Oan Hồn Dưới Móng Nhà: Chồng Chôn Xác Vợ Bịt Đầu Mối Thợ Xây Và Cái Kết Đền Tội Tột Cùng
Đất có Thổ Công, sông có Hà Bá, ngàn năm nay cõi hồng trần luôn tồn tại những điều cấm kỵ mà kẻ trần mắt thịt không được phép mạo phạm. Người xưa vẫn dạy rằng, vạn vật trên đời đều nằm trong vòng xoay của nhân quả báo ứng, lưới trời lồng lộng, thưa mà khó lọt. Có những kẻ vì lòng tham, vì ác niệm che mờ lý trí mà ra tay sát hại đồng loại, rồi dùng trăm phương ngàn kế hòng chôn vùi tội ác dưới tầng đất sâu. Thế nhưng, đất đai xương máu vốn có linh khí, nỗi oan khuất thấu tận trời xanh thì dẫu có đổ trăm khối bê tông, lát vạn viên gạch men bóng loáng cũng chẳng thể nào che giấu nổi vong hồn đòi mạng. Câu chuyện tâm linh đầy kinh hãi xảy ra tại một vùng quê nghèo dưới đây chính là lời cảnh tỉnh đầy ám ảnh cho những kẻ dám coi thường mệnh trời và nghiệp báo.
---
Khoảng hơn một tuần nay, người dân ở làng Hạ bỗng thấy gã đàn ông tên Trình như kẻ mất hồn. Hắn ta cứ đi lang thang khắp các ngõ ngách, gặp ai cũng thẫn thờ hỏi thăm tung tích của vợ mình. Thắm – vợ của Trình, đã đột ngột biến mất không một dấu vết từ ngày chủ nhật tuần trước. Ở phía bên kia làng, ông bà Thoàn cũng tất tả ngược xuôi đi tìm con gái cả. Họ hoang mang tột độ bởi đứa con gái hiền lành, từ nhỏ đến lớn chưa từng một lần bước chân ra khỏi ranh giới lũy tre làng, nay lại hoàn toàn bặt vô âm tín.
Thắm vốn là một cô gái ngoan ngoãn, chịu khó chịu thương. Vì gia cảnh nhà đẻ nghèo khó, cô phải nghỉ học từ năm lớp 5 để theo mẹ chạy chợ, kiếm đồng ra đồng vào phụ giúp gia đình. Quanh năm suốt tháng chỉ biết có gánh hàng nên Thắm rất ít bạn bè. Những người cùng trang lứa thì đã đi học cao hoặc thoát ly làm công nhân trên phố huyện, đầu tắt mặt tối chẳng mấy khi gặp mặt. Bản thân Thắm cũng mang lòng mặc cảm, tự ti về học thức nên càng khép kín, chỉ biết đi chợ rồi lại lủi thủi về nhà với mẹ. Trải qua bao năm chắt chiu, cô cũng tích cóp được một khoản vốn liếng nho nhỏ cho riêng mình.
Năm Thắm tròn hai mươi tuổi, qua sự mai mối của người quen, cô gật đầu lấy Trình. Trình là một kẻ mồ côi cả cha lẫn mẹ, sống thui thủi một mình trong căn nhà cấp bốn xập xệ do ông bà ngoại để lại trước lúc qua đời. Cả cái làng Hạ này ai nấy đều bị vẻ ngoài hiền lành, lễ phép của hắn đánh lừa. Trình ăn nói rất ngọt ngào, đi đến đâu cũng tỏ ra thân thiện, chịu khó sang nhà này nhà kia trò chuyện, giúp đỡ việc vặt. Thế nhưng, có một quy luật kỳ lạ mà người làng không hề mảy may để ý: hễ Trình ghé chơi nhà ai, thì chỉ khoảng mốt hai tuần sau, nhà đó kiểu gì cũng bị mất trộm. Nhẹ thì mất con gà, con chó, nặng thì mất cái máy bơm nước hay chiếc xe máy dựng ở sân. Dẫu vậy, chẳng một ai nghi ngờ gã trai mồ côi hiền lành ấy cả. Bởi ban ngày, Trình vẫn tỏ ra vô cùng chăm chỉ, luôn tay luôn chân đi làm phụ hồ cho các toán thợ xây trong vùng.
Thấy Trình chịu thương chịu khó, lại không cha mẹ chồng nên bà Thoàn ưng cái bụng lắm, liền vun vén gả Thắm cho hắn. Bà thầm nghĩ, đời người đàn bà hơn nhau ở tấm chồng biết làm ăn, chứ lấy phải kẻ giàu sang mà phá gia chi tử thì cũng bằng thừa. Thắm vốn là đứa con hiếu thảo, nghe cha mẹ sắp đặt thế nào thì hay thế ấy, không một lời phản đối. Đám cưới của hai người nhanh chóng diễn ra trong tiếng chúc tụng hân hoan của xóm giềng.
Thấm thoắt ba năm hôn nhân trôi qua. Ban ngày, Trình vẫn đóng vai gã phụ hồ mẫn cán đi làm thuê làm mướn, thực chất là để thám thính địa hình các nhà trong vùng. Đêm đến, hắn hóa thành tên đạo tặc chuyên rình rập trộm cắp tài sản đem bán lấy tiền. Thắm dần dà cũng phát hiện ra bộ mặt thật của chồng, nhưng phận làm vợ, cô đành ngậm đắng nuốt cay nhắm mắt đưa chân, bởi lẽ "xấu chàng thì hổ ai". Hơn nữa, cô nghĩ Trình liều mạng kiếm tiền cũng là để vun vén cho gia đình nhỏ này. Có điều, Trình chưa bao giờ đưa cho vợ một đồng cắc nào. Mọi chi phí sinh hoạt, ăn uống trong nhà đều một tay Thắm lo liệu bằng gánh hàng xén ngoài chợ. Cô không mảy may than vãn, tự nhủ lòng chồng tích lũy được tiền thì sau này xây căn nhà tử tế mà ở. Suốt ba năm buôn tảo bán tần, Thắm cũng chắt chiu, tiết kiệm mua được mười hai lượng vàng cất kỹ làm vốn phòng thân.
Thế nhưng, sóng gió thực sự nổi lên khi Thắm nhận ra những biểu hiện ngày một bất thường ở Trình. Mấy tháng gần đây, hắn bắt đầu giao du với đám du đãng khét tiếng trong vùng. Có những đêm, cả chục gã xăm trổ, bặm trợn kéo nhau về nhà Trình sát phạt đỏ đen, tiếng chửi thề khóc lóc om sòm cả một góc tối. Đáng sợ hơn, đám người này còn ngang nhiên chích hút thuốc phiện ngay trong nhà. Một đêm nọ, Thắm bàng hoàng đến rụng rời tay chân khi tận mắt chứng kiến Trình đang phê pha, ghé tay cho đồng bọn tiêm thứ bột trắng chết người vào tĩnh mạch. Cô uất ức nước mắt lưng tròng, nghẹn ngào hỏi chồng:
- Anh... anh đang chơi cái thứ thuốc chết người đó đấy hả?
Trình trợn mắt, gạt phắt đi:
- Thuốc phiện cái gì, đây là ma túy đá, là hàng trắng!
- Thì cũng là thứ hủy hoại cuộc đời! Sao anh lại đổ đốn ra nông nỗi này hả Trình?
- Cô biết cái gì mà nói! Trước khi lấy cô tôi đã chơi thứ này rồi, chẳng qua tôi giấu giỏi mà thôi.
- Bây giờ tôi cho anh chọn. Một là anh bỏ ngay thứ thuốc độc này đi, hai là tôi sẽ báo công an rồi viết đơn ly dị. Tôi không thể sống chung với một kẻ nghiện ngập!
Trình nghe thấy hai chữ "công an" thì mặt mũi đỏ gay, điên cuồng lao đến bóp cổ Thắm, gằn giọng đe dọa:
- Cô mà dám hé răng với công an hay bỏ trốn, tôi sẽ giết sạch cả nhà cô! Kẻ nào dám đẩy thằng này vào tù, kẻ đó phải trả giá bằng mạng sống!
Thắm sợ hãi không dám nói thêm lời nào, chỉ biết lủi thủi đi vào giường nằm khóc. Nước mắt oán hận tuôn rơi đầm đìa cả chiếc gối. Tương lai trước mắt cô hoàn toàn sụp đổ. Một khi đã dính vào cái chết trắng thì gia đình chỉ có con đường lụi bại. Cô chợt tự hỏi, bao năm qua Trình đi làm, đi trộm cắp liệu có giữ được đồng nào, hay đã nướng sạch vào bài bạc và hút xách? Thắm tự nhủ phải tìm cách giữ chặt số vàng của mình để phòng thân và tìm đường thoát thân sau này.
Nhìn thấy thái độ im lặng của vợ, Trình đắc chí cười khẩy rồi bảo:
- Cô yên tâm đi, thằng này bán thuốc cho lũ nghiện khắp cái huyện này bao năm nay mà có ai hay biết đâu. Tiền kiếm được từ thứ này nhiều vô kể, trong tay tôi có cả tỷ bạc rồi. Tôi hút là để lấy lòng tin của tụi nó thôi chứ tôi không có nghiện.
- Anh nhiều tiền như thế, sao không xây lấy một căn nhà hai ba tầng mà ở cho đàng hoàng?
- Xây thì xây, sợ gì! Để mai tôi sang bảo gã Lợi béo thầu xây dựng thiết kế cho. Bỏ ra vài trăm triệu xây nhà có là gì với tôi, chẳng qua trước giờ tôi sợ người ta chú ý nên mới chưa làm thôi.
- Thì xung quanh ai cũng biết vợ chồng mình chịu khó làm ăn, giờ xây nhà có gì mà người ta nghi ngờ.
- Được, vậy thì làm luôn! Nhưng cô phải giúp tôi một tay trong việc giao nhận hàng, hai vợ chồng cùng làm thì tiền đổ về như nước, nghe chưa?
Thắm im lặng không đáp. Đầu óc cô rối bời như tơ vò. Phận làm vợ phải chung một con thuyền, nhưng nếu tiếp tay gieo rắc cái chết trắng cho người khác thì lương tâm cô không cho phép.
Hai ngày sau, Trình gọi thợ đến khởi công xây dựng thật. Máy xúc, máy trộn bê tông chạy rầm rập suốt ngày đêm. Hắn yêu cầu thợ đào một cái móng cực kỳ sâu, thiết kế thêm một căn hầm bí mật chiếm nửa diện tích ngôi nhà. Lối đi xuống căn hầm nằm ở góc khuất phía sau nhà, được ngụy trang khéo léo bằng một chậu cây cảnh lớn có chân đế di động, khi cần chỉ cần đẩy nhẹ là lộ ra nắp hầm. Trình tính toán, đây sẽ là nơi lý tưởng để hắn cất giấu hàng trắng, quỷ không biết thần không hay. Thế nhưng, khi phần móng vừa đào xong, một sự việc kinh hoàng đã xảy ra.
Tối hôm đó, Trình đi nhậu nhẹt với đám thợ xây về đến nhà nhưng vẫn chưa thỏa cơn thèm rượu. Hắn rủ thêm gã bạn nhậu tên Lương đến lều tạm dựng cạnh công trình để tiếp tục chén tạc chén thù. Hai gã uống say sưa đến hơn hai giờ sáng mới giải tán. Trình lúc này đã say mướt mắt, đi đứng lảo đảo bước về phía chiếc lều. Chợt, trong bóng đêm mờ ảo của công trường đầy gạch đá, hắn thoáng thấy một bóng đen đang lủi thủi ở khu vực tập kết sắt thép. Sẵn có hơi men trong người, lại nghi ngờ có kẻ mò vào ăn trộm vật liệu xây dựng, lòng tự ái của một kẻ chuyên đi trộm cắp bốc lên ngùn ngụt. Hắn nghĩ thầm, cả cái làng này chỉ có Trình đi trộm của người ta, chưa có kẻ nào guốc đầu vuốt râu hùm dám mò vào địa bàn của hắn.
Trình vớ vội chiếc xẻng sắt dựng gần đó, nhẹ nhàng tiến lại gần bóng đen. Người kia thấy có tiếng động liền ngồi thụp xuống sát mép móng nhà sâu hoắm. Không một lời hỏi han, Trình điên cuồng lao tới, dùng hết sức bình sinh bổ chiếc xẻng liên tiếp xuống đầu kẻ đột nhập. Một tiếng hét thảm thiết vang lên rồi bóng đen đổ gục xuống vũng bùn đất. Chưa dừng lại ở đó, trong cơn say máu hừng hực, Trình tiếp tục dùng xẻng chém thêm ba bốn nhát cực mạnh vào đầu và cổ nạn nhân mới chịu dừng tay.
Hắn thở hổn hển, rút chiếc điện thoại trong túi ra, bật đèn flash để kiểm tra mặt mũi kẻ trộm. Ánh sáng đèn vừa chiếu vào, Trình bỗng đứng chết lặng, ruột gan đảo lộn khi nhìn rõ khuôn mặt đẫm máu của người nằm dưới đất. Đó không phải ai khác mà chính là Thắm – vợ hắn. Gương mặt thanh tú của Thắm giờ đây bị nhát xẻng bổ vỡ nát, máu tươi tuôn ra xối xả làm ướt đẫm cả khoảng đất xung quanh. Những nhát chém tàn bạo của Trình sâu hoắm vào cổ khiến đầu cô gần như đứt lìa, đôi mắt vẫn trợn trừng oán hận nhìn thẳng vào gã chồng thú tính.
Hơi men trong người Trình lập tức bay biến sạch, thay vào đó là sự sợ hãi tột độ bao trùm lấy tâm trí. Hắn đã giết người, mà người đó lại là vợ mình. Nếu chuyện này bại lộ, cuộc đời hắn coi như chấm dứt trên đoạn đầu đài. Trình ngồi sụp xuống bên cạnh xác vợ, run rẩy suy nghĩ suốt đêm. Đến khoảng ba giờ sáng, một kế hoạch tàn độc nảy ra trong đầu hắn. Trình lập tức gọi điện cho anh Nhâm, một người thợ hồ từ vùng khác đến làm thuê cho công trình nhà hắn. Hắn chọn Nhâm vì gã này không phải người làng Hạ, tính tình lại thật thà, ham rượu, dễ bề sai khiến và bịt đầu mối.
Trong lúc chờ Nhâm đến, Trình kéo xác Thắm nhét vào một cái chum sành cỡ lớn vốn dùng để đựng nước mưa ở góc vườn đã lâu không xài. Hắn lấy một chiếc mâm nhôm cũ uốn cong gập lại rồi bịt chặt lấy miệng chum, dùng dây thép buộc chặt. Sau đó, hắn xúc cát lấp phẳng những vũng máu lênh láng trên mặt đất để tạm thời che mắt người ngoài.
Khoảng nửa tiếng sau, Nhâm có mặt tại công trường với bộ dạng ngái ngủ. Thấy Trình đang khệ nệ khiêng cái chum sành nặng trịch xuống hố móng, Nhâm liền xắn tay áo vào giúp một tay. Thấy lạ, Nhâm hỏi:
- Đêm hôm thế này anh khiêng cái chum này xuống móng làm gì thế anh Trình?
Trình ra vẻ thần bí đáp:
- Ông thầy phong thủy của tôi dặn phải chôn trấn yểm cái chum này dưới móng nhà đúng giờ linh thì làm ăn mới phất lên được. Chú giúp tôi trộn mấy cối bê tông để lấp luôn đi, không là lỡ mất giờ lành.
- Sao không để sáng mai thợ đến đổ móng một thể hả anh? Đêm hôm mò mẫm mệt lắm.
- Ôi dào, cả đời làm được cái nhà thì phải kiêng khem cúng bái một tí chứ chú. Giúp tôi tí đi, mai tôi trả thêm tiền công cho.
Nhâm thật thà không chút nghi ngờ, lập tức đi khởi động máy trộn bê tông. Theo sự chỉ đạo của Trình, Nhâm nhảy xuống hố móng đào sâu thêm hai chiếc hố rộng khoảng một mét rưỡi ngay sát cạnh nhau. Sau khi đào xong, hai gã xúc bê tông lấp đầy chiếc hố có chứa cái chum sành giấu xác Thắm bên trong. Khi Nhâm đang lúi cúi dùng chiếc bay để gạt phẳng bề mặt bê tông, Trình đứng ở phía sau, ánh mắt lộ rõ vẻ sát khí lạnh người. Hắn lẳng lặng nhấc chiếc búa tạ nặng trịch gần đó lên, giáng một đòn chí mạng thẳng xuống đỉnh đầu Nhâm.
Gã thợ hồ tội nghiệp chỉ kịp rên lên một tiếng nghẹn họng rồi đổ sụp xuống vũng bê tông chưa kịp ráo. Đôi mắt Trình đỏ ngầu, sùng sục thú tính. Hắn cúi xuống cầm hai chân của Nhâm lôi tuột xuống chiếc hố thứ hai ngay bên cạnh, rồi tự mình xúc bê tông đổ đầy hố, vùi lấp hoàn toàn thi thể của Nhâm dưới lớp vữa đặc quánh. Làm xong, Trình dùng xẻng xúc đất cát pha lẫn máu của Thắm lấp phẳng lên bề mặt của cả hai cái hố bê tông. Hắn tính toán tỉ mỉ, ngày mai khi toán thợ bê tông đến đổ móng toàn bộ ngôi nhà, một lớp cát và bê tông dày dặn nữa sẽ đè lên trên, tội ác của hắn sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi dưới lòng đất sâu.
Khi trời vừa hửng sáng, Trình lết thân xác rã rời vào trong lều tạm. Hắn cởi bỏ bộ quần áo đẫm máu và bùn đất đem ra phía sau vườn châm lửa đốt sạch thành tro bụi, rồi lên giường nhắm mắt ngủ một giấc ngủ mệt mỏi. Chỉ khoảng hai tiếng sau, toán thợ xây đã lục tục kéo đến công trường để chuẩn bị đổ móng nhà. Hôm nay số người đông đúc hơn hẳn do có thêm đội đổ bê tông chuyên nghiệp. Trình bước ra ngoài với vẻ mặt phờ phạc, giả vờ như vẫn còn say khướt sau trận rượu đêm qua. Hắn liên tục bô bô với mọi người rằng cả đêm nhậu nhẹt với gã Lương say đến mức không biết trời đất gì. Cho đến chiều tối, toàn bộ phần móng nhà đã được đổ bê tông bằng phẳng, lát kín một màu xám xịt. Trình nhìn cái nền nhà phẳng lì mà lòng thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ quỷ không biết thần không hay, tội ác đã được chôn giấu an toàn.
Bước tiếp theo, Trình cần phải dựng lên một kịch bản hoàn hảo để giải thích cho sự biến mất đột ngột của vợ. Hắn lững thững đi bộ sang nhà ông bà Thoàn để tìm Thắm với vẻ mặt vô cùng lo lắng:
- Thắm từ sáng tới giờ có sang bên này phụ mẹ dọn hàng không bố mẹ?
Ông Thoàn đang ngồi nhâm nhi chén trà liền ngẩng lên đáp:
- Không thấy nó qua đây con ạ. Có chuyện gì thế? Nó đi đâu từ lúc nào?
- Con cũng chẳng rõ nữa. Tối qua con ngồi uống rượu với thằng Lương đến tận gần sáng mới về lều ngủ. Lúc vào giường con vẫn thấy cô ấy nằm đó. Nhưng vì say quá nên con ngủ say như chết, sáng ra lại lu bu giám sát thợ đổ móng nhà nên không để ý. Đến chiều nay vẫn chưa thấy cô ấy về nhà, gọi điện thì thuê bao nên con mới sốt sắng đi tìm đây.
- Lạ thế nhỉ, con Thắm từ bé tới giờ có bao giờ đi đâu xa mà không xin phép đâu. Hay là có chuyện gì không lành xảy ra với nó rồi?
- Con nghĩ nhà mình xưa nay hiền lành, có oán thù với ai đâu mà gặp chuyện xấu được. Hay là để con lên báo công an xã tìm hộ nhé bố?
- Từ từ đã con ơi, mới có một ngày chứ mấy, báo sớm lỡ nó chỉ đi mua sắm hay ghé nhà bạn bè trên phố huyện, người ta cười cho. Cứ chờ thêm xem thế nào đã.
- Vâng, thế con xin phép về trước, có tin tức gì con sẽ báo ngay cho bố mẹ.
Trình quay lưng ra về, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười quỷ quyệt. Sự thật là ông Thoàn đã hoàn toàn sập bẫy tâm lý của hắn.
Đêm hôm đó, Trình nằm một mình trong căn lều tạm sát cạnh ngôi nhà đang xây dở. Gió đêm thổi qua những khe lá chuối xào xạc tạo nên những âm thanh ghê rợn. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng khiến hắn rùng mình liên tục. Nghĩ đến việc ngay dưới lớp bê tông phẳng lỳ ngoài kia có hai cái xác đang nằm lạnh lẽo, Trình không khỏi lạnh gáy. Nhưng rồi hắn lại tự tặc lưỡi tự trấn an: "Người sống mình còn chẳng sợ, huống hồ hai cái thây ma không biết nói, làm gì được nhau?".
Đang lúc trằn trọc, Trình chợt thấy vài bóng người lầm lũi đi vào cổng lều. Hóa ra là mấy gã nghiện trong làng mò đến tìm hắn để lấy hàng trắng. Thường ngày, Trình hoạt động rất kín kẽ, hắn thường giả vờ đi tập thể dục buổi chiều để giao hàng ở những bãi đất trống vắng người. Hôm nay vì bận đổ móng nên hắn không đi được, lũ nghiện thèm thuốc quá hóa liều mò tận đến nhà. Trình sợ hãi run rẩy, nếu để người làng nhìn thấy đám nghiện ngập này cứ lởn vởn quanh nhà hắn thì sớm muộn công an cũng sẽ dòm ngó. Hắn vội vàng rút mấy gói bột trắng dúi vào tay bọn chúng rồi đuổi đi như đuổi tà.
Đêm càng về khuya, không gian càng trở nên tịch mịch, u ám. Trình nằm trên giường, cứ nhắm mắt lại là hình ảnh Thắm với khuôn mặt rách nát, đẫm máu lại hiện lên trong tâm trí. Quá hoảng loạn, hắn nhỏm dậy lấy ra một ít ma túy đá để sử dụng. Dưới sự kích thích cực mạnh của chất độc, Trình chìm vào một giấc mơ màng hoang tưởng. Trong cơn phê thuốc, hắn thấy Thắm từ ngoài sân bước vào lều, người cô ướt sũng, bùn đất bám đầy quần áo, khuôn mặt trắng bệch không còn một giọt máu. Cô ta tiến lại gần giường, đôi mắt đỏ ngầu oán hận nhìn hắn chằm chằm rồi rên rỉ:
- Trình ơi... sao anh ác thế... trả mạng cho em...
Trình hoảng sợ lùi sâu vào góc giường:
- Không... không phải tôi cố ý... tôi tưởng là trộm... cô đi đi!
Thắm thốt nhiên lao tới, hai bàn tay lạnh ngắt như hai tảng băng bóp chặt lấy cổ Trình khiến hắn nghẹt thở, giãy giụa điên cuồng rồi giật mình tỉnh giấc. Trán hắn vã mồ hôi hột như tắm, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Tiếng rặng tre cuối vườn cọ vào nhau kẽo kẹt trong đêm tối như tiếng cười khúc khích đầy ma quái của cõi âm.
Trình cố nuốt nước bọt làm ngụm nước ấm, nhắm mắt ngủ tiếp để trốn tránh nỗi sợ. Thế nhưng, vừa chợp mắt thì bóng ma của Nhâm lại xuất hiện. Nhâm vác theo chiếc cuốc đào đất, cái đầu ngoẹo hẳn sang một bên vì vết búa bổ, máu tươi hòa cùng vữa bê tông chảy ròng ròng xuống mặt đất:
- Anh Trình ơi... móng nhà đổ xong chưa để em lên làm tiếp... hay anh xuống đây nằm chung với vợ chồng em cho vui...
Nhâm giơ cao chiếc cuốc bổ thẳng xuống đầu Trình. Trình hét lên một tiếng thất thanh, giật nảy mình ngồi bật dậy. Hắn thở hổn hển dòm dạo xung quanh, cảnh vật bỗng tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Đêm đó, hắn không dám nhắm mắt thêm một lần nào nữa, ngồi bó gối chờ cho đến khi ánh bình minh ló dạng.
Sáng hôm sau, Trình quyết định tung ra đòn chí mạng trong kịch bản chạy tội của mình. Hắn chạy khắp nơi rêu rao với đám thợ xây và người dân làng Hạ rằng Thắm đã lén lút ngoại tình với gã thợ hồ phương xa tên Nhâm. Hai người đã thông đồng lấy cắp toàn bộ số vàng bạc hắn tích góp bấy lâu nay rồi dắt díu nhau bỏ trốn biệt tăm. Trình còn hùng hổ chạy sang nhà ông Thoàn làm ầm ĩ lên để đóng vai người chồng bị phản bội đau đớn:
- Bố mẹ xem con gái bố mẹ ăn ở thất đức chưa! Con Thắm nó theo trai trốn đi rồi! Nó cuỗm sạch tiền vàng tích góp xây nhà của con để đi theo gã thợ hồ tên Nhâm rồi! Bố mẹ phải đi tìm nó về đây cho con hỏi tội!
Bà Thoàn nghe thế rụng rời chân tay, ông Thoàn giận dữ đập bàn đứng phắt dậy gào lên:
- Mày câm miệng lại ngay! Con Thắm từ nhỏ đến lớn ngoan ngoãn, nề nếp, không bao giờ có chuyện mèo mả gà đồng bôi tro trát trấu vào mặt cha mẹ như thế! Mày đừng có ngậm máu phun người!
- Không trốn theo trai thì sao điện thoại tắt máy mấy ngày nay? Thằng Nhâm thợ hồ cũng tự dưng biến mất không một lời xin phép nghỉ việc! Rõ ràng hai đứa tụi nó đã bàn mưu tính kế từ trước để dắt nhau đi trốn rồi!
Mặc cho ông bà Thoàn một mực không tin và vô cùng đau xót, nhưng miệng đời thế gian vô cùng độc địa. Tin đồn Thắm bỏ nhà theo trai nhanh chóng lan truyền khắp cái làng Hạ nhỏ bé với tốc độ chóng mặt. Đi đâu người ta cũng bàn tán, xì xào về việc con gái nhà ông Thoàn nhẹ dạ cả tin, bị gã thợ hồ dụ dỗ dắt díu nhau đi trốn. Sự chú ý của dư luận hoàn toàn đổ dồn vào giả thuyết ngoại tình, chẳng một ai nghi ngờ gã chồng tội nghiệp đang ngày đêm đốc thúc thợ xây nhà. Trình âm thầm đắc ý vì kế hoạch che giấu tội ác quá đỗi hoàn hảo của mình.
Để nhanh chóng xóa sạch mọi dấu vết, Trình vung tiền thuê thêm nhân công, yêu cầu thợ làm việc cả ngày lẫn đêm để đẩy nhanh tiến độ xây dựng. Hắn muốn căn nhà hoàn thành càng sớm càng tốt để lớp gạch men lát kín nền nhà đè chặt tội ác dưới móng sâu. Sau ba tháng ròng rã, ngôi nhà hai tầng khang trang, bề thế nhất nhì làng Hạ đã hoàn thành. Nền nhà được lát gạch men trắng bóng loáng, sạch sẽ vô trùng, che đậy hoàn toàn bí mật kinh hoàng bên dưới lòng đất lạnh.
Tuy nhiên, dù nhà đã xây xong đẹp đẽ, Trình vẫn không có một ngày nào được yên bình. Đêm nào hắn cũng phải đối mặt với những cơn ác mộng kinh hoàng. Cứ nhắm mắt lại là hình ảnh Thắm và Nhâm đầy máu me, thịt da thối rữa lại hiện về đòi mạng. Để có đủ dũng khí đối mặt với sự cô độc và ám ảnh trong căn nhà mới, Trình ngày càng lạm dụng ma túy đá nhiều hơn, dùng liều lượng cao hơn để giữ cho đầu óc luôn trong trạng thái ảo giác, kích thích.
Để giải quyết triệt để nỗi ám ảnh tâm linh, Trình quyết định lặn lội lên mạn ngược mời bằng được một ông thầy cúng nổi tiếng cao tay ấn về làm lễ trấn trạch, yểm bùa căn nhà. Ngày ông thầy cúng bước chân vào sân, ông ta liền khựng lại, đôi lông mày nhíu chặt. Dù giữa trưa nắng nhưng căn nhà mới xây lại toát ra một luồng âm khí lạnh buốt xương tủy, một cảm giác cô tịch, u ám bao trùm toàn bộ không gian. Ông thầy nhìn chằm chằm vào khuôn mặt phờ phạc, đôi mắt trũng sâu đen kịt của Trình rồi nghiêm giọng phán:
- Căn nhà này âm khí vô cùng nặng nề. Tôi cảm nhận rõ ràng có vong hồn oán hận của người chết đang ngự trị ngay dưới chân chúng ta. Thân thể anh suy nhược, ấn đường đen tối như mực, chắc chắn khi xây dựng căn nhà này đã phạm phải đại kỵ khuất tất, khiến người âm nổi giận lôi đình.
Trình nghe xong run rẩy như cầy sấy, lắp bắp nói dối:
- Dạ... thầy nói đúng quá... Thật ra khi đào móng nhà, con có lỡ chạm phải hai hũ tro cốt cũ vô danh, con đã mang đi chôn cất tử tế ở nghĩa trang rồi ạ. Chắc họ vẫn oán hận con...
Ông thầy cúng vốn là kẻ hành nghề lâu năm, thừa kinh nghiệm để nắm bắt tâm lý hoảng sợ của gia chủ để trục lợi, liền bồi thêm dọa dẫm:
- Đúng rồi! Anh phạm phải thổ địa, xúc phạm vong linh nên họ mới ám anh không yên. Việc này vô cùng nguy hiểm, nếu không làm lễ trấn yểm và cầu an gấp, tính mạng anh khó mà bảo toàn trong vòng một tháng nữa. Bây giờ anh phải đưa trước cho tôi 50 triệu để tôi về chuẩn bị đồ lễ đặc biệt, mời thêm đệ tử lập đàn tràng giải hạn hàn long mạch.
Trình nghe đến số tiền lớn thì có chút phân vân, tiếc của:
- Thầy ơi, nhiều tiền thế ạ? Con vừa dồn hết tiền xây nhà xong, thầy bớt cho con một ít được không ạ?
Ông thầy cúng lập tức đổi giọng đanh thép:
- Việc thánh không có chuyện mặc cả đắt rẻ! Nếu anh tiếc tiền thì cứ tự gánh lấy hậu quả, tôi đi về!
Nỗi sợ cái chết đè bẹp lòng tham, Trình vội vàng rút ngay một cọc tiền polymer 50 triệu đưa cho ông thầy, khẩn khoản van xin ông ta làm sớm cho. Ông thầy cúng nhận tiền, mỉm cười đắc ý rồi hẹn cuối tuần sẽ quay lại lập đàn.
Thế nhưng, lưới trời vốn đã bủa vây thì kẻ thủ ác làm sao có cơ hội thoát tội. Đêm hôm đó, làng Hạ bỗng nhiên bị mất điện diện rộng do sự cố trạm biến áp. Toàn bộ căn nhà mới xây chìm vào một màn đêm tối đen như hũ nút. Không dám bước chân vào căn nhà âm u, lạnh lẽo, Trình kéo chiếc võng ra cột ngoài sân nằm hóng gió. Trong cơn mơ màng nửa tỉnh nửa mơ do phê ma túy đá cực nặng, Trình lại rơi vào ảo giác kinh hoàng.
Từ dưới nền gạch men trắng bóng, lớp bê tông móng nhà bỗng nứt toác ra. Thắm và Nhâm từ dưới lòng đất chầm chậm bò lên. Thắm cầm trên tay cái đầu đã thối rữa phân nửa, dòi bọ bò lúc nhúc ra vào hốc mắt oán hận. Nhâm đứng bên cạnh, bộ xương sọ trắng hếu nứt toác vì nhát búa, cánh tay khẳng khiu lột tả từng mảng thịt thối rơi rụng lã chã xuống đất. Cả hai bóng ma lầm lũi tiến lại gần chiếc võng nơi Trình đang nằm. Những bàn tay bầy nhầy dòi bọ, xương xẩu vươn ra bóp chặt lấy cổ Trình. Trình điên cuồng vùng vẫy, muốn hét lên kêu cứu nhưng cổ họng nghẹn đắng, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Cùng lúc đó, tại nhà đẻ của Thắm, ông Thoàn bỗng giật mình tỉnh giấc, mồ hôi vã ra như tắm sau một giấc mơ kỳ lạ. Trong mơ, ông thấy con gái Thắm hiện về đứng ở đầu giường khóc lóc thảm thiết, hai hàng nước mắt máu chảy dài trên gò má trắng bệch:
- Bố ơi... cứu con... con chết oan ức lắm... con không có theo trai... Thằng Trình đã sát hại con rồi chôn xác con dưới móng nhà mới của nó... Bố sang vạch trần bộ mặt của nó cứu con với bố ơi...
Tiếng khóc oán hờn của con gái cứ văng vẳng bên tai khiến ông Thoàn bàng hoàng, ruột gan thắt lại. Nhận thấy có điềm báo chẳng lành, ngay từ lúc năm giờ sáng, khi sương mù còn giăng lối, ông Thoàn đã tất tả chạy bộ sang nhà Trình.
Vào đến sân, ông thấy cửa chính không khóa. Bước vào nhà, đập vào mắt ông là cảnh tượng Trình đang ngồi co ro ở góc nhà, đôi mắt trợn ngược, gương mặt vặn vẹo đầy kinh hãi. Hắn liên tục quỳ lạy van xin khoảng không trước mặt, miệng lẩm bẩm tự khai ra tội ác trong cơn hoang tưởng tột độ:
- Thắm ơi... anh xin em... tha cho anh đi... hôm đó anh tưởng là trộm chứ anh đâu cố ý giết em... Chú Nhâm ơi... tôi lạy chú... chú đừng bóp cổ tôi... tôi chôn chú xuống móng nhà là vì sợ chú khai ra việc tôi giết Thắm thôi... tha cho tôi... tôi cúng cho chú thật nhiều tiền vàng... tha cho tôi...
Nghe đến từng lời, từng chữ phát ra từ miệng thằng con rể, ông Thoàn như sét đánh ngang tai, chết lặng tại chỗ. Hóa ra giấc mơ đêm qua là sự thật hiển nhiên. Đứa con gái hiền lành của ông không hề theo trai bỏ trốn, mà đã bị chính gã chồng thú tính này sát hại dã man rồi chôn xác dưới nền nhà. Cơn giận dữ tột cùng bốc lên đầu, ông Thoàn lao vào gào khóc thảm thiết, túm lấy cổ áo Trình giật mạnh:
- Thằng khốn nạn! Mày đã làm gì con gái tao! Mày trả con Thắm lại cho tao!
Lúc này, trong cơn phê thuốc cực độ, Trình không nhìn thấy ông Thoàn mà chỉ thấy bóng ma của Nhâm đang cầm chiếc cuốc lao vào bổ thẳng xuống đầu mình. Hắn hoảng loạn gào thét thất thanh, cố sức vùng vẫy, bò lê lết trên nền nhà rồi lao thẳng ra góc sau nhà, chui tọt xuống căn hầm bí mật để trốn tránh bóng ma đòi mạng. Hắn kéo sập nắp hầm lại, ngồi co ro trong bóng tối hôi thối.
Ông Thoàn lập cập rút chiếc điện thoại ra, run rẩy gọi điện báo cho cậu con trai út và công an xã đến hiện trường khẩn cấp.
Dưới căn hầm bí mật tối tăm, mùi tử khí xộc lên nồng nặc. Trong góc tối tăm, Thắm và Nhâm lại xuất hiện, bốn bàn tay bầy nhầy dòi bọ lạnh ngắt bóp chặt lấy cổ Trình. Máu đen từ miệng, từ đầu của hai vong hồn chảy ra xối xả, tưới đẫm lên mặt, lên người hắn. Trình nghẹt thở hoàn toàn, lồng ngực thắt lại, đôi mắt lồi hẳn ra ngoài đầy kinh hoàng, tim đập dữ dội rồi ngừng đập hẳn.
Khi lực lượng công an phá khóa hầm đi xuống dưới, họ phát hiện Trình đã tử vong trong tư thế co quắp ở góc hầm, đôi mắt trợn ngược đầy kinh hãi. Qua khám nghiệm tử thi, cơ quan chức năng xác định nguyên nhân cái chết của Trình là do sốc thuốc, sử dụng ma túy đá quá liều dẫn đến ảo giác mạnh, suy hô hấp và đột tử.
Dựa vào lời khai của ông Thoàn và những vết sụt lún bất thường dưới nền gạch men mới lát, công an đã tiến hành đập phá nền nhà, khai quật phần móng sâu lên. Dưới lớp bê tông dày đặc, người ta bàng hoàng phát hiện ra chiếc chum sành chứa thi thể đang phân hủy mạnh của Thắm, và ngay sát cạnh đó là thi thể của gã thợ hồ tội nghiệp Nhâm. Tội ác tột cùng của Trình cuối cùng đã bị phơi bày ra ánh sáng sau ba tháng chôn giấu dưới lòng đất lạnh.
Đêm hôm đó, sau khi tang lễ của Thắm được gia đình lo liệu chu toàn, đưa cô về nơi an nghỉ cuối cùng tại nghĩa trang quê nhà. Ông Thoàn lặng lẽ ngồi bên hiên nhà dọn dẹp lại những kỷ vật, quần áo cũ còn sót lại của con gái để hóa vàng. Bỗng nhiên, một luồng gió lạnh thổi qua làm lung lay ngọn lửa, ông Thoàn ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ thì thấy một bóng trắng mờ ảo đang đứng nhìn mình. Đó chính là vong hồn của Thắm, gương mặt cô giờ đây đã trở lại thanh tú, hiền hậu, nở một nụ cười vô cùng nhẹ nhõm:
- Bố ơi... con đi đây... Nỗi oan khuất của con đã được rửa sạch, con phải đi đầu thai thôi. Bố ở lại nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng đau buồn vì con nữa nhé... Mọi sự trên đời đều có nhân quả an bài cả rồi bố ạ...
Bóng trắng nhạt dần rồi tan biến hoàn toàn vào màn đêm tĩnh mịch. Ông Thoàn nhìn theo hướng vong hồn con gái biến mất, nước mắt tuôn rơi nhưng lòng dạ đã nhẹ nhõm đi phần nào.
---
Kẻ ác dẫu có dùng trăm phương ngàn kế, xây nhà cao cửa rộng để che giấu tội lỗi thì cuối cùng cũng phải đền mạng trước vòng xoay nghiêm minh của tạo hóa. Lưới trời tuy thưa nhưng không một kẻ gian ác nào có thể lọt lưới. Quy luật nhân quả gieo nhân nào gặt quả nấy luôn là chân lý vĩnh hằng, người sống trên đời hãy biết kính sợ luật trời, giữ gìn thiện niệm để tránh sa vào kiếp nạn vạn kiếp bất phục.

Nhận xét
Đăng nhận xét