ĐÔI GIÀY CỦA QUỶ: Án Mạng Oan Hồn Và Bí Mật Bị Giấu Nơi Nghĩa Địa | Truyện Ma Âm Dương Phủ
[ĐÔI GIÀY CỦA QUỶ VÀ ÁN MẠNG OAN HỒN]
Chào mừng quý vị cùng các hủ tục, tín đồ của cõi âm đã quay trở lại với không gian quen thuộc của kênh Âm Dương Phủ! Nơi ranh giới giữa hai bờ âm dương mỏng mong như sợi chỉ, nơi những bi kịch nhân quả và oan hồn u ất được cất lên giữa bóng đêm tịch mịch. Đêm nay, Âm Dương Phủ xin gửi đến quý vị một câu chuyện đầy ám ảnh về cái giá của sự tham lam, dâm tà và lòng người điêu tráo. Nếu quý vị yêu thích những câu chuyện ma dân gian rùng rợn, đậm chất tâm linh nhân quả, hãy nhấn nút Đăng Ký kênh Âm Dương Phủ, bấm chuông thông báo và thả lại một lượt Like để ủng hộ kênh ngày càng phát triển hơn nữa nhé. Bây giờ, xin mời quý vị cùng chìm vào không gian u uất của câu chuyện đêm nay...
***
Bà Lượm vốn là người đàn bà góa chồng, sống bằng nghề bới rác nhặt ve chai ở khu chợ cũ cuối huyện. Tính bà ta lầm lì, ít nói, ban ngày thì thường trốn chui trốn nhủi ở những xó tối tăm không người, chỉ đến khi đêm xuống bà mới dám kéo chiếc xe cạ tàng đi quanh những bãi phế liệu người ta đổ ven đường kiếm từng đồng lẻ. Chẳng ai biết quá khứ của bà ta ra sao, chỉ biết bà Lượm hằng ngày cực khổ thế mục đích là để cho đứa con gái duy nhất của mình là Thắm được sung sướng.
Thắm năm nay vừa tròn đôi mươi, tuy sinh ra trong gia cảnh nghèo khổ bẩn thỉu nhưng lại được trời ban cho một nhan sắc mặn mà không phải ai cũng có được. Thắm cũng sớm hiểu tình cảnh của gia đình nên đã nghỉ học để bươn trải phụ bà Lượm. Ban ngày cô nhận làm ruộng thuê, ban đêm đến lại đi mò cua bắt ốc bán kiếm thêm. Nhưng cả hai mẹ con quanh năm làm lụng vậy mà cũng chẳng dư giả ra được đồng nào.
Dạo đó trời gây hạn cả mấy tháng liền, lúa thóc khan hiếm, còn cua ốc thì trốn biệt tăm đâu cả. Mọi thứ đành đổ dồn lên đôi vai của bà Lượm. Thắm thấy vậy thì trong lòng sinh ra buồn bực bởi cô cảm giác mình không phụ giúp được mẹ. Vậy nên Thắm quyết định ban ngày cố lặn lội đi bộ hàng tiếng đồng hồ để tới làm thuê ở những quãng đồng xa, nơi cái hạn vẫn chưa làm chết lúa. Do quãng đường di chuyển mỗi lúc một xa như vậy nên đêm về Thắm mệt mỏi ngủ say như chết, còn lại một mình bà Lượm vác chiếc bao tải lên đường mót từng mảnh ve chai.
Đêm đó bà vừa đi vừa đăm chiêu suy nghĩ. Bà nhận ra sắp tới sinh nhật của con gái nhưng bà lại chẳng có thứ gì gọi là quà cho nó cả. Thắm đã 20 tuổi mà chẳng biết mùi vị của bánh kem sinh nhật, từ nhỏ tới lớn chưa từng có nổi một món quà tử tế. Càng lớn cô càng mặc cảm bởi thân phận nghèo hèn của mình, bởi thế nên quanh năm Thắm chỉ biết làm lụng rồi về bên mẹ, chẳng có lấy một người bạn trai. Bà Lượm quan sát điều ấy và hiểu hết, vậy nên bà đã tự hứa với lòng vào năm Thắm 20 tuổi, bà sẽ tặng con một món quà.
Ấy vậy mà cái mùa hạn nó đúng vào thời điểm này, gạo thóc chẳng có chứ đừng nói gì là phế liệu. Vậy nên bà Lượm cứ vừa đi vừa áy náy, bà nghèo quá, lục lọi trong đống đồ cũ cũng chẳng có thứ gì nên hồn để tặng cho con. Vừa đi vừa nghĩ nên bà Lượm lang thang đến gần nghĩa trang huyện lúc nào chẳng hay.
Đêm ấy không có lấy một ngọn gió, cả cánh đồng nghĩa trang khô nứt nằm im lìm dưới ánh trăng nhợt nhạt, xa xa chỉ còn tiếng côn trùng kêu lên não ruột. Bà Lượm kéo chiếc xe ve chai lộc cộc đi men theo con đường đất sát nghĩa địa. Nơi này ngày thường đã hiu quạnh, hạn tới lại càng âm u hơn bởi cỏ dại chết khô để lộ ra những nấm mồ dưới trăng. Bà Lượm vốn chẳng sợ ma quỷ, người như bà ấy sống còn khổ hơn chết. Thế nhưng chẳng hiểu sao sau khi đi ngang qua bãi rác tự phát cạnh nghĩa trang, bà chợt khựng lại.
Trong đống phế liệu tối om phía trước dường như có thứ gì đó vừa lóe lên. Tia sáng đó lập tức làm bà Lượm giật mình, một thứ ánh sáng đỏ lóe lên rồi tắt phụt đi như đốm nhang cháy dở. Bà Lượm nheo mắt nhìn, ban đầu bà còn tưởng mình hoa mắt vì cả ngày chưa ăn gì, nhưng rồi khi bà Lượm định bỏ qua đẩy xe đi tiếp thì ánh đỏ ấy lại thấp thoáng hiện lên lần nữa. Lần này nó rõ hơn và lập lòe như đang ra tín hiệu. Bà Lượm lập tức đi theo đến chỗ ánh sáng đó.
Nó nằm sâu trong đống rác cũ bị người ta phủ vải bạt lên trên. Làm nghề nhặt nhạnh đồ bỏ của thiên hạ đã mấy chục năm, chẳng hiểu sao đêm nay khi đi sâu vào bãi rác, tim bà bỗng đập nhanh hơn hẳn, thần kinh căng ra giống như bị ai đó đứng phía sau thôi thúc phải bước tới. Bà Lượm chậm chạp cúi xuống kéo tấm bạt ra, một cơn gió lạnh lùa qua như đang trợ lực cho bà. Dưới lớp rác mục và tấm bạt là một chiếc hộp giấy vuông vức còn khá mới, bên ngoài bị quấn kín bằng nhiều lớp ni lông đỏ đã bạc màu. Kỳ lạ nhất là giữa trời hạn khô rang như vậy, chiếc hộp ấy lại ướt sũng như vừa được vớt dưới nước lên.
Dưới kinh nghiệm của một người nhặt ve chai, bà Lượm biết thế này không phải là rác. Bà ta cúi xuống cầm chiếc hộp và rồi gương mặt bà ta thoáng đanh lại, bởi ngay khoảnh khắc tay bà chạm vào chiếc hộp, đâu đó phía nghĩa địa bên kia bỗng vang lên tiếng leng keng rất khẽ, giống hệt tiếng chuông đeo ở mắt cá chân của phụ nữ ngày xưa. Bà Lượm giật mình quay phắt lại trong khi tay vẫn cầm chiếc hộp. Sau lưng bà chỉ có những bia mộ im lìm dưới trăng, không một bóng người.
Có cái gì rờn rợn làm bà Lượm chùn tay, bà ta toan đặt lại chiếc hộp xuống chỗ cũ, nhưng sự tò mò lẫn cái gì đó cứ thôi thúc, thì thầm vào tai bà rằng hãy mở chiếc hộp đó ra. Vậy là giữa lúc đêm ngày càng về khuya, giữa bãi rác cạnh nghĩa địa, một người đàn bà gầy gò ôm chặt lấy chiếc hộp đỏ đứng im lặng, giống hệt một cảnh tượng quỷ dị.
Bà Lượm ngập ngừng nhìn chiếc hộp hồi lâu rồi mới chậm rãi tháo lớp ni lông bên ngoài. Mùi ẩm mốc lập tức xộc lên, nhưng lạ thay bên dưới thứ mùi ngai ngái ấy lại thoang thoảng một mùi hương rất nhẹ, mùi hương này rất giống mùi dầu thơm sang trọng của phụ nữ thường dùng. Cái thứ mùi hương này không thể thuộc về một bãi rác ven nghĩa địa, chính điều đó càng kích thích trong bà Lượm sự tò mò về vật bên trong.
Từng lớp ni lông đó được mở ra chậm chạp, mắt bà Lượm căng ra trong sự hồi hộp tột độ. Bên trong hiện ra một đôi giày vải nữ mới toanh. Đôi giày nhỏ nhắn được thêu hoa cực kỳ tinh xảo bằng chỉ đỏ và chỉ vàng, dưới ánh trăng nhợt nhạt những đường thêu ấy ánh lên lấp loáng như còn mới nguyên. Phần mũi giày cong nhẹ, kiểu dáng cổ điển mà bà chưa từng thấy ai trong vùng mang bao giờ cả.
Đôi giày đẹp đến mức như đang thôi miên bà Lượm. Bà sống gần hết đời người, lục tung không biết bao nhiêu bãi rác nhưng chưa từng thấy thứ gì vừa đẹp vừa quái lạ đến vậy. Trong đầu bà bỗng tưởng tượng ra hình ảnh con Thắm chân xỏ chiếc giày đó đứng mỉm cười trước mặt mình, một niềm hạnh phúc tột độ làm bà Lượm quên mất mình vẫn đang đứng giữa bãi rác.
Không hiểu sao sống lưng bà bỗng lạnh toát. Ý nghĩ cầm đôi giày về vừa hiện lên trong đầu thì phía nghĩa địa đột nhiên vang lên một tiếng cười khúc khích rất khẽ. Bà Lượm giật bắn mình quay phắt lại. Gió không biết từ đâu nổi lên ào một cái, những tờ giấy tiền vàng mã cũ kỹ mắc trên các ngôi mộ bất chợt bay phần phật, cả bãi tha ma vốn im thiếp thiếp bỗng phát ra cái thứ âm thanh xào xạc như có hàng chục người đang dậm chân lên cỏ khô.
Bà Lượm tái mặt, lần đầu tiên trong đời bà hiểu cảm giác sợ một thứ gì đó siêu nhiên là như thế nào. Bà ném chiếc hộp xuống đất rồi hấp tấp kéo xe ve chai quay đi. Nhưng mới bước được vài bước, bà Lượm bỗng khựng lại bởi như có thứ gì đó lục đục phát ra tiếng sau lưng bà. Ngay khi bà quay lại, hàng loạt hình ảnh đập vào đầu bà Lượm như có một ai đó cố tình dẫn dắt tâm trí bà ta. Trong đầu bà hiện lên gương mặt Thắm, bà nhớ tới đôi chân Thắm chai sần vì đi ruộng, nhớ dáng con gái lặng lẽ nhìn người ta mang giày đẹp ngoài chợ rồi ngậm ngùi ngó lơ, tim bà chợt thắt lại.
Ngay lúc ấy, từ phía sau lưng bỗng vang lên tiếng leng keng rất gần. Tiếng leng keng này ban đầu hơi chói tai nhưng dần dần lại vang lên đều đều, nghe thật êm dịu. Mặt bà Lượm đờ đẫn không rõ vui hay buồn, bà cúi xuống nhặt lại chiếc hộp đỏ lên một lần nữa và rồi bà quay về. Vừa đi mà hồn phách bà chẳng ý thức được gì nữa, trên chiếc xe phế liệu một bóng trắng đang ngồi trên đó để bà Lượm kéo lê đi, bóng trắng ấy nhoẻn miệng cười quỷ dị.
Đêm sinh nhật năm Thắm tròn 20 tuổi, bà Lượm vét sạch phần gạo còn sót lại dưới đáy lu để nấu cho con một nồi cháo loãng. Trong căn nhà lá sập sệ nằm bơ vơ cuối cánh đồng, hai mẹ con chẳng có gì ngoài một ngọn đèn dầu leo lét cùng đĩa khoai luộc và nồi cháo nóng bốc khói. Nhưng chỉ chừng đó thôi cũng đủ khiến Thắm vui tới mức cười suốt cả buổi, có lẽ bởi từ nhỏ tới lớn đây là lần đầu tiên cô được đón một ngày sinh nhật đúng nghĩa.
Mãi tới lúc gần khuya, bà Lượm mới lặng lẽ kéo chiếc hộp giấy bọc vải đỏ từ dưới gầm giường ra. Ban đầu Thắm còn tưởng bên trong là mớ áo quần cũ nhặt được ngoài chợ, nhưng khi lớp vải được mở ra, cô gần như chết lặng. Nằm bên trong là đôi giày vải màu đỏ sẫm được thêu hoa văn cực kỳ tinh xảo. Dưới ánh đèn dầu chập chờn, những sợi chỉ vàng đỏ ánh lên lấp lánh, xinh đẹp tới mức chẳng xứng xuất hiện trong căn nhà nghèo nàn này chút nào.
Thắm run run cầm đôi giày lên ngắm nghía hồi lâu, từ nhỏ tới lớn cô chưa từng có nổi một đôi dép lành lặn chứ đừng nói gì đến một đôi giày đẹp như vậy. Bà Lượm ngồi nhìn con gái mà lòng quặn thắt, chỉ vài câu cảm thán của Thắm thôi cũng đủ khiến bà thấy bao ngày cực khổ của mình trở nên đáng giá. Thắm cứ cầm đôi giày mãi không chịu đặt xuống, cô vuốt ve từng đường chỉ, lâu lâu lại mỉm cười một mình như đang nghĩ tới điều gì đó rất vui vẻ.
Nhưng rồi chẳng hiểu sao trong lòng bà Lượm dâng lên một niềm bất an kỳ lạ. Nhìn con gái cầm đôi giày vải trong tay, bà Lượm cứ sợ sệt nhớ về tiếng cười đêm hôm ấy ở nghĩa địa. Từ lúc mang đôi giày ấy về nhà, không đêm nào bà ta ngủ yên giấc. Cứ nhắm mắt lại bà Lượm lại mơ về cảnh mình cầm chiếc hộp ấy lên cùng cảm giác có hàng trăm ánh mắt đang nhìn chằm chằm bà giữa bãi tha ma. Có mấy lần bà định đem đôi giày trả lại, nhưng bà cứ suy đi tính lại trong bụng rằng đôi giày mới thế này chắc chưa ai mang, người ta vô tình đem bỏ nhầm thôi, trả lại thì lại phí quá nên bà Lượm cứ giữ khư khư đôi giày trong nhà. Nhưng nay tận tay trao tặng đôi giày cho con gái, bà lại càng thấy nặng lòng hơn là vui.
Càng về khuya căn nhà của bà Lượm càng trở nên lạnh lẽo bất thường. Thắm không ngủ sớm vì mệt mỏi như mọi hôm, ngược lại càng tối cô càng trở nên tỉnh táo lạ thường. Thắm cứ ngồi bên giường mắt nhìn chằm chằm vào đôi giày tới thất thần, ánh mắt ấy lạ lắm, giống như bị thứ gì đó hút vào bên trong. Thậm chí khi bà Lượm gọi mấy lần cô còn giật mình như người vừa tỉnh mộng.
Đến lúc đi ngủ Thắm vẫn không chịu rời đôi giày khỏi tay, cô cẩn thận đặt nó ngay đầu nằm cạnh gối rồi nằm nghiêng người nhìn ngắm thêm một lúc lâu. Bà Lượm thấy vậy thì thoáng chột dạ, bà định bảo con cất xuống đất nhưng rồi lại thôi. Ngoài kia trăng tháng năm rất sáng len qua những khe lá mục trên mái nhà rồi đổ dài xuống nền đất lạnh lẽo, không hiểu sao trong lòng bà Lượm cứ nặng trĩu như có thứ gì đó đang chực chờ xảy ra.
Nửa đêm hôm ấy bà Lượm bất ngờ tỉnh giấc vì nghe thấy tiếng động lạ ngoài sân. Ban đầu bà còn tưởng trời đổ mưa sau mấy tháng hạn kéo dài, nhưng nằm nghe thêm một lúc bà mới nhận ra đó không phải tiếng mưa, là tiếng bước chân của ai đó đang chạy rất nhanh trên nền đất khô ngoài đồng. Âm thanh ấy vang lên đều đều giữa màn đêm tĩnh mịch, bà Lượm chống tay ngồi dậy thì lập tức chết sững khi nhận ra chỗ nằm của Thắm trống không. Cửa nhà mở toang hoác lúc nào chẳng hay, một luồng gió lạnh từ ngoài đồng thổi vào làm ngọn đèn dầu trao đảo liên hồi. Bà Lượm nhẩm đếm thì vừa tròn đến canh ba, khoảng gần 1 giờ sáng.
Bà hoảng hốt cầm đèn lao ra ngoài vì tưởng nhà có trộm, nhưng trăng tháng năm sáng tỏ còn hơn cả ánh đèn, và rồi dưới ánh trăng ấy bà nhìn thấy Thắm - cô ta đang chạy điên loạn giữa đồng. Mái tóc dài xõa tung trong gió che kín cả gương mặt, hai chân cô thoăn thoắt lướt đi trên bờ ruộng chứ không hề chạm đất. Miệng Thắm còn khe khẽ ngân nga một điệu hát rất lạ, thứ âm thanh đứt quãng nghe như tiếng ru ngủ vọng từ nơi rất xa.
Bà Lượm vừa gọi vừa run rẩy bước theo thì ánh đèn dầu trên tay bất chợt hắt xuống đôi chân Thắm: cô ta đang mang đôi giày đó! Giữa đêm trăng đôi giày càng đỏ rực lên kỳ lạ. Bỗng bà Lượm nhìn thấy một cái bóng cao gầy mờ nhòe dưới ánh trăng, cái bóng ngồi vắt vẹo trên vai Thắm như là người cưỡi lên cổ, một tay nắm đầu cô, một tay chỉ về phía trước giống như đang dẫn đường.
Bà Lượm ú ớ định gọi con gái thì đột ngột cái đầu của thứ ngồi trên vai Thắm từ từ quay ngược lại. Nó nhìn bà dưới ánh trăng sáng, gương mặt ấy hiện ra lờ mờ như xác chết ngâm nước lâu ngày, da thịt phủ lên rồi bong tróc từng mảng để lộ phần thịt thâm đen bên dưới. Một bên mắt của nó gần như rớt hẳn xuống, chỉ còn sợi gân đỏ kéo lủng lẳng bên má, còn con mắt còn lại thì mở thao láo đỏ ngầu như là cục than đang cháy dở. Nó nhìn chằm chằm vào bà Lượm rồi nhe răng cười.
Bà Lượm hoảng tới mức hai chân mềm nhũn, miệng há ra mà không kêu nổi thành tiếng, đây là lần đầu tiên bà gặp ma. Đúng lúc ấy, thứ ngồi trên vai Thắm bỗng giơ bàn tay trắng bệch lên ôm lấy đầu cô, nó bắt đầu vặn cổ Thắm khiến cái cổ từ từ xoay sang một bên trong khi hai chân cô vẫn tiếp tục chạy trên bờ ruộng như không hề hay biết.
Bà Lượm run rẩy bò tới với tay định cứu con nhưng không sao đứng nổi, còn cái thứ ma quỷ kia vẫn tiếp tục vặn cổ Thắm. Hai mắt cô trợn trắng, cả người đổ sầm xuống ruộng. Ngay khoảnh khắc ấy cái bóng kia cũng tan đi như làn khói bị gió cuốn mất.
Bà Lượm rú lên thất thanh rồi lao xuống ôm lấy con gái. Cái cổ của Thắm lúc này đã vẹo hẳn sang một bên, thân thể lạnh ngắt như người chết. Bà vừa khóc vừa lay con trong tuyệt vọng giữa lúc trời còn chưa sáng hẳn.
May sao đúng lúc ấy phía đầu làng có một người đi cắt cỏ cho trâu đang vác đèn đi ngang qua. Người đàn ông đó là Duy. Duy vốn là trai làng làm ruộng thuê quanh vùng, vì mùa hạn nên anh thường phải đi làm đồng từ lúc trời chưa sáng để tranh thủ dẫn nước vào ruộng. Nghe tiếng khóc thất thanh của bà Lượm vọng giữa cánh đồng, Duy lập tức cầm đèn chạy tới. Vừa nhìn thấy Thắm nằm bất động dưới ruộng với chiếc cổ bị vặn ngược, anh cũng hoảng hồn.
Duy vội phụ bà Lượm đưa Thắm về nhà. Suốt quãng đường cái cổ của cô vẫn ngoặt sang một bên khiến ai nhìn cũng lạnh gáy. Thế nhưng hơi thở Thắm vẫn còn, chỉ là yếu đến mức tưởng chừng sắp đứt. Về tới nhà, trong lúc bà Lượm còn đang luống cuống tay chân thì Duy đã bình tĩnh đứng ra quyết định tất cả. Chẳng hiểu sao anh ta bắt bà Lượm nhóm lửa rồi lấy trong túi ra một chiếc lưỡi lam bén ngót. Duy kẹp lưỡi lam vào hai ngón tay, dưới ngọn lửa mới vừa nhóm Duy đưa tay hơ chiếc lưỡi lam, vừa hơ anh ta vừa lầm rầm đọc một cái thứ tiếng gì đó mà cả bà Lượm cũng không hiểu.
Và rồi Duy bắt bà Lượm đỡ Thắm dậy cho anh ta cạo gió. Đối với dân quê việc cạo gió không còn xa lạ gì, nhưng việc dùng lưỡi lam để cạo lên da thịt thì lại là chuyện khác. Nhưng giờ tâm trạng bà Lượm rối bời, bà chẳng thể nào mà nghĩ ra cách gì hay hơn để mà cứu con gái được cả, mọi chuyện đành phó mặc cho Duy.
Ban đầu mọi thứ vẫn bình thường, nhưng chỉ được một lúc cả Duy lẫn bà Lượm đều chết lặng. Những đường cạo trên lưng Thắm không hề tụ máu như người trúng gió thông thường. Dao lam đưa đến đâu trên da thịt cô thì chỗ đó dần hiện lên thành từng vệt đỏ tím quái dị, nhìn giống hệt những dấu ngón tay. Rất nhiều dấu tay chồng chéo lên nhau như từng có ai đó bấu chặt lấy lưng cô từ phía sau. Càng đáng sợ hơn khi ở chính giữa sống lưng Thắm, những vết tụ máu ấy dần hiện thành một hình thù méo mó giống khuôn mặt người đang há miệng cười.
Trong lúc bà Lượm còn chưa hết bàng hoàng thì đột nhiên cái cổ đang vẹo hẳn sang một bên của Thắm bất ngờ tự giật mạnh ngược trở lại. Tiếng xương khớp vang lên khô khốc, đôi mắt cô cũng từ từ mở ra một cách bình thường. Thắm vừa mở mắt ra thì lập tức thở dốc như người vừa bị ai đó dìm xuống nước ngạt thở, hai mắt cô mở thao láo nhìn chằm chằm lên mái nhà, đồng tử co rúm lại đầy hoảng loạn.
Bà Lượm mừng đến phát khóc vội nhào tới ôm lấy con gái. Nhưng lạ một điều, suốt từ lúc tỉnh dậy cho tới khi trời gần sáng Thắm gần như không nói nổi câu nào, cả người cô run lên từng cơn, môi tím tái, ánh mắt lúc nào cũng đờ đẫn như là kẻ mất hồn. Đáng sợ hơn là Thắm không hề nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra với mình.
Bà Lượm và Duy cố gắng gặng hỏi thì Thắm chỉ nhớ mang máng là mình đang ngủ thì nghe thấy có tiếng ai đó hát nho nhỏ ở bên tai. Sau đó cô có cảm giác như có người dắt mình đi đến một nơi đầy xương trắng, càng đi thì tiếng hát càng rõ ràng, còn đầu óc cô thì nhẹ bẫng như say rượu, cho tới lúc tỉnh lại thì không nhớ gì nữa cả.
Nghe tới đó sắc mặt của Duy lập tức thay đổi. Anh ta ngồi im rất lâu rồi mới chậm rãi nhìn sang bà Lượm. Vừa ngồi Duy vừa lấy dao lam khắc trên tường vài chữ ngoằn ngoèo không rõ nghĩa, Duy đột ngột hỏi bà Lượm: "Cô cho con hỏi, có phải trước khi xảy ra chuyện Thắm có mang thứ gì về nhà không cô?"
Câu hỏi ấy khiến bà Lượm lạnh cả sống lưng, bàn tay bà vô thức siết chặt lấy mép áo. Không phải là Thắm mang thứ gì lạ về nhà mà chính là bà! Một lúc sau bà mới run rẩy kể lại chuyện nhặt được đôi giày đỏ ngoài bãi rác cạnh nghĩa địa. Duy nghe tới đâu thì gương mặt càng tối sầm tới đó, mãi một hồi lâu anh mới thấp giọng nói ra một câu khiến bà Lượm chết lặng: "Thắm bị ma bắt mất hồn rồi!"
Căn nhà nhỏ lập tức im phăng phắc. Bà Lượm ú ớ hỏi lại nhưng Duy không trả lời ngay, anh đứng dậy đi quanh căn nhà một vòng rồi dừng mắt ở đôi giày đỏ đang đặt cạnh đầu giường. Chỉ nhìn nó vài giây sắc mặt của Duy đã tái hẳn đi như vừa nhận ra điều gì đó rất kinh khủng. Lập tức Duy cầm chiếc giày đỏ lên ném thẳng vào đống lửa đang cháy. Chiếc giày lập tức cong queo đi như là được làm từ vàng mã, gương mặt bà Lượm bàng hoàng đi, tái mét chẳng còn một giọt máu.
Duy đợi một lúc sau để chiếc giày cháy hết thì mới bắt đầu kể: Chuyện là cha của Duy ngày trước vốn là thầy pháp nổi tiếng ở mấy huyện quanh vùng, từ nhỏ anh đã theo cha đi khắp nơi xem đất, cúng giải hạn và diệt trừ ma quỷ cứu giúp dân làng. Dù sau cha anh chết sớm, Duy không nối nghiệp ông mà chọn công việc đồng áng, nhưng anh vẫn học được tài phép từ cha mình. Theo lời cha anh từng dặn, có những thứ người sống tuyệt đối không được nhặt đem từ nghĩa địa về nhà, đặc biệt là quần áo, nữ trang hay giày dép của người chết trẻ. Bởi có những vong chết oan không chịu xuống âm phủ, chúng sẽ bám vào đồ vật mình từng dùng rồi đi tìm người thế mạng. Đồ vật đó nằm im lìm trong nghĩa địa nhưng ma lực của nó sẽ dẫn dụ những kẻ hợp mạng hợp vía tìm ra chúng, sau đó chúng sẽ nương theo về đến nhà.
Bà Lượm nghe tới đâu thì mặt cắt không còn giọt máu tới đó. Bà nhớ lại thứ mình nhìn thấy đêm qua ngoài cánh đồng mà cả người run lên bần bật. Duy tiếp tục nói, nhỏ giọng nặng trĩu: "Ban nãy con thấy cái vong đang theo con gái cô là một hồn ma nữ chết trẻ. Nó muốn giết Thắm vì nó ghen tỵ với cô ấy. May là nó chưa bắt đi hết ba hồn chín vía, có thể vẫn sẽ cứu được."
Vừa nói tới đó bỗng ngoài sân có tiếng cây lay xào xạc. Duy bất giác nhìn ra, trời hạn đứng gió nhưng cái bóng cây trước sân cứ chập chờn lay động như có ai đang đứng trên cành của nó mà nhún. Ánh mắt Duy thoáng hiện vẻ lo lắng, bởi những thứ oan khuất như vậy ma lực của chúng thường rất mạnh vào đêm trăng. Trong vạn vật mặt trăng tượng trưng cho tính âm, mặt trời tượng trưng cho tính dương, những đêm trăng tròn là lúc âm khí thịnh nhất, oan hồn sẽ nương vào đó mà hoành hành. Vậy nên giờ nó đã kéo một phần hồn vía Thắm ra khỏi xác, cứ mỗi đêm trăng vong dữ đang theo hại Thắm sẽ bắt dần dần hồn vía Thắm cho đến khi cô chỉ còn là cái xác không hồn.
Nghe xong bà Lượm hoảng loạn tới mức gần như quỳ sụp xuống trước mặt Duy cầu xin cứu con gái mình. Nhìn người đàn bà già nua khóc đến khản giọng, Duy cuối cùng cũng mềm lòng. Dù rằng anh đã không còn nối nghiệp cha nhưng những thuật bùa chú vẫn được ông để lại. Vậy nên Duy bảo từ nay cứ mỗi đêm trăng bà phải đưa Thắm đến gặp anh để lập đàn cạo gió âm, đốt bùa và giữ hồn cho cô tạm thời không bị kéo đi nữa. Hiện giờ chỉ có thể cầm cự như vậy trước, còn lại phải tìm cho ra danh tính của vong dữ đang muốn bắt Thắm để làm lễ cầu siêu cũng như xin chuộc hồn lại.
Vậy là từ sau đêm ấy, cứ mỗi lần tới kỳ trăng tròn bà Lượm lại vội vã đưa Thắm sang nhà Duy. Ban đầu dân làng không ai để ý, nhưng dần dần chuyện hai mẹ con cứ lén lút đi giữa đêm rồi tới gần sáng mới quay về bắt đầu khiến cho nhiều người bàn tán. Có kẻ bảo Thắm bị bệnh điên, có người lại nói bà Lượm nuôi tà. Thậm chí vài mụ đàn bà trong xóm còn kháo nhau rằng đêm khuya họ từng nghe tiếng cười của Thắm vọng ra từ phía nhà của Duy. Nhưng mặc cho thiên hạ đồn đoán, bà Lượm vẫn cắn răng đưa con đi, bởi chỉ có bà mới biết tình trạng của Thắm đang ngày một nặng hơn.
Suốt ba tháng trời Duy liên tục cạo gió, đốt bùa rồi thức trắng canh chừng mỗi đêm trăng. Có những hôm anh còn lấy dao rạch đầu ngón tay mình hòa máu vào nước cho Thắm uống theo đúng cách cha mình từng dạy để giữ hồn vía không bị kéo đi mất. Bởi máu đàn ông là thứ thuần dương, máu của thầy pháp thì càng có tính sát quỷ trừng ma. Nhưng vốn dĩ Duy không nối nghiệp thầy pháp nên tất cả chỉ như muối bỏ biển.
Sắc mặt Thắm càng lúc càng trắng bệch như người thiếu máu lâu ngày, hai mắt cô thâm quầng, môi lúc nào cũng tái xám. Ban ngày cô gần như không nói chuyện với ai, chỉ ngồi lặng nhìn ra ngoài đồng như đang ngóng trông điều gì đó. Có những đêm bà đang ngủ thì bất ngờ nghe tiếng cười khúc khích sát bên tai, mở mắt ra bà lập tức thấy Thắm đang ngồi chồm hỗm ở trên người mình từ lúc nào chẳng biết, mái tóc dài rủ xuống che gần kín mặt, còn đôi mắt thì mở thao láo nhìn bà không chớp. Tiếng cười của Thắm nhỏ nhẹ nhưng kéo dài dai dẳng giữa đêm khiến bà Lượm lạnh cứng cả người. Đáng sợ hơn là nhiều lúc giọng cười ấy hoàn toàn không giống giọng của con gái bà.
Có lần nửa đêm bà tỉnh dậy không thấy Thắm đâu, hoảng hốt cầm đèn đi tìm, bà chết sững khi phát hiện cô đang ngồi dưới bếp ăn sống một con cá rô còn nguyên máu me. Máu chảy đầy xuống cằm, Thắm vừa nhai ngon lành vừa ngẩng mặt lên nhìn bà mà bật cười, giọng cười vô cùng lạ lẫm và quái dị. Trong ánh đèn dầu leo lét, hai hàm răng cô đỏ lòm như là thú dữ săn thịt.
Từ hôm đó trở đi bà Lượm không dám để dao kéo hay gà vịt trong nhà nữa, nhưng càng ngăn cản Thắm càng trở nên hung hăng. Có đêm cô còn dùng tay không bóp chết con chuột rồi đưa lên miệng cắn xé ngon lành. Ăn thịt uống máu làm Thắm dần trở thành hình dạng của một con quỷ chứ không còn là thiếu nữ xinh đẹp như xưa nữa. Răng nanh Thắm trở nên nhọn hoắt, móng tay dài ra, tóc xơ rối và tròng trắng mắt đục ngầu.
Chẳng còn ai thuê mướn cô với bộ dạng đó. Thắm suốt ngày quanh quẩn ở nhà, ban ngày thì ngủ li bì như xác chết, ban đêm thì thức thao láo bày trò quỷ dị chơi một mình. Chẳng còn gì làm Thắm thấy thích thú ngoài máu tươi. Một lần bà Lượm vô tình bị đứt tay lúc chẻ củi, Thắm lập tức quay phắt đầu lại, ánh mắt cô nhìn chằm chằm dòng máu đang chảy trên tay bà Lượm như kẻ chết đói nhìn thấy thức ăn. Nếu hôm đó bà Lượm không kịp giấu tay ra sau lưng, có lẽ chính bà cũng không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Đã ba tháng trời trôi qua mà Thắm càng ngày càng giống ma quỷ chứ không phải là con gái của mình nữa, bà Lượm gần như suy sụp. Dân làng bắt đầu xa lánh và đánh đuổi mẹ con bà vì cho rằng mẹ con họ ô uế, bị ma quỷ ám. Tiền bạc cũng cạn đáy, cuộc sống của hai mẹ con họ chẳng khác gì địa ngục.
Cho tới một đêm nọ, khi đang nằm co ro bên cạnh Thắm, bà chợt nghe thấy cô mê xảng nói: "Trả đây cho tao... Tôi sợ lắm, trả hồn cho tôi về nhà đi mà... Còn mạng tao ai trả? Tao cũng muốn về nhà..."
Bà Lượm chết lặng. Bà bắt đầu hiểu ra thứ đang bám lấy Thắm không chỉ muốn bắt hồn mà nó còn muốn đòi mạng!
Suốt đêm đó bà Lượm không ngủ, bà không thể trông chờ vào một mình Duy được nữa, bà quyết phải tìm ra vì sao con ma nữ đó chết oan, bà sẽ cầu xin nó buông tha cho con gái mình. Vậy là chẳng có lấy một lời chỉ dẫn, chẳng có một tấm bùa hộ thân, đêm hôm sau bà Lượm cứ một mình đi đến nghĩa địa. Bà chẳng còn nỗi sợ nào lớn hơn nỗi sợ mất đi đứa con gái yêu quý.
Bà Lượm mang theo cây đèn dầu cùng bó nhang quay trở lại bãi rác cạnh nghĩa địa cũ. Trước khi đi bà còn lặng lẽ lấy chiếc khăn tang năm xưa dùng lúc chôn chồng ra quấn lên đầu. Chính bà cũng không hiểu vì sao mình lại làm vậy, người đàn bà không có lấy một kiến thức tâm linh chỉ biết đội khăn tang làm mọi cách để có thể kết nối với người âm, từ đó mới hy vọng tìm ra con ma nữ kia.
Đêm ấy trăng lại lên rất sáng, Thắm đã được gửi qua nhà của Duy. Tại bãi tha ma, bà Lượm đi thẳng tới chỗ bãi rác mà bà nhặt được đôi giày đỏ, rồi bà quỳ xuống, đầu gối tứa máu vì chạm vào những miếng mảnh chai. Người đàn bà già nua ấy chậm rãi châm ba cây nhang rồi cắm xuống đất, sau đó bà cúi đầu quỳ im thiếp thiếp giữa nghĩa địa từ lúc trăng lên cho tới tận nửa đêm. Trong lòng bà chỉ có duy nhất một ý nghĩ là muốn tìm gặp vong dữ đã bắt hồn con gái bà.
Ban đầu không có gì xảy ra, chỉ có gió thổi hòa cùng tiếng chó hú. Cho tới khi vừa sang canh ba, ngọn đèn dầu trước mặt bà bỗng phụt tắt. Không khí xung quanh lạnh đi rất nhanh y như lần bà nhặt được chiếc giày, một mùi tanh hôi như bùn sình lâu năm từ đâu xộc tới. Ngay sau đó bà nghe thấy tiếng bước chân, âm thanh ấy giống hệt đến mức như chân Thắm chạy ngoài đồng đêm nọ. Và rồi bà Lượm cảm nhận có thứ gì đó dừng lại ngay phía sau lưng bà. Bà không dám quay đầu nhìn nó, cả người bà lúc này cứng đờ như đá.
Và rồi rất khẽ, một giọng phụ nữ cất lên sát bên tai: "Tới rồi sao?"
Tiếng gọi ấy khiến bà Lượm lạnh buốt sống lưng, nó không giống tiếng người sống, giọng nói the thé đứt quãng như phát ra từ cổ họng ngập nước. Bà Lượm run lên bần bật. Bà chưa kịp khấn xin vong dữ buông tha cho con gái mình thì nó đã lên tiếng trước. Trong lúc bà Lượm còn chưa kịp phản ứng thì thứ đứng phía sau bất ngờ òa khóc. Tiếng khóc vang lên vô cùng ai oán, đó là tiếng khóc nức nở đau đớn của một người đàn bà đang có điều oan ức.
Bà Lượm cuối cùng cũng lấy hết can đảm quay đầu lại. Dưới ánh trăng bà nhìn thấy một người phụ nữ mặc áo cưới cũ màu đỏ đang đứng sau lưng mình. Cái áo đã mục nát gần hết, từng mảng da thịt trắng bệch lòi ra bên dưới, mái tóc đen dài phủ kín nửa gương mặt, còn đôi chân thì tím đen. Nhưng điều đáng sợ nhất là cái cổ của cô ta bị vặn ngoặt ra phía sau y như Thắm đêm nọ.
Vừa khóc nó vừa quỳ sụp xuống trước mặt bà Lượm, hai bàn tay lạnh ngắt của nó bấu chặt lấy tà áo của bà: "Tao bị nó thư ngải nên mới cãi cha cãi mẹ mà sống chết đòi gả cho nó. Giờ nó giết tao, giết cả con của tao! Thù này hận này tao đòi cho bằng hết!"
Bà Lượm chết lặng khi thấy từ bụng con ma nữ bắt đầu chảy ra cái thứ nước đen lẫn máu đỏ sẫm. Và rồi con ma nữ nhìn thẳng vào mắt bà, trong mắt của nó bắt đầu đỏ rực lên. Bà Lượm bỗng thấy hồn mình như đang được xem một cảnh mộng. Trong đó bà thấy một cô gái con nhà quyền thế đã được cha mẹ gả cho một gã đàn ông nông dân. Trong ngày cưới hắn mang sính lễ đựng trong cháp là một đôi giày đỏ thẫm giống hệt cái bà Lượm đã nhặt được.
Cảnh mộng lại vụt đi như cơn gió. Bà lại chứng kiến cảnh người phụ nữ kia bụng mang thai chửa, còn gã đàn ông chồng cô thì đang ân ái với một cô gái khác. Thê thiếp lao tới bắt ghen nhưng đã bị gã chồng tệ bạc đánh cho ngất đi. Khi tỉnh dậy người phụ nữ nói với tên chồng: "Tao sẽ mách cha mẹ tao, mày đừng hòng lấy được đồng nào từ nhà tao nữa, cái đồ bạc nghĩa!"
Cảnh mộng của bà Lượm tới đó lại vụt đi. Và rồi cảnh tượng kinh hoàng cuối cùng diễn ra: trong một đêm trăng sáng, gã đã ra tay sát hại vợ mình đang mang thai trước mặt ả nhân tình. Hắn vặn cổ vợ mình không thương tiếc rồi dìm cô xuống con kênh sau nhà, để xác không nổi lên hắn buộc vào tay chân của cô bốn tảng đá lớn. Tất cả đồ đạc của người vợ đã chết hắn gói ghém lại quẳng ra bãi rác cạnh nghĩa địa này, kể cả đôi giày.
Mộng cảnh kết thúc, bà Lượm tưởng chừng như là mình mới nằm mơ, nhưng hóa ra đó chỉ là điều mà ma nữ muốn cho bà thấy. Mặc dù mặt mũi của gã ác độc và ả nhân tình bà Lượm không nhìn thấy vì trong mộng cảnh bà đứng khá xa, nhưng không hiểu sao bà lại thấy bọn chúng rất quen mắt. Khi bà Lượm vừa có suy nghĩ đó, con ma nữ lập tức ngẩng đầu lên nhìn bà chằm chằm. Con mắt của nó đen đặc áp sát lại gần bà Lượm, nó nhe răng ra rít lên: "Mày đã biết tất cả rồi đó!"
Con ma nữ đưa tay vén mái tóc ướt sũng ra để lộ gương mặt trắng bệch đang bắt đầu biến dạng. Nó nhìn chằm chằm vào bà Lượm rồi đột nhiên bật cười điên dại. Tiếng cười the thé vang lên giữa nghĩa địa, cái miệng của nó há rộng gần chạm vào mang tai, thân thể nó lập tức lao bổ nhào về phía bà Lượm. Bà chỉ kịp thấy một cái bóng trắng vụt qua trước mặt rồi cả người bà lại bị đè ngã xuống đất. Hai bàn tay lạnh ngắt như là xác chết của nó bóp chặt lấy cổ của bà, mùi tanh hôi sộc thẳng vào mặt khiến bà Lượm nhợn người buồn nôn.
Bà vùng vẫy trong tuyệt vọng, móng tay con ma càng lúc càng cắm sâu vào da thịt khiến bà gần như không thở nổi. Đúng lúc bà Lượm tưởng chừng như mình sắp chết ngạt thì con ma bỗng khựng lại, gương mặt nó lập tức méo mó như đang chịu một nỗi đau đớn khủng khiếp. Từ phía sau lưng không hiểu từ đâu xuất hiện từng sợi khói đen quấn lấy người nó như là dây xích vậy. Những thứ đó siết chặt lấy tay chân của con ma nữ rồi kéo giật ngược nó ra sau. Con ma hú lên thê lương, nó điên cuồng cào cấu mặt đất để lao về phía bà Lượm nhưng không được, thứ vô hình kia vẫn đang giữ chặt nó lại. Ngay giây sau đó toàn thân con ma nữ bắt đầu méo mó rồi tan dần thành từng mảng khói đen dưới ánh trăng.
Bà Lượm nằm co quắp dưới đất thở dốc liên hồi, cổ họng bà đau rát như vừa bị ai dùng dây thừng siết mạnh vào. Nhưng lúc này nỗi sợ trong bà đã lớn tới mức không còn cảm thấy đau nữa, bởi bà nhận ra một điều: bà thoát chết là bởi có thứ gì đó khống chế con ma ấy. Ban nãy nó lầm tưởng bà chính là mẹ nó, có lẽ vì thấy bà đội khăn tang. Và rồi những cảnh mộng mà nó cho bà thấy quá nhiều thông tin khiến cho bà Lượm hỗn loạn cắm đầu chạy khỏi nghĩa địa.
Trong đầu bà lúc này chỉ nghĩ tới Duy, Duy là người duy nhất biết chuyện của con ma quỷ trong vùng này, bà phải báo cho anh biết những gì vừa xảy ra. Bà chạy suốt quãng đường đất giữa đồng, nhiều lần té ngã nhưng vẫn không dám dừng lại cho tới khi nhìn thấy căn nhà của Duy bà mới thở phào đi tới.
Thế nhưng ngay khi vừa bước tới cửa sổ bên hông nhà, bà Lượm chết sững. Chiếc đèn dầu trong phòng vẫn còn sáng và trên chiếc giường tre bên trong, Duy cùng Thắm đang nằm ôm lấy nhau. Quần áo cả hai xộc xệch, mái tóc dài của Thắm xõa kín lưng trần, còn Duy thì đang vuốt ve con gái bà bằng ánh mắt say mê tới mức hoàn toàn không nhận ra bà đứng bên ngoài.
Cái làm bà Lượm thật sự sốc là cảnh tượng đang diễn ra không khác gì cảnh mộng về gã chồng tàn ác cùng ả nhân tình mà con ma nữ đã cho bà thấy. Từ dáng vẻ đến quần áo tất cả đều không sai một ly. Bà Lượm đứng chết lặng dưới ánh trăng, cả đầu óc bà ù đi. Ban đầu bà còn tưởng mình nhìn nhầm, nhưng rồi những tiếng nói chuyện khẽ khẽ vọng ra từ bên trong căn nhà đã khiến cơ thể bà đông lại.
Bà nhận ra con gái mình đang nói chuyện, ánh mắt Thắm tỉnh táo, gương mặt xanh xao, mắt thâm quầng giống người mất ngủ nhiều ngày, còn Duy thì ngồi lặng dựa vào vách, vẻ mặt nặng nề. Ban đầu bà Lượm còn không hiểu hai người đang nói gì, nhưng càng nghe đầu óc bà càng ong lên từng hồi, và rồi mọi chuyện dần vỡ lẽ ra: gã đàn ông giết vợ chính là Duy! Và Thắm - đứa con gái yêu quý của bà Lượm lại chính là nhân tình của hắn! Và thứ bám theo Thắm suốt 3 tháng qua chính là oan hồn người vợ đã bị Duy giết chết!
Trước đây trong những lần đi làm đồng xa, Duy đã để ý và tán tỉnh Thắm. Vẻ đẹp mơn mởn tuổi đôi mươi của cô đã làm gã trai có vợ mê đắm. Và Thắm dù biết rằng Duy đã có vợ nhưng vẫn đồng ý qua lại với hắn. Cô ta nói dối mẹ đi làm đồng xa nhưng thực chất những lần đó đều lén qua nhà Duy ăn ở, mỗi tháng hắn cho Thắm ít tiền coi như chu cấp. Duy mê Thắm như điếu đổ nhưng hắn lại không dám bỏ vợ, bởi đó chính là nguồn cung cấp tiền cho hắn. Vậy là trong một lần bị vợ phát hiện, sợ mọi chuyện phát giác, Duy đã ra tay sát hại chính người vợ chính thất của mình. Mọi chuyện diễn ra giống như trong cảnh mộng mà bà Lượm đã được thấy.
Bất chợt bà Lượm nhìn ra sau nhà Duy, đúng thật sau nhà hắn có một con kênh sâu, và bằng trực giác bà Lượm biết chắc xác của vợ hắn vẫn còn đang được dìm dưới kia. Trước đây Duy vốn chỉ là một kẻ vô công rỗi nghề, ngày theo cha đi làm cúng kiến khắp nơi. Trong một lần cùng cha tới cúng vong cho một gia đình giàu có ở trong vùng, hắn đã đem lòng si mê cô con gái của họ. Nhưng Duy cũng hiểu thân phận mình chỉ là kẻ nghèo hèn chẳng thể nào bước chân vào nhà ấy bằng đường đàng hoàng, vậy nên hắn bắt đầu học lén những tà thuật cha mình cấm động tới, trong đó có bùa yêu. Duy âm thầm thư ếm lên cô tiểu thư nọ rồi cố tình sắp đặt để cả gia đình bắt gặp hai người ăn nằm với nhau. Chuyện đã vỡ lỡ, nhà gái vì sợ điều tiếng nên đành miễn cưỡng gả con cho hắn. Từ đó Duy nghiễm nhiên sống bám vào gia đình vợ.
Suốt ba năm trời hắn ăn dầm nằm dề chẳng có chịu làm lụng gì khiến cha mẹ vợ ngày càng chán ghét. Cuối cùng họ đành tách riêng hai vợ chồng ra ngoài sống. Rồi đúng năm ấy trận hạn lớn kéo tới làm ruộng đồng thất bát khắp nơi, gia đình vợ Duy cũng dần lụn bại, của cải tiêu tan, cha mẹ cô lần lượt qua đời. Và cũng kể từ đó bộ mặt thật của Duy mới hoàn toàn lộ ra, hắn không còn mặn mà gì với người vợ đã từng giàu sang kia nữa, bởi giờ đây cô ta chẳng còn gì giá trị để hắn bám víu nữa.
Bà Lượm biết tới đây mà tay chân lạnh buốt cả đi, bà đứng ngoài cửa mà tưởng như đất dưới chân mình đang sụp xuống từng chút một. Đứa con gái bà yêu thương suốt 20 năm trời hóa ra lại dính vào chuyện thất đức tới như vậy! Còn Duy, hắn chưa từng thật lòng cứu Thắm. Suốt 3 tháng qua những lần cạo gió âm, đốt bùa hay là lấy máu hòa nước cho cô uống vốn không phải để cứu người, hắn chỉ đang cố trấn áp oan hồn người vợ cũ không cho nó cướp lấy thân xác Thắm mà thôi!
Cha hắn thật sự là thầy pháp nên hắn cũng chỉ đang dựa vào các thuật của cha để cố gắng giữ hồn cho Thắm, nhưng càng về sau mọi thứ dường như càng vượt khỏi tầm kiểm soát. Duy thừa biết những loại ma quỷ chết oan lúc đang mang thai rất dữ tợn. Theo những gì cha hắn từng dạy, loại oan hồn ấy một khi đã bám vào thì gần như không chịu buông tha cho tới lúc kéo được người đó chết theo.
Ban đầu hắn còn nghĩ có thể dùng bùa trấn được nó, nhưng dạo gần đây ngay cả Duy cũng bắt đầu sợ. Mỗi tháng trăng tròn con ma kia lại mạnh hơn trước, nó không còn chỉ đi theo Thắm nữa mà bắt đầu chen vào giấc ngủ, điều khiển thân xác rồi dần kéo hồn vía cô đi mất. Thắm lúc này gần như suy sụp hoàn toàn, cô ta hoảng loạn cầu xin Duy tìm cách cứu mình, bởi chính cô cũng cảm nhận được bản thân đang dần biến thành một thứ gì đó không còn giống người sống nữa.
Nhưng đáp lại tất cả chỉ là sự im lặng nặng nề của Duy. Hắn hiểu rõ hơn ai hết, ngay từ lúc nhìn thấy Thắm ngoài đồng và cố diễn vở kịch với bà Lượm là chỉ để hắn được gần gũi Thắm, được lúc nào hay lúc ấy mà thôi. Còn lại về phần mạng của Thắm, Duy biết chắc rằng bản thân hắn không thể cứu nổi. Sở dĩ hắn còn ngồi yên ổn ở đây cũng không phải bởi pháp lực của hắn cao siêu mà bởi đạo bùa hộ thân mà cha hắn đã để lại. Không có đạo bùa đó thì chắc hắn cũng đã thành nạn nhân của sự báo oán tàn khốc kia rồi.
Bên ngoài khung cửa, bà Lượm đứng chết lặng như kẻ mất hồn. Những gì mà bà nghe được như nhát dao cùn cứa vào tâm trí bà. Trong căn nhà nhỏ không khí lúc này càng lúc càng nặng nề. Thắm bắt đầu nhận ra thứ tả tâm của Duy, ban đầu cô nghĩ hắn sẽ cứu cô, nhưng càng lúc cô càng thấy hắn hèn mọn, hắn chỉ đang tranh thủ tận hưởng thân xác cô mà thôi.
Chính khoảnh khắc ấy, vẻ mặt hoảng loạn của Thắm bắt đầu thay đổi. Cô ngồi dậy mặc áo rồi im lặng nhìn Duy, ánh mắt ấy khiến hắn khựng lại bởi nó không còn giống ánh mắt của Thắm nữa. Khóe miệng cô bắt đầu nhếch lên rất chậm, một nụ cười méo mó rộng hoác, mái tóc dài rủ xuống che gần kín gương mặt, chỉ còn đôi mắt đỏ ngầu đang nhìn chằm chằm vào Duy không chớp.
Đây chính xác là dáng vẻ của người vợ cũ của hắn!
Không khí trong căn nhà lập tức lạnh buốt, ngọn lửa đèn dầu trao đảo dữ dội như sắp tắt. Duy nhận ra hồn ma đang nhập vào người Thắm, hắn bật dậy lùi mạnh về phía sau, bàn tay run rẩy thọc vào túi áo lôi ra một đạo bùa cũ đã ngả vàng. Đó là lá bùa hộ thân cha hắn để lại, 3 tháng qua chính thứ ấy đã giúp hắn giữ con ma kia không thể làm hại tới hắn. Nhưng lần này mọi sự không như hắn nghĩ.
Thắm lúc ấy không còn giống người nữa. Cái cổ cô phát ra từng tiếng răng rắc rồi từ từ ngoặt lệch sang một bên giống hệt người đàn bà ngoài nghĩa địa. Tiếng cười khúc khích bắt đầu vang lên trong cổ họng cô, nhưng đó lại là giọng của một người phụ nữ khác - giọng cười oán độc và đau đớn tới mức khiến da đầu của người nghe tê dại.
Duy hoảng loạn định niệm chú, nhưng đúng lúc ấy bên ngoài cửa sổ bà Lượm đột nhiên lao vào. Cả người bà run lên vì sợ hãi lẫn căm phẫn. Trong khoảnh khắc nhìn thấy Duy cầm lá bùa định tiếp tục trấn áp oan hồn kia, bà chợt nhớ tới lời kể của người phụ nữ bị phản bội, nhớ tới cái xác bị vặn cổ, nhớ tới đứa bé còn chưa kịp chào đời đã chết theo mẹ, và nhớ tới việc suốt 3 tháng qua chính bà đã tin tưởng giao con gái mình cho kẻ sát nhân.
Không biết sức lực từ đâu ra, bà chụp lấy ngọn đèn dầu rồi ném thẳng vào tay Duy. Ngọn lửa bùng lên dữ dội, lá bùa vừa chạm lửa lập tức cháy rực. Duy rú lên thất thanh rồi vội vàng quăng nó xuống đất.
Nhưng ngay khi đạo bùa bị thiêu mất, cả nhà bỗng vang lên một tiếng cười chói tai. Tiếng cười của đàn bà không chỉ một mà như có hai giọng đan xen cùng phát ra trong cổ họng Thắm. Ngay giây sau đó, oan hồn dựa vào xác Thắm lao bổ về phía Duy.
Duy bị xô ngã xuống nền đất, hắn điên cuồng vùng vẫy nhưng hai cánh tay của Thắm lúc này mạnh tới mức bất thường. Những ngón tay cô bấu chặt lấy cổ hắn, còn gương mặt thì từ từ dí sát xuống. Trong ánh lửa leo lét, Duy hoảng loạn nhìn thấy phía sau lưng Thắm lúc này còn có thêm một bóng người đàn bà đang chồng lên cơ thể cô - đó chính là người vợ cũ của hắn. Cái xác ấy đang ôm lấy Thắm từ phía sau như hai thân thể nhập làm một.
Và rồi bàn tay của Thắm bắt đầu vặn cổ Duy y hệt cách hắn từng giết vợ mình năm xưa! Tiếng xương cổ vang lên răng rắc giữa đêm tối. Duy trợn trừng mắt, miệng há ra nhưng không kêu nổi thành tiếng. Hắn cố với tay cầu cứu bà Lượm, nhưng người đàn bà già nua ấy chỉ đứng chết lặng nhìn hắn giãy giụa trên nền đất.
Cái cổ của Duy ngoặt hẳn ra phía sau, cơ thể hắn co giật lên một cái rồi nằm im bất động.
Trời vừa hừng sáng, cả ngôi làng nhỏ đã náo loạn bởi tiếng người la hét ngoài bờ kênh sau cánh đồng. Một cái xác phụ nữ nổi lên, xác trôi dập dềnh giữa đám lục bình, mái tóc dài đen kịt quấn đầy rong rêu. Người đàn bà ấy mặc bộ áo cưới đỏ đã mục nát gần hết, phần cổ vặn ngoặt sang một bên theo tư thế dị dạng tới mức ai nhìn cũng lạnh sống lưng. Tin tức lan đi nhanh tới mức chưa đầy nửa buổi sáng quan huyện cùng đám lính lệ đã kéo tới phong tỏa cả khu đồng phía sau làng.
Cũng trong sáng hôm ấy, người ta phát hiện ra xác của Duy nằm chết cứng trong căn nhà riêng, cái cổ hắn bị vặn ngoặt ra phía sau giống hệt người đàn bà dưới kênh. Điều kỳ lạ nhất là giữa căn nhà ấy, Thắm vẫn ngồi im trên giường. Chính cô đã nhận rằng mình chính là hung thủ. Nhận tội xong cô bật cười một tràng cười man dại, tiếng cười đó khiến tất cả những người có mặt đều cảm thấy sởn cả gai óc.
Còn bà Lượm, người đàn bà già nua ấy từ đầu tới cuối chỉ xin quan cho chịu tội thay con gái. Bà bảo động cơ của con gái bà là do nó bị phát điên, loạn trí, còn sự thật oan nghiệt kia bà nhất định không nói, chỉ dám cùng con gái chịu tội với đất trời cho hành động thất đức mà nó lỡ gây ra.
***
Tội ác dù có che giấu tinh vi đến đâu thì quy luật nhân quả của đất trời cũng chưa từng bỏ sót một ai. Kẻ dùng tà thuật dụ dỗ, gian dâm phản bội rồi ra tay sát hại người vợ đang mang thai thì cuối cùng phải đền tội bằng chính cái chết đớn đau, ngoặt cổ hãi hùng. Những kẻ đung đơ, tham lam, bất chấp đạo lý làm người để vui vầy trên xương máu kẻ khác thì sớm muộn cũng rơi vào cảnh thân tàn danh liệt, hóa điên hóa dại.
Đoạn kết của câu chuyện như một lời răn dạy sâu sắc: ở đời sống phải giữ lấy tâm thiện, chớ vì lòng tham nhất thời hay dục vọng thấp hèn mà nhặt đồ oán khí, tiếp tay cho tội ác để rồi phải trả giá bằng cả mạng sống và linh hồn nơi cõi âm sâu thẳm.
Hy vọng câu chuyện trên kênh Âm Dương Phủ đã mang lại cho quý vị những giây phút ám ảnh và trải nghiệm ý nghĩa. Đừng quên bấm Đăng ký kênh, chia sẻ và tương tác để theo dõi những tập truyện ma tâm linh tiếp theo nhé. Xin chào và chúc quý vị có một giấc ngủ an lành!

Nhận xét
Đăng nhận xét