, bộ óc trắng dính máu văng tung tóe out ngoài, tử vong ngay tại chỗ.


Lại một lần nữa, chính tay ông Bửu Long phải ra đường ray dọn dẹp tang thương. Cái đầu của con bé Hoa đã bị cán nát bét bầy, không còn cách nào để phục hồi nhân dạng gương mặt được nữa. Ông Bửu Long đành ngậm ngùi gom góp những mảnh xương sọ còn sót lại, khâu nối các bộ phận cơ thể còn nguyên vẹn lại với nhau, cái gì gắn lại được thì ông cố gắng gắn. Con bé Hoa khi còn sống là một đứa trẻ ngoan ngoãn, lễ phép. Ngày nào đi học ngang qua cửa nhà ông Bửu Long, nó cũng cúi đầu chào "chú Bửu Long". Bà Kim Tuyết mỗi lần nấu chè mè đen dư lại hay gọi con bé vào cho vài túi chè mang về ăn. Vậy mà giờ đây, đứa trẻ tội nghiệp lại chết yểu một cách thảm thốc như thế.


Vụ tai nạn của con bé Hoa là mạng người thứ ba bị tàu cán chết chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi! Ba mạng người trong một tháng, tất cả đều chết tại chỗ, chết tươi, chết tức tưởi và đều là người trong cái xóm Chắn Tàu này. Nỗi sợ hãi bao trùm khắp xóm. Dân xóm Chắn Tàu lại họp bàn rôm rả. Ông Bửu Long đứng ra đề xuất: mỗi hộ gia đình trong xóm sẽ góp một ít tiền, gom lại làm một mâm cúng thịnh soạn, hậu hĩnh để cúng tạ Thổ Địa chúa đất khu vực, xin Ngài rủ lòng thương phù hộ độ trì cho xóm làng tai qua nạn khỏi.


Người đại diện xóm đứng ra cử hành lễ cúng không ai khác chính là ông Bửu Long. Sau khi buổi lễ cúng tạ Thổ Địa hoàn tất, quả nhiên trong suốt 2 tháng liên tiếp sau đó, xóm Chắn Tàu bình yên lạ kỳ, không xảy ra bất kỳ một vụ tai nạn đường ray nào nữa. Mọi người ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm, cứ nghĩ là tai họa đã qua đi. Thế nhưng, bước sang tháng thứ ba, tai họa thảm khốc lại tiếp tục quay trở lại...


Cho đến một đêm nọ, ông Bửu Long đang nằm ngủ trên chiếc phản gỗ trong nhà thì nằm mơ thấy một giấc mộng kỳ lạ. Trong giấc mơ, ông thấy mình đang đứng cô độc trước chiếc miếu thờ vong nhỏ đặt sát mép đường ray. Chiếc miếu này vốn rất nhỏ bé, được dựng tạm bợ trên một cái trụ bê tông mục nát. Đột nhiên, trên đỉnh mái miếu xuất hiện thân hình của một người đàn ông lạ mặt. Người này đang ngồi chễm chệ ngay trên đỉnh cái miếu, hai chân đung đưa qua lại một cách cợt nhả. Nên nhớ, cái miếu thờ đó được gắn tạm vào trụ bê tông rất yếu ớt, đến đứa trẻ con 3, 4 tuổi leo lên còn sập, nói chi đến một người đàn ông trưởng thành. Vậy mà kẻ đó ngồi nhẹ hều trên mái miếu, như thể hắn không có trọng lượng.


Về nhân dạng, người đàn ông này có gương mặt không đến mức biến dạng ma quái như những con ma khác, thế nhưng toàn bộ khuôn mặt hắn lại đen xì xì, đen đúa giống như thể bị bôi một lớp lọ nghệ hay than củi dày cụm. Trên đỉnh đầu hắn mọc ra hai chiếc sừng trâu cong nhọn dài khoảng nửa gang tay. Quần áo hắn mặc trên người rách rưới, chỗ cháy xém, chỗ nát tươm. Khi hắn nhoẻn miệng cười cợt, lộ ra hai chiếc răng nanh nhọn quắt cắm xuống môi dưới, và đặc biệt nhất là cặp mắt hắn đỏ lòm như hai hòn than hồng, tuyệt nhiên không có tròng đen hay tròng trắng! Với nhân dạng khủng khip như vậy, ông Bửu Long biết ngay kẻ đang ngồi trước mặt mình chính là một con quỷ!


Con quỷ mặt than nhìn ông Bửu Long bằng cặp mắt đỏ ngầu hậm hực, cất giọng ồ ồ vang lên chấn động:

- Tại sao mày không cúng cho tao? Mày có biết cái chỗ đường ray chết chóc này là do tao bắt người không? Mày cúng tạ cho Thổ Địa là cái sao? Mày phải cúng cho tao một con gà trống thì tao mới tha cho cái xóm này!


Con quỷ mặt than vừa dứt lời quát tháo thì ông Bửu Long giật mình tỉnh giấc, mồ hôi hột rịn ra như tắm. Là một người làm cái nghề may xác tử thi lâu năm, ông Bửu Long cực kỳ tin vào các tín hiệu tâm linh. Nhớ lại hình ảnh con quỷ mặt than mang hai sừng trâu trong mơ, ông nhận ra ngay sự bất thường. Chắc chắn là hôm trước cúng tạ Thổ Địa, mọi người chỉ cúng Thổ Địa chúa đất mà quên mất không cúng cô hồn quỷ dữ ở chiếc miếu vong đường ray, nên giờ đây nó kéo đến đòi ăn gà. Ông Bửu Long dự định trong bụng: thôi thì "có thờ có thiêng, có kiêng có lành", chiều nay sẽ làm thịt một con gà cúng cho nó xong chuyện để nó xóm làng được yên ổn.


Dự định là thế, nhưng trớ trêu thay, ngay sáng hôm đó lại có người từ tỉnh xa lặn lội tìm đến tận nhà nhờ ông Bửu Long đi gấp để khâu vá một ca tử thi bị tai nạn thảm khốc. Vì tính chất công việc khẩn cấp giúp người chết, ông Bửu Long vội vã khăn gói đi theo gia chủ làm việc lu bu suốt cả ngày đêm. Thế là ông quên bẵng mất giấc mơ và lời đe dọa của con quỷ mặt than!


Khoảng chục ngày sau đó, trong một đêm mưa gió, ông Bửu Long lại tiếp tục mơ thấy con quỷ mặt than hôm trước. Lần này, nó hiện ra với vẻ mặt vô cùng tức giận, mắt đỏ ngầu xè lửa, gầm lên ghen ghét:

- Tại sao tới giờ mày vẫn chưa cúng gà cho tao? Mày coi thường lời gầm của tao đúng không? Nếu như mày vẫn nhất quyết không chịu cúng gà cho tao, tao sẽ bắt vợ mày thế mạng trả giá!


Ông Bửu Long một lần nữa giật mình thức giấc, tâm trí bấn loạn. Ông sực nhớ lại giấc mơ mười ngày trước. Lần này con quỷ không chỉ đòi ăn mà còn trắng trợn hăm dọa đòi bắt mạng người vợ yêu quý của ông là bà Kim Tuyết! Chuyện tâm linh phong thủy tuyệt đối không thể chủ quan được, lỡ đâu con quỷ dữ quật bắt bà Kim Tuyết thật thì ân hận cả đời. Ông Bửu Long tự dặn lòng: nó đã đòi cúng thì chiều nay phải cúng cho nó xong xui.


Thế nhưng, chuyện này ông Bửu Long chưa kịp dặn dò hay kể cho bà Kim Tuyết nghe. Bởi vì từ sáng sớm tinh mờ, bà Kim Tuyết đã gánh xe chè mè đen ra chợ bán như thường lệ. Thông thường, tầm 1 đến 2 giờ chiều là bà Tuyết sẽ quẩy gánh đi bán về tới nhà. Ông Bửu Long ngồi đợi ở nhà, tính bụng chờ vợ về sẽ kêu vợ bắt con gà trống nuôi sau hè ra làm thịt cúng, rồi chiều mát đem ra chiếc miếu vong ngoài đường ray cúng tế cho con quỷ.


Thế nhưng, ông Bửu Long đợi hoài, đợi từ trưa cho tới gần 4 giờ chiều vẫn tuyệt nhiên không thấy bóng dáng bà Kim Tuyết đâu. Trong lòng dâng lên một niềm xót xa và lo lắng khó tả, sợ bà Tuyết về muộn mần gà cúng không kịp trước khi mặt trời lặn, ông Bửu Long liền xách chiếc xe máy chạy ra phía chợ để tìm vợ.


Khi chạy xe tới đoạn giao cắt đường ray xóm Chắn Tàu, vừa lúc chuông tín hiệu vang lên, thanh chắn gác tàu được nhân viên hạ xuống để chuẩn bị đón đoàn tàu hỏa lao qua. Bên kia đường ray, ông Bửu Long nhấp nháy mắt thì nhìn thấy bà Kim Tuyết đang đẩy chiếc xe máy đứng chờ tàu ở phía đối diện. Thấy vợ, ông Bửu Long mừng rỡ giơ tay lên quơ qua quơ lại, gào to gọi tên bà Tuyết. Thế nhưng lúc đó, đoàn tàu hỏa đã lao đến rất gần, tiếng còi tàu hú lên từng hồi chát chúa đè bẹp hoàn toàn tiếng gọi của ông.


Ngay tại thời điểm đó, một sự việc ma quái kinh hoàng đã diễn ra ngay trước mắt ông Bửu Long! 


Tự dưng, chiếc xe máy của bà Kim Tuyết gặp phải trục trặc kỳ dị. Ông Bửu Long đứng bên này nhìn sang, thấy chiếc xe máy của bà Tuyết từ từ nhích lăn bánh về phía trước, trong khi hai tay bà Kim Tuyết tuyệt nhiên không hề vặn tay ga! Bà Kim Tuyết hoảng hốt cuống cuồng dùng hai chân đạp mạnh phanh xe, nhưng chiếc xe vẫn cứ chầm chậm trôi về phía đường ray. Bà Tuyết vội vàng ghim chặt hai bàn chân xuống mặt đường đất để hãm chiếc xe lại. Nhưng đột nhiên, chiếc xe máy như bị một sức mạnh ma quỷ nào đó kéo phăng, nó đột ngột tăng tốc lao thẳng vào thanh chắn tàu! 


Thời đó, gác chắn đường ray không được làm bằng sắt thép kiên cố như bây giờ, mà chỉ là một thân cây gỗ dài xiêu vẹo chắn ngang sơ sài. Chiếc xe máy mất lái đâm sầm vào thanh gỗ, hất văng bà Kim Tuyết từ trên xe rơi xuống đất, lăn vài vòng ra giữa lòng đường ray xe lửa!


"Á..." 


Ông Bửu Long chỉ kịp nghe thấy tiếng vợ mình cất lên một tiếng la thất thanh ngắn ngủi, rồi toàn bộ thân thể bà Kim Tuyết bị nuốt chửng, di chuyển mất hút dưới những bánh xe hỏa thép nặng hàng ngàn tấn! 


Đoàn tàu hỏa lướt qua trong hai giây ngắn ngủi, cướp đi mạng sống của người vợ hiền chung chăn gối. Và ngay cái giây phút tang thương thảm khốc ấy, khi đoàn tàu vừa chạy qua, qua khe hở của các toa tàu, ông Bửu Long bàng hoàng nhìn thấy con quỷ mặt than mà ông đã gặp trong hai giấc mơ! Hắn đang đứng khoanh tay giữa đám đông người ở phía đối diện đường ray, nhe hai chiếc răng nanh nhọn quắt ra cười khoái chí, đắc thắng!


Sau cái chết thảm khốc của bà Kim Tuyết, cha con ông Bửu Long chìm trong nỗi đau đớn gục ngã tột cùng. Đau đớn làm sao khi cả đời ông Bửu Long chỉ đi nhặt gom thịt xương và khâu vá xác cho thiên hạ, thì giờ đây, chính đôi bàn tay run rẩy của ông lại phải đi nhặt từng bộ phận cơ thể đứt lìa của người vợ yêu dấu đầu ấp tay gối với mình suốt mấy mươi năm! Toàn bộ diễn biến tai nạn kinh hoàng của vợ, ông Bửu Long đều chứng kiến tận mắt, và đặc biệt là sự xuất hiện ma quái của con quỷ mặt than. Cái chết của bà Kim Tuyết chắc chắn 100% là do con quỷ dữ đó ra tay hại chết để thế mạng!


Tang sự của bà Kim Tuyết được gia đình tổ chức trong 3 ngày đêm đau thương. Trong suốt 3 ngày tang lễ, mặc dù không nhìn thấy bóng dáng con quỷ mặt than xuất hiện bằng mắt thường, nhưng đêm nào ông Bửu Long cũng nghe thấy tiếng cười hống hách, ha hả ngạo mạn của nó vang vọng ngay trên trần nhà mình. 


Qua đến ngày thứ tư, sau khi đã đưa thi thể bà Kim Tuyết đi an táng mồ yên mả đẹp, con quỷ mặt than vẫn không chịu buông tha cho gia đình ông. Lần này, nó không chỉ cười mà còn công khai chạy qua chạy lại, nhảy dậm chân dầm dầm tưng tưng trên mái tôn nhà ông Bửu Long. Từ trên mái tôn, giọng nói ồ ồ ghen ghét của nó cất lên thách thức:

- Vợ mày chết là tại mày! Hống hách không chịu cúng gà cho tao thì tao bắt nó thế mạng thôi! Tiếp theo tao sẽ bắt luôn con trai độc đinh của mày, để coi mày làm gì được tao!


Lúc này, sự uất hận đã vượt quá giới hạn chịu đựng của con người! Ông Bửu Long đứng giữa nhà, chỉ thẳng tay lên trần nhà, đanh giọng thề thốt đáp trả:

- Mày! Mày đã hại chết vợ tao, bây giờ mày còn đòi giết cả con trai tao nữa! Mày đã mất hết nhân tính như vậy thì Lâm Hồng Bửu này cũng không còn gì để sợ nữa! Tao thề với trời đất, ngày nào mà tao còn sống trên đời này thì mày đừng hòng hại thêm được một ai nữa! Tao nói được là tao làm được, mày chờ đó!


Trong mấy ngày tang sự của mẹ, anh Lâm Hải tuyệt nhiên không nghe thấy tiếng quỷ quấy phá, chỉ nghe cha kể lại. Nhưng đêm nay, chính tai Lâm Hải đã nghe thấy rõ mồn một giọng nói ma quái, ngông cuồng của con quỷ mặt than trên mái tôn. Máu nóng trong người nổi lên, Lâm Hải căm phẫn gào lên chửi thề:

- Con mẹ nó chứ! Mày có giỏi thì mày bước xuống đây giết chết tao đi! Mày mà không giết được tao, tao xé xác cụ mày!


Con quỷ mặt than trên mái tôn nghe cha con ông Bửu Long thách thức, nó lại ha hả cười tợn, đáp lại:

- Cha con mày làm gì được tao!


Con quỷ tiếp tục chạy giậm chân rầm rầm trên mái tôn làm xáo động cả căn nhà, mãi cho đến 3 giờ sáng nó mới chịu biến mất vào màn đêm u tối.


Qua đến chiều ngày hôm sau, người dân xóm Chắn Tàu ngạc nhiên khi thấy ông Bửu Long và anh Lâm Hải dùng xe máy chở theo búa tạ, cuốc, xẻng, xi măng, gạch đá cùng một mâm hoa quả tươi và một bức tượng Mẹ Quan Thế Âm bằng đá cẩm thạch rất lớn đi ra đường ray. Hai cha con đi thẳng đến chiếc miếu thờ vong bên đường ray. Đến nơi, hai người cởi áo bộc lộ thân hình vạm vỡ, bày đồ nghề ra đất. Dân xung quanh thấy kỳ lạ, túm lại đứng xem đông đen.


Anh Lâm Hải bước tiến lại gần chiếc miếu vong, giơ chiếc búa tạ nặng hàng chục ký lên cao, vung sức đập thẳng một cú ngàn cân vào chiếc miếu thờ vong trước ánh mắt kinh ngạc của toàn thể dân xóm! Lâm Hải còn chỉ thẳng tay vào bát nhang tỏa khói, gào lên:

- Để tao đập nát cái nhà trú ngụ của mày ra! Cho mày khỏi có chỗ dung thân mà đi hại người! Mày đừng ỷ mày là ma quỷ thì không ai dám làm gì mày!


Nói xong, Lâm Hải thẳng tay đập nát bát nhang, đập vỡ vụn chiếc miếu vong không chút thương tiếc. Vì chiếc miếu nhỏ bé nên chỉ sau vài nhát búa tạ, nó đã bị san phẳng hoàn toàn. Lâm Hải còn dùng búa đập nát luôn cả chiếc trụ bê tông mục nát kê cái miếu. Phá xong miếu quỷ, hai cha con ông Bửu Long lập tức trộn xi măng, xây lại một cái trụ đá mới cực kỳ kiên cố, chắc chắn, phía trên có mái che mưa che nắng đàng hoàng. 


Sau đó, ông Bửu Long trân trọng đặt bức tượng Mẹ Quan Thế Âm lớn vào vị trí an thờ mới xây. Bức tượng Phật này đã được ông Bửu Long thỉnh ở một ngôi chùa lớn trên phố về, và đã nhờ vị Sư trụ trì tụng kinh khai quang điểm nhãn. Trước khi đặt lên an thờ, bức tượng còn được tắm bằng nước ngâm hoa cúc tươi lấy từ bàn thờ Phật trong chính điện. Ông Bửu Long bày mâm ngũ quả, thắp nhang, gõ chuông ba tiếng rồi dập đầu lạy ba lạy trước tượng Phật. Những người đứng xem không ai hiểu ông Bửu Long khấn nguyện điều gì, vì ông đọc toàn bộ bằng tiếng Hoa.


Khấn xong, ông Bửu Long quay lại, dõng dạc tuyên bố trước toàn thể bà con xóm Chắn Tàu:

- Thưa toàn thể bà con! Đoạn đường ray này bấy lâu nay có một con quỷ mặt than trú ngụ. Mấy chục người chết thảm ở đây đa số đều bị con quỷ dữ đó dùng phép che mắt bắt đi! Nó ngủ ngay trong cái miếu thờ vong này. Trước đây bà con cúng kiếng hàng tháng cho nó, thì không khác gì bà con đang nuôi dưỡng và thờ quỷ cả! Hôm nay, cha con tôi đập bỏ miếu quỷ, thỉnh tượng Mẹ Quan Thế Âm về đây lập an thờ. Từ nay về sau, bà con có cúng bái thì cúng cho Phật, thờ Phật để nhờ ánh sáng Phật pháp che chở. Bây giờ, ai muốn thắp nhang thành kính thì xin mời bước vào!


Tiếng nói của ông Bửu Long xưa nay trong xóm vốn rất có trọng lượng. Nghe ông tuyên bố có quỷ dữ trú ngụ bắt người, người dân ai nấy sợ xanh mặt. Người ta tự giác xếp thành một hàng dài nối đuôi nhau bước vào thắp nhang, dập đầu thành kính trước an thờ Mẹ Quan Thế Âm.


Phần riêng về con quỷ mặt than, ngay trong cái đêm mà chiếc miếu vong bị đập phá, nó lồng lộn tức giận, kéo đến nhà ông Bửu Long để tính chuyện trả thù. Thế nhưng lần này, nó tuyệt nhiên không thể bước chân vào bên trong nhà được nữa! Bởi vì ngay trong gian thờ chính nhà mình, ông Bửu Long cũng đã thỉnh một bức tượng Mẹ Quan Thế Âm về ngự trị. Không vào được nhà, con quỷ mặt than chỉ biết đứng ở ngoài sân chửi đổng, gào hú suốt mấy đêm liền. Nhưng cha con ông Bửu Long coi như không nghe thấy, kệ nó chửi. Con quỷ càng tức tối nhưng lực bất tòng tâm, đành hậm hực rút lui.


Kể từ ngày lập an thờ Phật ngoài đường ray, ông Bửu Long giữ thói quen đều đặn ra thắp nhang 2 lần một ngày: một lần vào buổi sáng sớm và một lần vào chiều tối. Sáng ông thắp 1 nén nhang, chiều tối thắp 3 nén nhang. 


*(Ở đây, người kể chuyện cũng xin nhắc nhở quý vị một chút kiến thức tâm linh dân gian: nếu quý vị đi viếng đám tang, lưu ý rằng đối với người chết chưa được an táng nhập quan, ta chỉ lạy đúng 2 lạy mà thôi. Bởi vì người mới chết, hồn đã xuất ra nhưng thân xác vẫn còn đó, thân xác mang tính âm còn hồn mang tính dương, 2 lạy tượng trưng cho sự âm dương phân biệt. Còn khi lạy Phật, ta bắt buộc phải lạy 3 lạy, tượng trưng cho Tam Bảo: Phật - Pháp - Tăng).*


Quay trở lại với câu chuyện xóm Chắn Tàu. Khoảng một thời gian sau, vào một buổi chiều muộn tầm 5 - 6 giờ, ông Bửu Long đi công chuyện về, dừng xe máy chờ tàu ở gác chắn. Đang đứng chờ thì tự dưng thằng cu Nghĩa - một đứa trẻ trong xóm mới học lớp 5 - cùng với một thằng bạn rủ nhau chơi dại. Hai đứa chui qua rào chắn đường ray, chơi trò "cảm giác mạnh", thi nhau xem thằng nào chạy băng qua đường ray nhanh hơn trước khi tàu hỏa lao tới!


Lúc hai đứa chui qua rào chắn, đoàn tàu hỏa đã lao đến rất gần. Người lớn xung quanh gào chửi hai đứa quá trời. Thằng bạn của Nghĩa nhanh chân chạy băng qua bên kia trước. Còn thằng cu Nghĩa, khi đang chạy tới giữa lòng đường ray xe lửa thì đột ngột bị trượt chân ngã ngửa ra đất! 


Vì ông Bửu Long đứng ngay gần đó, ngay trong cái khoảnh khắc thằng Nghĩa vấp ngã, ông Bửu Long nhìn thấy rõ mồn một một bàn tay đen thui, mang những chiếc móng nhọn quắt từ dưới mặt đất vươn lên, chộp chặt lấy cổ chân thằng Nghĩa giật mạnh! Ông Bửu Long nhận ra ngay: chính là bàn tay ma quái của con quỷ mặt than lại đang tác quái bắt người!


Thằng cu Nghĩa bị chộp chân ngã xuống đất, ngồi ngơ ngơ ngẩn ngẩn như mất trí. Đoàn tàu hỏa sắt lao đến sát sạt, chỉ còn cách thằng bé chừng chục mét! Không suy nghĩ hay chần chừ dù chỉ một giây, ông Bửu Long vứt phắt chiếc xe máy, nhào người lao ra giữa đường ray, chộp lấy cổ áo thằng cu Nghĩa lôi xông vào lề đường! Chỉ trong tích tắc ngàn cân treo sợi tóc, bánh xe hỏa nghiến qua đúng vị trí thằng bé vừa nằm! Ông Bửu Long đã kịp thời cứu sống thằng cu Nghĩa một mạng thoát khỏi bàn tay tử thần!


Sau vụ việc cứu thằng Nghĩa, ông Bửu Long ý thức được rằng con quỷ mặt than vẫn vất vưởng xung quanh khu vực này. Dù có an thờ Phật nên nó không dám lộng hành bừa bãi như trước, nhưng ngày nào còn có mặt nó thì dân xóm Chắn Tàu khó mà có được cuộc sống bình yên.


Cách vụ của thằng Nghĩa tầm hơn 2 tháng, sự việc ma quái lại tiếp tục diễn ra. Trong xóm có một ông mợ nhậu, người ta hay gọi ông bằng cái biệt danh là Vũ Báo, nhưng thực chất tên thật của ông chỉ có một chữ Vũ. Chuyện là vài năm trước, ông này nhậu xỉn rồi nổ với bàn nhậu rằng cha ông hồi xưa là nhà nho giỏi, đặt tên cho ông mang ý nghĩa "vũ bão". Thế nhưng cái ông này tối ngày chỉ biết ăn nhậu, "ba bữa xỉn, bảy bữa say", không chịu làm ăn nuôi vợ nuôi con, nên dân xóm nói lái tên ông là Vũ Báo - tức là "báo đời báo đốm"!


Hôm đó, anh Lâm Hải chở ông Bửu Long đi khâu vá xác tử thi ở xa về tới xóm. Lần này lại tiếp tục có đoàn tàu hỏa chạy qua. Ông Vũ Báo không biết từ hướng nào đi tới, trên tay ôm chai rượu gạo đi xiêu xiêu vẹo vẹo. Tới gác chắn, ông thản nhiên tự tay giở thanh chắn lên, bước thong dong ra giữa đường ray đúng lúc tàu đang lao tới! Người tài xế tàu hỏa từ xa đã nhìn thấy ông Vũ, bóp còi tàu hú lên inh ỏi liên tục để cảnh báo, nhưng ông Vũ vẫn cứ ngơ ngơ đi tới. Mấy người đứng chờ tàu gào la muốn nát cổ họng nhưng ông Vũ như kẻ nửa tỉnh nửa mê, không có chút phản ứng nào!


Tàu hỏa lao tới sát rạt! Đúng lúc nguy cấp, ông Bửu Long ngồi phía sau xe máy của Lâm Hải, cất giọng quát lớn đúng một câu:

- Tàu tới rồi! Chạy đi!


Giọng nói của ông Bửu Long phát ra cực kỳ lớn, trầm ồ và mang một thần lực uy nghiêm vô hình! Ngay khi tiếng quát của ông Bửu Long vừa dứt, ông Vũ Báo như người từ cõi mê tỉnh lại. Ông giật mình nhìn thấy đoàn tàu hỏa sắt khổng lồ đang lao ngay trước mặt. Phản ứng tự nhiên, ông Vũ nhào người nhảy tót ra ngoài lề đường, tránh kịp bánh xe lửa trong gang tấc! Lại thêm một mạng người nữa được cứu sống!


Sau này khi tỉnh rượu, ông Vũ Báo bàng hoàng kể lại: lúc bước ra đường ray, ông tuyệt nhiên không nghe thấy tiếng còi tàu hỏa, càng không nghe thấy tiếng người dân xung quanh gào gọi. Mắt ông lúc đó chỉ nhìn thấy con đường vắng thênh thang, người ta chạy xe qua lại bình thường nên ông mới đi qua. Cho tới khi nghe tiếng quát uy lực của ông Bửu Long vang lên bên tai, ảo giác ma quái mới tan biến, ông mới ý thức được mình đang đứng chờ chết giữa đường ray!


Về sau, cũng có thêm vài vụ việc tương tự xảy ra. Người dân đứng ngoài gào gọi hoài nạn nhân không nghe, nhưng chỉ cần ông Bửu Long cất tiếng gọi uy lực thì nạn nhân lập tức tỉnh trí thoát chết. Dân xóm Chắn Tàu nhận ra điều kỳ diệu đó, liền họp lại, ngỏ ý muốn mời hai cha con ông Bửu Long chính thức nhận nhiệm vụ canh gác chắn tàu cho xóm để cứu người, đồng thời nếu có tai nạn rủi ro xảy ra thì nhờ ông thu gom khâu vá xác giúp.


Chính vì vậy, từ đó ông Bửu Long chính thức nhận thêm cái nghề canh gác chắn đường ray. Ông truyền lại toàn bộ bí thuật khâu vá xác tử thi cho người con trai độc đinh là Lâm Hải. Hai cha con chia ca làm việc: người nào đi khâu xác cho các ca tử thảm ở xa thì người còn lại sẽ ở nhà trực gác chắn đường ray.


Tính đến nay đã hơn 5 năm cha con ông Bửu Long đứng ra gác chắn tàu cho xóm Chắn Tàu. Kể từ khi hai cha con ông nhận việc, tai nạn đường sắt trong xóm giảm đi một cách rõ rệt, cả năm chỉ còn hãn hữu 1 đến 2 vụ do nạn nhân quá bất cẩn không cứu kịp. Người dân xóm Chắn Tàu vô cùng biết ơn cha con ông Bửu Long và Lâm Hải, đồng thời luôn kính trọng an thờ Mẹ Quan Thế Âm bên đường ray.


Còn về lai lịch của con quỷ mặt than, nghe mấy người già lớn tuổi trong xóm kể lại: Hồi còn sống, hắn cũng là một kẻ sống ngay gần đường ray này. Hắn nghiện ngập hút xách, cờ bạc lô đề đến mức nợ nần giang hồ chồng chất. Giang hồ kéo đến đập phá nhà cửa đòi nợ. Đúng lúc lên cơn thèm thuốc mà không có tiền mua, hắn rơi vào quẫn trí rồi tự châm lửa đốt cháy toàn thân để tự sát! Khi lửa bốc cháy dữ dội, hắn nóng quá phát nôn chạy khắp xóm, chạy tới đường ray thì đúng lúc tàu hỏa lao qua cán chết thảm! Sau khi hắn chết, gia đình ghẻ lạnh không làm lễ rước vong hắn về nhà thờ tự. Lâu ngày, vong hồn chết cháy chết thảm tích tụ ma tính, ngụ lại nơi đường ray quấy phá, bắt người thế mạng. Đó cũng là lý do vì sao ông Bửu Long lại mơ thấy hình hài hắn cháy đen thui như bôi lọ nghệ.


Kể từ khi cha con ông Bửu Long đứng ra trực gác và lập an thờ Phật, con quỷ mặt than hoàn toàn không còn xuất hiện bắt người nữa. Có lẽ nó đã khiếp sợ ánh sáng Phật pháp từ tượng Mẹ Quan Âm và nể sợ cái uy đức, tâm tính chính trực không sợ chết của ông Bửu Long nên không còn dám lộng hành.



***


Đoạn kết câu chuyện về cha con ông Bửu Long xóm Chắn Tàu đến đây là khép lại, nhưng quy luật nhân quả sâu xa của cõi âm dương vẫn còn vẹn nguyên giá trị. 


Kẻ sống ở đời nếu chìm đắm trong tệ nạn, lô đề nghiện ngập để rồi chọn kết cục tự quẫn thương tâm như con quỷ mặt than, thì khi chết đi cũng chỉ tích tụ thêm hận thù, trở thành loài quỷ dữ bị người đời nguyền rủa, để rồi cuối cùng cũng bị uy lực Phật pháp và lòng chính trực đẩy lùi vào bóng tối hư vô. Tới lượt mình, sự chủ quan bất cẩn hay tham lam cũng là mầm mầm dẫn lối cho tai họa bủa giăng.


Ngược lại, quy luật nhân quả luôn chở che cho những tâm hồn chính trực, sống có đức và biết hy sinh vì người khác. Đôi bàn tay khâu vá thân xác oan khuất của cha con ông Bửu Long không chỉ là sự xót thương dành cho những vong linh kém may mắn, giúp họ có nhân dạng lành lặn để yên lòng đi chuyển kiếp, mà còn là biểu tượng của tinh thần nghĩa hiệp, lấy đức phục quỷ. Người sống biết kính sợ điều cấm kỵ, giữ trọn đạo làm người và tâm luôn hướng về điều thiện thì dù ở nơi ranh giới âm dương mỏng manh nhất, sóng gió ma quỷ cũng chẳng thể nào lay chuyển được.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

🎙️ TRỢ LÝ TRUYỆN AUDIO

Chương 1 - Phần 1: Cả Tông Môn Khinh Ta Là Linh Nông - Nào Ngờ Ta Trồng Ruộng Thành Tiên