“Chà, nam nhân không tiền thì thân nhàn rỗi, nữ nhân không tiền thì thân thể chịu tội a……” Trời vừa hửng sáng. Nam Hoang Tu Tiên giới, khu lều trại bên ngoài phường thị Thanh Dương. Một cánh cửa gỗ mở ra, một thanh niên tướng mạo bình thường bước ra ngoài. Tần Minh ngáp một cái, tinh thần uể oải dụi đôi mắt đỏ hoe, vác linh sừ lên chuẩn bị ra ngoài làm việc. Lúc sắp đi, hắn quay đầu nhìn sân nhà hàng xóm, giận sôi máu. “Nửa đêm nửa hôm, kêu cái gì mà kêu? Chút đạo đức công cộng cũng không có sao?” Hàng xóm của hắn là một nữ tu trẻ tuổi, nhan sắc cũng tạm ổn, nhưng cứ dăm bữa nửa tháng lại dẫn nam tu về nhà qua đêm, làm mấy chuyện cẩu thả. Đêm qua ả ta còn rên rỉ lả lơi suốt cả một đêm. 『 Chờ có linh thạch, dù không đổi nổi nhà, cũng nhất định phải bố trí một cái pháp trận cách âm! 』 Tần Minh nghiến răng, trong lòng thầm thề! Cách âm phòng ốc ở khu này thực sự quá kém. Đêm qua Tần Minh đang đả tọa luyện công, động tĩnh bên vách quá lớn khiến hắn tâm viên ý mã, khí huyết dâng trào,...
Nhận xét
Đăng nhận xét