Mèo Đen Phá Tượng Quỷ Tài: Bí Mật Thi Thể 4 Năm Không Thối Rữa | Kỳ 32

 [TẬP TRUYỆN DÂN GIAN ÂM DƯƠNG PHỦ: TÀ THUẬT QUỶ TÀI - HUYẾT ÁN MỘT ĐÊM TÂN HÔN]


[PART 1/3]


Trời đất bao la, quy luật nhân quả từ ngàn đời nay vốn dĩ như bóng với hình, chưa từng bỏ sót bất kỳ một ai. Có những kẻ vì lòng tham mù quáng, bị đồng tiền làm cho mờ mắt, sẵn sàng chà đạp lên luân thường đạo lý, nhẫn tâm ra tay tước đoạt mạng sống của người thân cận nhất để cầu mong vinh hoa phú quý ảo vọng. Thế nhưng, đồng tiền đẫm máu và cõi âm linh thiêng chưa bao giờ là chốn để con người đùa giỡn hay giấu giếm tội ác. Những bí mật đen tối tưởng chừng đã bị vùi sâu dưới đất lạnh, rốt cuộc cũng sẽ có ngày bị ánh sáng âm dương phơi bày. Kẻ gieo gió rồi sẽ phải gặt bão, gánh chịu cái giá đắt gấp ngàn lần cho hành vi tàn bạo của chính mình...


---


Chuyện xảy ra tại xóm Bình An, một xóm chài nhỏ nghèo hèn nằm ven biển thuộc bãi bồi phía Bắc. Nơi đây quanh năm suốt tháng chịu sự tàn phá khắc nghiệt của dông bão và cát biển. "Chó ăn đá, gà ăn sỏi", đời sống người dân bao đời nay cực khổ, chỉ biết bám biển đánh bắt gần bờ bằng vài chiếc thuyền thúng hay ghe gỗ mục nát. Muốn đi xa phải có tàu lớn, trong khi ăn bữa sáng đã phải lo bữa tối thì lấy đâu ra tiền đóng tàu. Phạm vi đánh bắt hạn hẹp mà người đi biển lại đông, tranh giành nhau từng con tôm con cá cũng chẳng đủ nuôi sống gia đình.


Cho đến năm 1995, người dân trong xóm dần bỏ nghề đi biển, chuyển qua làm rẫy trồng lúa, nuôi heo, nuôi bò. Tuy nhiên, vẫn còn một vài nhà cố bám nghề vì dẫu sao đó cũng là cái nghề tổ tiên để lại, không thể nói bỏ là bỏ ngay được. Trong khi cả xóm đều đói khổ vất vả, thì có một nhà nọ lại khác hẳn, đó là nhà bà Tám. 


Trước đây, bà Tám vốn là hộ nghèo nhất xóm chài này. Chồng bà chết sớm vì bệnh lao phổi, để lại cho bà người con trai tên là Thiện. Vậy mà ba năm trước, Thiện — khi đó mới 20 tuổi, thanh niên trẻ tuổi nhiều máu liều — đột nhiên đứng ra cầm cố hết giấy tờ nhà đất trong nhà đi vay tiền đóng một con tàu gỗ lớn lao ra khơi xa đánh bắt. Chồng bà Tám chết sớm, nhà chỉ có hai mẹ con nương tựa nhau, nay Thiện có chí làm ăn quyết tâm làm giàu thì dù có phải cắn rơm cắn cỏ bán hết ruộng đất tổ tiên bà Tám cũng ủng hộ con mình. Nghèo cũng đã nghèo rồi, còn sợ gì nữa đâu.


Có lẽ do may mắn hoặc trời thương, sau khi đóng tàu xong, Thiện căng buồm lao ra khơi. Mọi chuyện diễn ra vô cùng thuận lợi, chưa tới một năm đã trả hết sạch nợ nần. Không những thế, những chuyến đi biển sau này, cho dù tàu của người khác đi về không có cá tôm, gặp gió bão thiệt hại hư hao, thì tàu của Thiện lúc nào cũng đầy ắp cá tôm, khoang tàu đầy nén, không sứt mẻ gì cả. 


Nhà bà Tám từ đó phất lên trở thành nhà giàu nhất xóm chài. Mặc dù ở quê nhưng Thiện xây cho mẹ một căn nhà ba tầng lầu hoành tráng sừng sững, không khác gì biệt thự ở thành phố. Trong nhà có tới tận hai chiếc xe máy hiệu Cánh Én đời mới nhất, còn có cả tivi màu, đầu đĩa, đài radio — toàn những thứ chỉ có nhà giàu thứ thiệt mới sắm nổi. Bà Tám không cần phải làm gì cả, ngày ngày quần lụa áo lụa, vòng vàng đeo đỏ cả cổ, xịt nước hoa thơm phức đi tám chuyện từ đầu xóm đến cuối bãi.


Bởi vì bà Tám có tiền cho nên trong xóm có rất nhiều người xum xoe nịnh nọt lấy lòng. Tuy nhiên, cũng có không ít người nhìn dáng vẻ khoe khoang của bà Tám mà chẳng ưa gì, phần lớn đều do ghen tị, đặc biệt là bà Sáu Bèo ở đầu xóm. 


Mỗi lần nhìn thấy bà Tám đi ngang qua, bà Sáu Bèo lại đứng dựa cửa đá đểu vài câu:

- Chị Tám dạo này rảnh rỗi sướng nhỉ, cả ngày chẳng phải động tay động chân việc gì, hết ngồi chỗ này lại la la chỗ khác!


Bà Tám nghe được điệu bộ ghen ăn tức ở trong lời nói của bà Sáu Bèo thì càng cười tươi như hoa, vuốt lại cái vòng vàng trên cổ tay rồi bĩu môi đáp trả khiến bà Sáu Bèo tức đến nghiến răng:

- Biết làm sao được chị ơi, thằng Thiện nhà tôi nó có cho tôi làm gì đâu! À mà nghe nói phiên biển vừa rồi con trai chị đi theo tàu nhà tôi được chia có 300 nghìn hả? Nó không cho chị đồng nào à mà để chị phải nai lưng làm lụng suốt thế này, khổ thân thế chứ lị!


Phải biết ở thời điểm đó, 300 nghìn là một số tiền rất lớn, vì một chỉ vàng cũng chỉ có giá vài trăm nghìn mà thôi. Con trai bà Sáu Bèo có thể kiếm được nhiều tiền như vậy cũng là nhờ đi theo tàu của Thiện. Mỗi lần đi biển thường kéo dài từ một đến hai tháng hoặc hơn. Tàu của Thiện có 13 thành viên, hầu hết là thanh niên khỏe mạnh, lặn giỏi nhất xóm mới được Thiện tuyển chọn. Cũng nhờ đó, những gia đình có con cái đi làm cho Thiện đều được thơm lây, thoát khỏi cảnh nghèo đói.


Bị bà Tám chọc trúng chỗ ngứa, bà Sáu Bèo trừng mắt lườm nguýt rồi hầm hầm bỏ đi một mạch. Con trai bà Sáu Bèo tên là Dũng, anh này bơi lặn giỏi có tiếng trong xóm, 12 tuổi đã bắt đầu đi biển. Từ khi theo Thiện làm ăn, gia đình cũng coi như có của ăn của để, mấy năm trước còn xây được căn nhà cấp bốn khang trang hơn hẳn nhiều nhà khác. Mỗi phiên biển đi về, tiền Dũng kiếm được không bao giờ dưới 300 nghìn. 


Thế nhưng ngặt nỗi, con dâu bà Sáu Bèo lại chẳng phải dạng vừa. Đừng nói là 300 nghìn, chỉ sợ 30 nghìn bà Sáu Bèo cũng chưa cầm được tới tay. Bởi vì mỗi khi tàu cập bến tới ngày chia tiền, con dâu bà Sáu Bèo sẽ tới tận nhà Thiện để lấy ngay. Ngay cả Dũng lắm khi còn chẳng thấy được cục tiền tròn méo ra sao. 


Nói ra thì cũng tại bà Sáu Bèo. Lúc con trai mới cưới vợ đi làm kiếm được bao nhiêu, bà ta đều xúi Dũng đem hết tiền về đưa cho bà ta. Ăn không ngồi rồi có tiền sinh tật, bà Sáu Bèo đổ đốn ra chơi bài bạc nợ người ta cả triệu bạc. Chủ nợ tới tận nhà đòi đập phá, Dũng phải chạy sang nhà Thiện vay nóng để trả nợ. Sau lần đó, con dâu bà Sáu Bèo năng nặc đòi ra ở riêng. Hai vợ chồng cất cái chòi nhỏ trên mảnh đất bố mẹ vợ cho nằm ở tít tận cuối xóm để ở. Biết chồng hay lén cho mẹ tiền nên mỗi lần chồng đi biển về, một cắc cô con dâu cũng không cho Dũng cầm lại.


Nói về chuyện phất lên mấy năm nay của nhà bà Tám, trong xóm chài người ta đồn là Thiện có bùa may mắn làm bằng nhau thai mèo đen cho nên mới luôn may mắn như vậy, chứ dễ gì mà phất lên nhanh được như thế. Đồn thì đồn vậy thôi chứ biết rồi cũng có làm gì được đâu. Nhau thai mèo đen không phải muốn là có, nghe nói cái đó phải do con mèo đen mới đẻ tự tha tới cho thì mới linh nghiệm. Trong xóm này mèo đen vốn đã hiếm, còn phải đợi nó tự đẻ tự mang tới thì có mà mèo thành tinh. Lời đồn cũng chỉ là nói miệng, sự thật đằng sau chẳng ai biết rõ.


---


[PART 2/3]


Sau khi tám chuyện với hàng xóm xong lại chọc tức được bà Sáu Bèo một phen, bà Tám vui vẻ đi về. Vừa nhìn thấy bà Tám về đến cửa nhà, Thiện ngay lập tức chạy ra kéo mẹ mình vào trong rồi vội vàng đóng kín cửa lại. Bà Tám thấy con trai cư xử bất thường nên gặng hỏi xem có chuyện gì. 


Lúc này Thiện mới kể rằng mấy ngày nay hắn cứ mơ đi mơ lại cùng một giấc mơ hãi hùng. Trong mơ, hắn thấy mình ăn mặc rách nát nằm một đống ở trên tàu. Điều ám ảnh ở đây là tự dưng da thịt trên người hắn thối rữa hết cả ra. Tuy chỉ là giấc mơ nhưng cảm giác chân thực đến mức vừa tỉnh dậy là Thiện đã chạy đi nôn ói. Cảm giác da thịt lở loét, ruồi nhặng bu khắp người, mùi thịt thối xộc thẳng vào mũi khiến hắn không thể nào quên được.


Bà Tám nghe con kể lại thì giật mình, bắt đầu suy nghĩ bạ bạ đâm ra lo xa. Chỉ còn vài ngày nữa là có phiên đi biển, bà Tám lo lắng khuyên con trai không nên đi nữa vì có điềm không tốt. Nhưng Thiện bác ra:

- Không được! Phí tổn chuyến này lấy hết rồi, không đi thì mất trắng. Hơn nữa chuyến này con đi còn có chuyện quan trọng khác phải làm!


Bà Tám biết mỗi phiên biển con trai bà đều tốn rất nhiều tiền để "lấy tổn" — tức là chuẩn bị đồ dùng lương thực, thuốc men, dầu, muối cho những chuyến đi biển xa bờ. Lần này Thiện định đi khoảng 3 tháng nên chi phí lấy tổn rất lớn. Biết không thuyết phục được con nên bà Tám đành thôi. Cuối cuộc nói chuyện, Thiện không quên nhắc mẹ không được đem chuyện này kể lung tung vì biết bà Tám có tật nhiều chuyện.


Mấy ngày tiếp theo Thiện ăn ngủ bình thường, không mơ thấy bậy bạ nữa. Thời tiết mùa này đang tốt, thích hợp ra khơi. Lần này Thiện chỉ gọi 5 người thợ lặn giỏi nhất trong số 13 thuyền viên hay đi cùng mình (gồm Đức, Hải, Linh, Vũ và Ba Hùng) và dặn họ không được bép xép bất kỳ thông tin gì với người ngoài. 


Mọi chuyện diễn ra rất bình thường, chỉ có điều đến đêm trước ngày khởi hành Thiện lại nằm mơ. Trong mơ, Thiện thấy có một cô gái mặc bộ áo dài cưới màu đỏ, tóc đen dài xõa xuống che khuất nửa khuôn mặt. Cô gái ngồi bên cạnh giường chăm chăm nhìn Thiện nhưng không nói gì cả. Còn Thiện thì nằm im bất động không nhúc nhích được. Hai người cứ đưa mắt nhìn nhau cho đến khi có sự xuất hiện bất ngờ của một con mèo đen ở bên ngoài cửa sổ. Nó kêu lên một tiếng rồi đột ngột phóng thẳng vào giường khiến Thiện giật mình tỉnh dậy, thoát khỏi cơn mơ.


Mặc dù giấc mơ này không ám ảnh như lần trước nhưng không hiểu sao Thiện lại có cảm giác ớn lạnh toát mồ hôi hột. Nằm trằn trọc mãi không ngủ lại được, hắn ngồi dậy đi ra ngoài. Thiện mở cửa căn phòng duy nhất ở trên lầu ba. Xung quanh tối đen như mực, khi đèn được bật sáng, bên trong không có gì ngoài một cái bàn thờ. Chẳng biết trên đó thờ ai, chỉ thấy Thiện đứng trước bàn thờ thắp nhang, gương mặt ngày thường hiền lành chất phác bây giờ lại trở nên lạnh lùng vô cảm. 


Thiện đốt ba cây nhang cắm vào lư hương, khói hương tỏa ra nghi ngút. Hắn dùng con dao gọt trái cây để sẵn trên bàn thờ, không do dự cứa thẳng vào ngón trỏ của mình. Một dòng máu đỏ tươi chảy ra, hắn đưa tay nhỏ máu vào ba ly rượu cúng. Đợi máu hòa lẫn cùng rượu thành màu đỏ thẫm, Thiện mới xoay người rời đi, trước khi đi còn khóa cửa cẩn thận. Con mèo đen hoang đang nằm ở cầu thang lầu hai thấy Thiện đi xuống thì lập tức xù lông gầm gừ rồi phóng qua cửa sổ biến mất.


Hơn 2 giờ sáng, Thiện cùng 5 người thuyền viên ra bến tàu chuẩn bị ra khơi. Trước khi đi, Thiện giao chìa khóa căn phòng trên lầu ba cho mẹ và căn dặn bà Tám ở nhà thay hắn cúng kiếng sạch sẽ, không có việc gì thì luôn khóa cửa phòng lại, tuyệt đối không được để người khác hay chó mèo bước vào.


Ba ngày sau là ngày mùng 1 âm lịch, bà Tám mua hoa quả mang lên lầu ba để cúng. Sự thực thì sự thành công của Thiện có sự can thiệp của tâm linh, nhưng thứ trong tay Thiện lợi hại hơn bùa nhau thai mèo đen gấp trăm lần. Bà Tám không rõ lắm, chỉ nghe Thiện nói đó là tượng Thần Tài do một người đàn ông Thái Lan tặng khi Thiện cứu ông ta thoát đuối nước ở Nha Trang. 


Mỗi lần vào căn phòng tối om om, chỉ le lói ngọn đèn dầu trên bàn thờ ấy, bà Tám đều cảm thấy lạnh sống lưng. Khi bà Tám đang đặt trái cây lên bàn thờ chuẩn bị thắp nhang thì điện thoại bàn dưới nhà đổ chuông. Bà vội chạy xuống nghe mà quên không đóng cửa phòng. Con mèo đen hoang từ đâu chạy tới, xù lông phóng thẳng vào phòng lầu ba. Hai mắt nó sáng quắc, gầm gừ nhe nanh lao tới bàn thờ.


Dưới nhà nghe tiếng xoảng lớn, bà Tám tái mặt chạy lên. Bật đèn sáng, bà Tám đứng hình sợ hãi: ly đĩa lư hương vỡ tan tành, và trong miệng con mèo đen đang ngậm cái đầu tượng Thần Tài! Lạ thay, tượng đất sét khô khốc lúc này lại nhỏ ra từng giọt máu tươi chảy ròng ròng xuống sàn. Con mèo ngoạm cái đầu tượng phóng qua cửa sổ mất hút.


Bắt đầu từ đêm đó, bà Tám sốt cao mê sản. Đêm nào hàng xóm cũng nghe thấy tiếng mèo kêu thảm thiết xen lẫn tiếng cô gái khóc nức nở phát ra từ nhà bà Tám khiến ai cũng rùng mình. Ngày thứ tư, hàng xóm thấy con mèo đen đứng trên mái nhà bà Tám, miệng ngậm vật gì đó chảy đầy máu. Dân làng sợ hãi nướng muối hột trong bếp lửa để trừ tà, không ai dám lại gần nhà bà Tám nữa.


Một đêm nọ, bà Tám thức trắng ngồi co ro trên giường. Đột nhiên chiếc gương lớn trên cửa tủ quần áo hiện lên bóng một cô gái mặc áo dài cưới màu đỏ, tóc dài chạm đất từ từ bước ra lướt về phía giường. Bà Tám hoảng sợ chắp tay lạy:

- Đừng... đừng lại đây! Tôi không biết gì hết, tha cho tôi!


Khi quỷ nữ áo đỏ tiến sát, bà Tám trợn tròn mắt nhận ra đó chính là Mị — con dâu cũ của bà, vợ của Thiện đã chết cách đây 4 năm! 


Năm đó nhà bà Tám nghèo nhất xóm, Thiện 19 tuổi không ai gả con cho. Bà Tám thấy Mị — con gái ông Năm ở cách nhà 5 căn — chịu thương chịu khó nên tới hỏi cưới. Ông Năm nghèo khổ, hiền lành không thách cưới, chỉ xin mâm trầu cau và thúng khoai mì. Đám cưới nghèo chỉ làm lễ gia tiên. Thế nhưng ngay đêm tân hôn, khi chưa kịp động phòng thì Mị đã trúng gió chết bất đắc kỳ tử. Thiện từ đó mang tiếng khắc vợ.


Nhìn thấy Mị, bà Tám run rẩy:

- Mị... Mị hả con? Mẹ đâu có đối xử tệ với con, sao con về dọa mẹ? Tha cho mẹ đi!


Vong hồn Mị nổi giận cuồng phong, mái tóc đen dài rốt cuộc trườn tới xông thẳng vào miệng bà Tám khiến bà ú ớ, móc họng điên dại. Sáng hôm sau, nhóm phụ nữ đi rẫy phát hiện bà Tám mặc quần áo rách rưới, mặt đầy vết xước mèo cào, nằm ngất xỉu ngay bên ngôi mộ đất của Mị ngoài nghĩa địa!


---


[PART 3/3]


Sự việc bà Tám ngất xỉu ở mộ Mị khiến ông Năm — cha của Mị — trằn trọc nghi ngờ. 4 năm trước con gái ông đang khỏe mạnh, đêm tân hôn đột ngột tử vong khiến ông đau đớn suy sụp cả năm trời. Đêm đó, ông Năm thắp nhang trước di ảnh Mị khấn:

- Mị ơi, nếu con có oan khuất gì thì hãy báo mộng cho cha biết. Cha già rồi không sống được bao lâu nữa, nhưng nếu con bị người ta hại chết thì dù phải trả bằng cái mạng già này cha cũng sẽ khiến bọn chúng phải trả giá!


Vừa dứt lời, ba cây nhang bùng cháy dữ dội, và từ đôi mắt trong di ảnh của Mị đột nhiên chảy ra hai dòng huyết lệ! Ông Năm ôm di ảnh khóc nức nở.


Cùng lúc đó, bà Sáu Bèo trong xóm ngứa mồm chen vào:

- Phải làm chuyện tàn ác lắm mới bị nghiệp quật như thế! Lúc cái Mị chết bất đắc kỳ tử tôi đã nghi rồi. Con gái nhà người ta đang khỏe phây phây tự nhiên lăn đùng ra chết, biết đâu mẹ con nhà đó làm gì con nhỏ! Nghĩa địa bao nhiêu mộ sao không nằm mà lại nằm ngay mộ con dâu?


Lời bà Sáu Bèo làm dân làng bừng tỉnh. Ông Năm quyết định lên huyện báo án. Bị công an từ chối vì không có bằng chứng, ông Năm ở lì tại đồn, thậm chí đập đầu vào tường dọa tử tử để kêu oan. Cảm động trước người cha già, công an chấp nhận xuống khai quật mộ Mị.


Khi nắp quan tài mở ra, tất cả mọi người có mặt đều kinh hoàng: thi thể Mị sau 4 năm vẫn nằm im lìm, không hề bị thối rữa như vừa mới chết hôm qua! Thế nhưng, khi cán bộ pháp y vừa chạm vào, da thịt Mị lập tức giã ra như giấy gặp nước, mùi thối xông lên, để lộ một cây đinh lớn cắm sâu vào sau hộp sọ! Vụ án mưu sát đặc biệt nghiêm trọng chính thức được khởi tố.


Trở lại con tàu của Thiện ngoài biển khơi. Lần này Thiện đưa 5 người bạn thân thiết từ nhỏ (gồm Đức, Hải, Linh, Vũ, Ba Hùng) đến vị trí tọa độ mà hắn và Đức từng vô tình tìm thấy chiếc bát ngọc cổ. Chuyến này không phải đánh cá mà để tìm Tàu đắm. Sau hơn chục ngày mò kim đáy bể nản chí, Đức ngoi lên mang theo một thỏi vàng lớn. Những ngày sau, họ lặn tìm được tổng cộng 21 thỏi vàng ròng to bằng nắm tay.


Tối hôm đó, 6 người tổ chức ăn nhậu mừng thắng lợi, dự định chia vàng rồi hôm sau trở về. Đức tìm thấy vàng đầu tiên được chia 4 thỏi, Thiện chủ tàu được 5 thỏi, số còn lại chia đều. Mọi người ăn uống vui vẻ rồi lăn ra ngủ.


Sự tin tưởng chủ quan đã khiến 5 người thuyền viên phải trả giá bằng mạng sống. Dưới ánh trăng mờ ảo, Thiện cầm dao lạnh lùng vung tay cắt cổ từng người bạn chí cốt đang say ngủ để chiếm trọn 21 thỏi vàng. Hắn biết nếu để đám người này sống thì chuyện tìm thấy vàng sẽ bị lộ. Đức tỉnh giấc kịp đạp Thiện ra nhưng giữa biển khơi bao la không lối thoát, Đức cũng tuyệt vọng gục ngã dưới lưỡi dao tàn bạo của Thiện.


Nằm giữa vũng máu cuồng sát, ký ức đen tối 4 năm trước dội về trong đầu Thiện. Năm 19 tuổi đi làm thuê ở Nha Trang, hắn cứu một gã thầy mo Thái Lan. Gã thầy mo dạy hắn tà thuật làm giàu: Tìm cô gái sinh tháng 7 âm lịch (chính là Mị), cưới về rồi trong đêm tân hôn đánh ngất, đóng một cây đinh dày vào sau gáy để giam giữ linh hồn không cho đi đầu thai. Sau đó cắt tóc, móng tay yểm vào tượng đất sét nuôi bằng máu tươi. Đúng 1 năm sau, tượng biến thành Quỷ Tài mang lại vinh hoa phú quý.


Thâm độc hơn, Thiện biết tà thuật này gánh nghiệp rất nặng. Nhớ lại tuổi thơ bị người cha ác độc bạo hành, dìm vào lu nước, nhốt chuồng heo ăn cám mà bà Tám chỉ đứng nhìn vô cảm sợ bị đánh lây, Thiện căm hận mẹ sâu sắc. Hắn cố tình để bà Tám hưởng thụ tiền bạc đẫm máu của Mị nhằm biến bà Tám thành kẻ gánh nghiệp thay hắn!


Thế nhưng, lưới trời lồng lộng! Con mèo đen hoang phá vỡ tượng thờ lầu ba đã làm lá bùa yểm linh hồn Mị bị giải phóng. Trong lúc Thiện chìm vào giấc ngủ trên con tàu máu, con tàu không người lái đột nhiên tự nhổ neo, rẽ sóng chạy thẳng về bờ bến xóm chài!


Sáng hôm sau, tàu cập bến, công an lập tức ập lên bắt giữ Thiện ngay tại trận cùng 5 cái xác thối rữa. Lạ kỳ thay, 21 thỏi vàng trong túi của Thiện đã biến thành 21 cục đá cuội đen ngòm!



Mọi chuyện sáng tỏ, Thiện bị tuyên án tử hình. Người dân xóm chài ai nấy đều bàng hoàng trước tội ác man rợ của kẻ sát nhân mang khuôn mặt hiền lành. Bà Tám sau biến cố hóa điên hóa dại, cả người ngơ ngác suốt đời.


Thương tiếc cho số phận Mị và hoàn cảnh nghèo khó của ông Năm, trưởng thôn đã mở cuộc quyên góp xây lại cho Mị ngôi mộ mới khang trang. Không lâu sau ông Năm qua đời, người dân lại chôn ông cạnh con gái. Từ ngày Mị mả yên mộ đẹp, xóm chài làm gì cũng trúng lớn: lúa trúng mùa, heo đẻ nhiều, đi biển trúng đậm. Ngôi mộ cha con Mị được dân làng xây tường bao quanh thờ cúng như một ngôi miếu Thần Tài linh thiêng.


---


[ĐOẠN KẾT NHÂN QUẢ]


Câu chuyện khép lại như một lời cảnh tỉnh đanh thép gửi đến nhân gian về quy luật Nhân - Quả tuần hoàn. Kẻ sống gian tà, vì tiền tài vật chất mà chà đạp lên luân thường đạo lý, nhẫn tâm luyện xác hại người thì rốt cuộc cũng phải trả giá bằng chính máu và mạng sống của mình. Luật pháp loài người có thể có lúc chậm trễ, nhưng lưới trời âm dương chưa từng bỏ sót một ai.


Ngược lại, lòng hiếu thảo, sự chân thành và những oan khuất rồi cũng sẽ được ánh sáng công lý và lòng từ bi hóa giải. Đứng trước ranh giới giữa thiện và ác, con người hãy lấy tâm lành làm gốc, biết kính sợ điều cấm kỵ và giữ trọn đạo làm người, bởi gieo nhân nào chắc chắn sẽ gặt quả nấy!

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

🎙️ TRỢ LÝ TRUYỆN AUDIO

Chương 1 - Phần 1: Cả Tông Môn Khinh Ta Là Linh Nông - Nào Ngờ Ta Trồng Ruộng Thành Tiên