Tiếng Cười Trong Khu Nạo Phá Thai Lúc 0 Giờ | Bác Sĩ Đánh Rớt Ống Nghe Vì Hồn Ma Báo Tử | Âm Dương Phủ
[ÂM DƯƠNG PHỦ: TẬP TRUYỆN MỆNH BẠCH ÁO BLOUSE - NHỮNG OÁN HỒN KHÔNG THỂ CHUYỂN KIẾP]
[LỜI MỞ ĐẦU]
Người ta thường nghĩ rằng môi trường bệnh viện với ánh đèn cao áp sáng choang, mùi thuốc tẩy tiệt trùng nồng nặc cùng tri thức y học hiện đại của các bác sĩ sẽ là tấm lá chắn vững chắc nhất đẩy lùi mọi bóng ma hủ lậu. Nhưng họ đâu biết rằng, chính nơi ranh giới mỏng mỏng giữa sự sống và cái chết ấy lại là chốn tích tụ vô vàn oán khí, đau đớn và hận thù của muôn vạn kiếp người. Nơi mỗi mét vuông hành lang hay mỗi chiếc giường bệnh sắt mục đều từng ghi dấu hơi thở trút ra muộn màng của những linh hồn chết đột ngột, chết thắt ruột vì tự tử hay những thai nhi chưa kịp cất tiếng chào đời đã bị chối bỏ. Trận đồ Bát Quái yểm dưới nền đất cố giữ cho ma quỷ không tràn ra phố, nhưng vô tình lại giam cầm hàng ngàn vong linh vất vưởng, khiến họ quanh quẩn trong bóng tối không thể nào siêu thoát.
Dưới đây là chuỗi 11 câu chuyện tâm linh có thật, được ghi chép lại từ chính trải nghiệm xương máu của Bác sĩ Nam – một người từng chỉ tin vào tri thức di vật khách quan, cho đến khi chính mắt anh phải chứng kiến những hiện tượng liêu trai xé rách mọi quy luật khoa học...
---
[CÂU CHUYỆN THỨ NHẤT: BẢN HỢP ĐỒNG BÁO TỬ LÚC NỬA ĐÊM NƠI KHOA CẤP CỨU]
Bệnh viện nơi tôi về công tác là một trong những cơ sở y tế lâu đời và cổ kính bậc nhất đất Chợ Lớn - Sài Gòn. Nghe những người già truyền tai nhau, mảnh đất này nguyên là của đại phú gia Hứa Bổn Hòa (tức Chú Hỏa) hiến tặng cho chính quyền cũ để làm nhà thương từ thiện, sau này trở thành bệnh viện công lập. Kiến trúc Pháp cổ với những dãy nhà vòm cao vút, tường vôi vàng nay đã bong tróc, nhuốm màu rêu phong u ám. Dưới nền đất khoa cấp cứu – nơi tiếp nhận hàng trăm ca tai nạn giao thông, đâm chém và bệnh nặng tử vong mỗi ngày – người ta đã bí mật yểm hai trận đồ Bát Quái lớn nhằm trấn giữ âm khí. Nhưng cái nghiệt củ là, hai trận Bát Quái ấy như một chiếc lồng sắt vô hình, giữ chặt lấy những linh hồn vất vưởng, khiến họ không thể nào tìm đường về lại mái nhà xưa mà phải lang thang, quấy phá chốn hành lang u tối.
Thời điểm đó, tôi mới chỉ là một bác sĩ trẻ vừa tốt nghiệp, trong đầu luôn mang tư tưởng khoa học thực chứng, tuyệt đối không tin vào những chuyện ma ma Phật Phật. Đêm hôm đó là ca trực đêm đầu tiên của tôi. Đến khoảng 1 giờ 20 phút sáng, không khí trực chùng xuống vì mệt mỏi. Tôi đang ngồi cặm cụi gõ bàn phím ghi chép hồ sơ bệnh án thì thấy một cô gái trẻ bước vào cửa. Cô mặc chiếc áo sơ mi trắng đơn sơ, mái tóc đen dài xõa ngang lưng. Giọng cô nhẹ hẫng, rung rẩy vang lên giữa không gian tịch mịch:
- Bác sĩ ơi... tôi bị đau đầu quá...
Tôi chỉ kịp ngẩng đầu lên hỏi tên và nhìn thoáng qua khuôn mặt tái nhạt của cô. Trên bảng tên cài trước ngực áo ghi rõ: "Trần Ngọc Thảo, 21 tuổi". Thấy cô đứng có vẻ mệt mỏi, tôi vội chỉ tay về phía dãy giường khám bên trong:
- Cô sang giường số B nằm nghỉ trước đi. Tôi tranh thủ ghi cho xong nốt mấy dòng bệnh án này rồi ra khám ngay cho cô.
Cô gái lặng lẽ gật đầu rồi đi về phía giường B. Khoảng năm mươi phút sau, khi đã hoàn thành xong công việc bàn giấy, tôi cầm ống nghe bước ra khu giường khám. Thế nhưng, giường số B hoàn toàn trống trơn, ga giường phẳng lì không một vết nhăn. Tôi ngơ ngác quay quay nhìn xung quanh, nghĩ bụng chắc cô gái này chờ lâu quá nên đi vào nhà vệ sinh. Tôi kiên nhẫn ngồi đợi thêm gần nửa tiếng đồng hồ nữa nhưng vẫn không thấy bóng dáng cô đâu.
Lấy làm lạ, tôi bước ra cửa khoa cấp cứu hỏi chú bảo vệ đang gác cổng:
- Chú ơi, lúc nãy tầm một giờ hơn có cô gái mặc áo sơ mi trắng, tóc dài vào báo đau đầu. Chú có thấy cô ấy đi ra ngoài hay đi đâu không chú?
Chú bảo vệ nghe tôi hỏi thì ngơ ngác, cau mày lắc đầu quả quyết:
- Làm gì có ai hả bác sĩ? Từ một giờ sáng tới giờ tôi ngồi chềnh ễnh ở đây, cửa này là cửa duy nhất ra vào, không có bất kỳ người bệnh nào bước qua đây hết!
Một luồng khí lạnh ngắt như băng từ đâu xộc thẳng vào sống lưng tôi. Tôi hoang mang quay trở lại bàn làm việc. Đúng lúc ấy, một cơn gió quái lạ từ đâu lùa qua ô cửa sổ đóng kín, thổi bùng cuốn sổ bệnh án tử vong đang để trên bàn. Từng trang giấy lật qua "sột soạt" rồi dừng lại đột ngột ở một trang giữa. Tôi tò mò ghé mắt nhìn vào, và rồi tim tôi đập liên hồi như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực:
Dòng chữ trên trang sổ ghi rõ: "Trần Ngọc Thảo, 21 tuổi - Tử vong lúc 1:20 sáng do chấn thương sọ não vì tai nạn giao thông".
Đáng sợ hơn nữa, khi tôi bàng hoàng ngoảnh lại nhìn tấm lịch bàn, ngày hôm đó tròn đúng 21 ngày kể từ đêm cô gái ấy trút hơi thở cuối cùng!
Cơn gió quái gở đó do máy quạt gây ra hay là vong linh cô gái trở về nơi mình đã trút hơi thở cuối cùng để tìm sự trợ giúp? Lẽ nào một người tin vào khoa học như tôi lại vừa trò chuyện trực tiếp với một hồn ma? Suốt một tháng trời sau đêm trực định mệnh đó, bóng hình cô gái mặc áo sơ mi trắng cùng cái tên Trần Ngọc Thảo cứ chập chờn bám lấy giấc ngủ của tôi, buộc tôi phải giật mình thừa nhận: Có những sự thật thuộc về cõi âm mà khoa học chưa thể nào giải thích nổi!
---
[CÂU CHUYỆN SỐ HAI: MÙI ÂM KHÍ BẢO QUẢN NƠI NHÀ ĐẠI THỂ]
Một buổi chiều muộn ảm đạm, không khí trong bệnh viện ngột ngạt đến khó thở. Tôi đang ngồi ở khoa làm việc thì nghe đồng nghiệp kháo nhau bên dưới khoa cấp cứu vừa có một ca bệnh nhân ngưng tim ngưng thở, không qua khỏi. Tò mò, tôi quay sang hỏi chú hộ lý lớn tuổi đang dọn dẹp gần đó:
- Chú ơi, ca vừa tử vong dưới kia là cho xe chở thẳng về nhà luôn hả chú?
Chú hộ lý dừng tay, thở dài lắc đầu:
- Đâu có được con. Phải đưa xuống nhà xác dưới dãy B nằm đợi người nhà ở xa tới làm thủ tục rồi mới cho lãnh về.
- Ủa, bệnh viện mình có nhà xác riêng nữa hả chú? Nó nằm ở đoạn nào vậy?
- Con cứ đi xuống cầu thang bộ cuối dãy nhà B, đi hết đoạn đường hành lang tối thui là thấy.
Tính tôi vốn hay tò mò, thích khám phá những khu vực lạ. Nghe chú chỉ xong, tôi liền đứng dậy bước đi ngay. Càng tiến dần về phía cuối dãy nhà B, ánh sáng buổi chiều càng lụi tàn, replaced bằng một khung cảnh âm u, u ám đến rợn người. Căn nhà đại thể (hay còn gọi là nhà xác) nằm lọt thỏm dưới bóng râm của một cây đa cổ thụ to lớn, cành lá rủ xuống um tùm che khuất hết ánh nắng. Cánh cửa gỗ đố sắt của khu nhà xác đang khép he hé, mở ra một khoảng không tối om om.
Tôi thong thả bước vào bên trong. Xung quanh hoàn toàn vắng lặng, chỉ có tiếng bước chân của chính tôi vang lên cộp cộp trên nền gạch tàu cũ. Căn nhà rộng lớn gồm một đại sảnh đặt vài chiếc băng ca sắt gỉ sét, chia làm hai gian phòng bên trái và bên phải. Theo quán tính, tôi quẹo vào gian phòng bên trái trước.
Trong gian phòng nhỏ hẹp này đặt hai chiếc tủ lạnh bảo quản thi thể cỡ lớn bằng inox sáng bóng. Tôi tò mò tiến lại gần, kéo tay cầm mở thử cửa tủ ra thì thấy bên trong trống rỗng. Nhưng ngay trong khoảnh khắc ấy, tôi đột nhiên cảm nhận được một luồng hơi lạnh buốt giá ập đến từ phía sau lưng, giống như có một bóng người ẩn xăm đang đứng áp sát, thở nhè nhẹ vào gáy tôi. Tôi tự trấn an bản thân: "Chắc do phòng này đặt tủ lạnh nên không khí mới lạnh lẽo như vậy thôi, có gì đâu mà sợ."
Tôi xoay người bước trở ra đại sảnh. Nhưng khi vừa bước chân ra, mắt tôi dán chặt vào dãy băng ca ở góc tối – nơi mà lúc mới đi vào do quẹo ngay sang phòng bên trái nên tôi đã không để ý. Trên một chiếc băng ca nằm sát tường, có một thi thể được phủ kín bằng tấm vải trắng xám. Góc vải rủ xuống để lộ ra những lọn tóc bạc phơ xơ xác. Tôi đoán đây chắc là một bà cụ vừa mới qua đời dưới khoa cấp cứu ban chiều.
Ngay lập tức, một cảm giác rợn tóc móc họng và lạnh gáy tột cùng xâm chiếm lấy toàn bộ cơ thể tôi. Cảm giác ấy như một bản năng sinh tồn thôi thúc tôi phải lập tức rời khỏi căn phòng này ngay tức khắc. Tôi hoảng loạn loay hoay tìm hướng cửa ra, bước nhanh tháo chạy ra bên ngoài khuôn viên.
Vừa ra tới khoảng sân dưới cây đa, tôi đụng mặt chú bảo vệ già gác nhà xác. Chú nhìn gương mặt tái xám của tôi rồi cất giọng hỏi:
- Bác sĩ trẻ đi đâu xuống đây vậy?
- Dạ... con đi xuống tham quan khu nhà xác chút thôi chú.
- Thế bác sĩ tham quan hết chưa?
- Dạ rồi chú... Căn nhà này rộng thật chú nhỉ?
- Ừ, rộng lắm. Rồi sao, xuống đó có thấy cảm giác gì lạ không?
- Dạ... con thấy nó lạnh ngắt sao đó chú, cảm giác lành lạnh rợn người lắm...
Chú bảo vệ mỉm cười trầm ngâm, lắc đầu bảo:
- Đúng rồi con ơi, cái nơi chứa thi thể này âm khí nó tích tụ dày đặc lắm. Tôi ở đây gác đêm gác ngày bị vong linh chọc phá hoài à, riết rồi cũng quen. Nhưng mình sống thì cứ giữ tâm trong sạch, tôn trọng họ thì họ không làm hại gì mình đâu.
Tôi gật đầu dạ vâng rồi chào chú bước vội về khoa. Cái cảm giác lạnh buốt sau gáy cùng hình ảnh chiếc băng ca phủ vải trắng ấy cứ ám ảnh tôi suốt nhiều ngày sau đó. Tôi tự hứa với lòng mình: Bỏ ngay cái tính tò mò đi nhé, không có nhiệm vụ bắt buộc thì tuyệt đối đừng bao giờ bén mảng bước chân xuống cái chốn u ám đó một lần nào nữa!
---
[CÂU CHUYỆN SỐ BA: NHỮNG TIẾNG ĐỘNG QUÁI LẠ SAU Ổ KHÓA CỔ NƠI CĂN PHÒNG BÍ ẨN]
Khoảng thời gian đầu khi mới về nhận công tác tại bệnh viện, tôi được ban giám đốc bố trí một phòng làm việc riêng nằm ở cuối dãy hành lang vắng vẻ. Nơi này tuy xa trung tâm nhưng bù lại khá yên tĩnh, mát mẻ, thích hợp cho việc nghiên cứu hồ sơ. Hằng ngày, lượng bệnh nhân đổ về khoa khám rất đông. Một buổi trưa nọ, sau khi đã xử lý xong toàn bộ bệnh án, tôi thong thả đi dạo một vòng xung quanh khoa để nắm bắt địa hình.
Lúc đi ngang qua đoạn hành lang sâu nhất, tôi mới ngạc nhiên phát hiện ra ngay cạnh phòng làm việc của mình có một căn phòng nhỏ cũ kỹ, cửa gỗ đã bạc màu và được bấm chặt bằng hai ổ khóa sắt hoen gỉ bên ngoài. Căn phòng toát ra một vẻ lạnh lẽo, hoang tàn đến kỳ lạ. Ở giữa cánh cửa có một khe hở nhỏ cỡ hai ngón tay. Bản tính tò mò trỗi dậy, tôi ghé sát mắt nhìn qua khe cửa vào bên trong: Gian phòng tối om, bụi bám dầy cộp, bên trong chỉ xếp ngổn ngang vài chiếc giường sắt mục nát cùng những tấm nệm cũ dính đầy mảng ố đen.
Ngắm nghía một lúc không thấy gì đặc biệt, tôi quay lưng bước đi. Nhưng vừa đi được vài bước, tôi đột nhiên thấy ngứa ngáy và lạnh ngắt sau ót, giống như có hàng ngàn con sâu đang bò trên da thịt. Tôi tặc lưỡi nghĩ bụng chắc có con sâu hay sâu róm nào rơi vào cổ áo thôi nên cũng không để ý nữa.
Nhưng những sự việc quái đản thực sự bắt đầu diễn ra vào những giờ nghỉ trưa sau đó.
Hôm ấy, tôi nằm nghỉ lưng trên chiếc sofa trong phòng làm việc. Vừa chợp mắt được khoảng mười phút, tôi bỗng nghe thấy tiếng đập cửa dồn dập ngay tại cửa chính phòng mình: "Cốc! Cốc! Cốc!". Tôi giật mình ngồi dậy, bước ra mở tung cửa nhìn ra ngoài hành lang nhưng tuyệt nhiên không một bóng người, không gian vắng ngắt. Tôi nghĩ chắc ai đó đi qua gõ trêu rồi chạy nên quay vào nằm tiếp.
Mới đặt lưng xuống giường chưa đầy 5 phút, tiếng gõ cửa lại vang lên dồn dập hơn trước: "Cốc! Cốc! Cốc! Cốc!". Tôi dốc giọng hỏi lớn:
- Ai đấy? Ai gõ cửa đấy?
Không một tiếng trả lời. Sự vô lý này bắt đầu làm tôi khó chịu và bực bội. Tôi quyết định đứng dậy, rón rén bước lại đứng sát ngay mép cửa gỗ, tay lăm lăm cầm vào tay khóa. Đúng lúc tiếng "Cốc! Cốc!" vừa giáng xuống mặt gỗ, tôi lập tức bật tung cánh cửa ra với ý định bắt quả tang kẻ phá bĩnh. Nhưng đáp lại sự tức giận của tôi vẫn là hành lang trống hống hoang vu, chỉ có một luồng gió lạnh buốt từ đâu xộc thẳng vào mặt, làm nổi toàn bộ da gà sau gáy.
Đến giờ làm việc buổi chiều, tôi đem chuyện này ra hỏi trêu mấy chị điều dưỡng trong khoa:
- Trưa nay có chị nào rảnh rỗi đi qua gõ cửa phòng em hoài vậy?
Mấy chị điều dưỡng ngừng tay làm việc, ngơ ngác nhìn tôi rồi đồng thanh đáp:
- Trưa nay tụi chị tập trung ăn cơm dưới căn tin rồi về phòng trực ngủ hết mà, có ai lên dãy đó đâu. Sao vậy bác sĩ Nam?
Tôi thật thà kể lại việc mình liên tục bị gõ cửa quấy phá. Nghe xong, một chị điều dưỡng lớn tuổi, đã làm việc ở bệnh viện này hơn hai mươi năm, bỗng hạ thấp giọng bảo:
- Thôi chết rồi... Chắc bác sĩ bị người cõi âm ghẹo rồi đó!
Tôi nghe vậy chỉ cười trừ, cho rằng chị nói đùa nên cũng không bận tâm.
Nhưng đến trưa ngày hôm sau, hiện tượng quấy phá còn kinh hoàng hơn gấp bội.
Tôi tiếp tục nằm nghỉ trưa tại phòng. Lần này không còn tiếng gõ cửa nữa, mà từ trong không gian tịch mịch vang lên tiếng khóc ngặt nghẽo của trẻ sơ sinh. Ở bệnh viện phụ sản hay khoa nhi, tiếng trẻ con khóc là chuyện quá đỗi bình thường. Nhưng đây là Khoa Nội, làm gì có bệnh nhân nhi nào khám ở đây vào giờ này?
Tiếng khóc ngày một lớn dần, xoáy sâu vào màng tai tôi. Đáng sợ hơn, âm thanh đó bắt đầu pha lẫn những tiếng cười nắc nẻ, ma mị của nhiều đứa trẻ cùng một lúc. Mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán, tôi biết có điều chẳng lành nên cố nhắm chặt mắt, chùm chăn kín đầu cầu nguyện cho qua giờ nghỉ.
Nằm chùm chăn được khoảng 10 phút, tôi đột nhiên cảm thấy toàn thân nặng trĩu như có hàng trăm cân đá đè chặt lên ngực. Chân tay hoàn toàn tê liệt, muốn cử động dù chỉ là một ngón tay cũng không thể nào làm nổi. Tôi biết mình đã rơi vào trạng thái "bóng đè" kinh hoàng. Tôi cố sức há miệng la giật nhưng âm thanh kẹt cứng trong cổ họng, chỉ phát ra những tiếng ú ớ mệt mỏi.
Trong cơn mê man nửa tỉnh nửa mê đó, mắt tôi he hé mở ra và bàng hoàng thấy ở góc giường đối diện có một người đàn ông mặt mũi xám xịt, ánh mắt dại xờ đang ngồi chễm chệ nhìn tôi chằm chằm. Xung quanh chiếc sofa tôi nằm là ba bốn bóng đen cao lớn đang đứng bao vây, những cánh tay đen thẫm vươn ra như muốn siết chặt lấy cổ tôi!
Tôi hoảng sợ đến mức tim muốn ngừng đập, dốc toàn bộ tàn lực vùng vẫy trong vô vọng. Đúng lúc tôi cảm thấy ngạt thở tưởng chừng như sắp ngất đi thì chiếc điện thoại trên bàn vang lên chuông báo thức đến giờ làm việc: "Reng! Reng! Reng!".
Cú chuông điện thoại như một luồng điện giải trừ thuật bùa. Tôi bừng tỉnh, bật dậy ngồi chồm hỗm trên sofa, hơi thở dồn dập, mồ hôi mồ kê ướt đẫm từ đầu đến chân.
Quá sợ hãi, tôi chạy ngay ra kể lại toàn bộ sự việc kinh hoàng trưa nay cho chị điều dưỡng già. Nghe xong, chị thở dài kéo tôi ra góc vắng rồi thì thầm:
- Hôm qua chị đã cảnh báo bác sĩ rồi mà không chịu tin! Để chị nói cho nghe, cái căn phòng làm việc mà em đang ở, ngày xưa nguyên là phòng chứa những ca bệnh nhân rất nặng. Bệnh nhân nằm trên cái giường đó đa phần đều không qua khỏi, trút hơi thở cuối cùng ngay tại chỗ. Còn cái căn phòng nhỏ bấm hai ổ khóa sắt bên cạnh em đó... Ngày xưa nó là phòng vệ sinh và lưu trữ xác các thai nhi bị nạo phá thai tống ra! Hai phòng đó âm khí ngút trời, vong linh người chết và thai nhi lẩn khuất đông lắm. Em muốn ở đó làm việc yên ổn thì hằng tháng, vào đúng ngày mùng 2 và rằm 16 âm lịch, chịu khó mua ít bánh trái, giấy tiền vàng mã về thắp hương cúng vái khấn xin họ. Bảo rằng mình đến đây làm việc cứu người, xin các vong linh đừng chọc phá nữa thì mới yên ổn được!
Nghe chị giải thích chi tiết, tôi rùng mình thấu xương. Dù trong lòng vẫn còn chút nghi ngờ của một người học y khoa, nhưng vì sự an toàn của bản thân, tôi liền đưa tiền nhờ cô hộ lý đi chợ mua giúp một mâm cúng đơn giản gồm hoa quả, giấy tiền và nhang đèn. Chiều hôm đó, tôi thành tâm thắp hương khấn vái trước cửa căn phòng khóa kín.
Kỳ lạ thay! Sau lễ cúng đó, hiện tượng gõ cửa dồn dập, tiếng khóc cười của trẻ nhỏ hay cảm giác bóng đè rùng rợn hoàn toàn chấm dứt hẳn. Thi thoảng lắm, tôi mới chỉ cảm nhận được một luồng hơi lạnh thoáng qua sau lưng mà thôi. Sau biến cố đó, tôi bắt đầu có cái nhìn hoàn toàn khác về thế giới tâm linh và sâu sắc tin vào câu nói của cổ nhân: "Có thờ có thiêng, có kiêng có lành"!
---
[CÂU CHUYỆN SỐ BỐN: OAN HỒN PHÒNG 104 NƠI KHU ĐIỀU TRỊ BỎ HOANG]
Vào một buổi chiều rảnh rỗi sau khi đã hoàn thành xong mọi công việc chuyên môn, tính tò mò lại thôi thúc tôi đi dạo khám phá những góc khuất của bệnh viện cổ kính này. Càng gắn bó, tôi càng nhận ra nơi đây có một sức hút kỳ lạ: một vẻ đẹp kiến trúc cổ điển bên ngoài nhưng giấu kín bên trong biết bao bí mật tâm linh ma quái.
Tôi đi dần sang Khu điều trị B – vốn trước đây là Khoa Chấn thương Chỉnh hình. Ngay bên hông của khoa có một lối đi nhỏ dẫn ra phía sau, hằng ngày luôn được ngăn cách bởi một cánh cửa gỗ dày khóa chặt. Thế nhưng hôm nay, không hiểu vì lý do gì mà cánh cửa gỗ ấy lại mở hé ra một khoảng rộng, giống như một lời chào đón vô hình mời gọi tôi bước vào bên trong.
Tôi khựng lại vài giây, tâm trí đấu tranh dữ dội giữa việc nên quay về hay bước tiếp. Nhưng rồi sự tò mò đã chiến thắng sợ hãi, tôi quyết định lách người bước qua cánh cửa.
Vừa bước qua khung cửa gỗ, một luồng không khí lạnh ngắt như trong hầm băng xộc thẳng vào người tôi. Trước mắt tôi là một dãy hành lang dài hun hút, hai bên là những ô cửa sổ có song sắt dày đặc nhìn không khác gì một dãy tù giam u uất. Lối đi hẹp dẫn xuống một cầu thang bộ tối om. Bên phải là dãy các phòng bệnh nhân đã bị bỏ hoang từ lâu. Những chiếc lá khô và mảnh giấy vụn bị những cơn gió lạnh thổi cuốn bay "xoạch xoạch" trên nền gạch tàu, tạo nên một âm thanh vô cùng rợn người.
Tôi dũng cảm bước đi qua từng căn phòng. Những phòng đầu tiên cửa đều được đóng kín và khóa ổ bên ngoài. Tôi tiếp tục bước chậm rãi tiến dần về phía căn phòng nằm ở cuối dãy hành lang. Right khi tôi vừa bước tới trước cửa căn phòng cuối cùng ấy, một trận gió lớn từ đâu đùng đùng thổi qua, hất văng cánh cửa gỗ đập mạnh vào tường phát ra tiếng "RẦM!" vô cùng dữ dội!
Tôi đứng khựng lại, tim bắn ra khỏi lồng ngực, hú hồn hú vía. Phải mất gần một phút trấn tĩnh, tôi mới dám bước chân vào bên trong căn phòng. Những thứ đập vào mắt tôi là một khung cảnh hoang tàn, đổ nát: Những chiếc giường sắt hoen gỉ, những tấm nệm rách rưới xơ xác dính đầy những mảng bám màu đen loang lổ – mà tôi nhận ra đó chính là vết tích của máu và dịch tiết tử thi từ hàng năm trước khô lại.
Sau khi quan sát một lượt xung quanh không thấy có gì bất thường ngoài màu tối âm u ảm đạm, tôi quay lưng định bước ra ngoài. Đúng lúc ấy, mắt tôi thoáng thấy trên bức tường vôi cũ có vài dòng chữ được ai đó dùng vật nhọn khắc sâu vào. Đó là tên họ của một người nào đó. Vô tình, tôi đưa mắt đọc nhẩm cái tên ấy lên thành tiếng.
KỲ LẠ THAY! Ngay khi âm thanh tên người đó vừa phát ra khỏi miệng tôi, toàn bộ thân nhiệt của tôi như tụt xuống độ âm. Một cảm giác lạnh ngắt như băng đá lan từ sau lưng lan thẳng lên đến tận đỉnh đầu! Tôi biết mình đã chọc phải điều cấm kỵ nên vội vã rảo bước ra khỏi căn phòng ngay lập tức. Tim tôi đập liên hồi như muốn vỡ tung.
Trong lúc hoảng loạn tháo chạy, tôi đột nhiên để ý thấy tà áo blouse trắng tôi đang mặc trên người bị kéo giật ngược về phía sau, giống như có bàn tay của ai đó đang níu chặt lấy! Mặc dù lúc này trong hành lang hoàn toàn không có gió, nhưng tà áo blouse vẫn cứ bị nhấc bổng bay lên không trung! Quá hãi hùng, tôi dùng hết sức bình tĩnh giật mạnh vạt áo rồi cắm đầu chạy thục mạng ra khỏi khu điều trị bỏ hoang đó.
Tôi chạy thẳng về phòng trực của khoa mình, thở không ra hơi và kể lại toàn bộ trải nghiệm kinh hãi ban chiều cho mọi người trong tua trực nghe. Chị điều dưỡng lớn tuổi nghe xong liền giật mình vỗ đùi đánh đét:
- Trời ơi! Bé Nam gan quá vậy! Thông thường cánh cửa dẫn vào khu đó luôn được khóa cẩn thận, chắc chiều nay mấy chú bên đội bảo trì đem đồ vào để nhờ rồi quên khóa lại đó. Để chị nói cho nghe, cái khoa đó hồi xưa là Khoa Dịch vụ của bệnh viện, đông bệnh nhân lắm. Nhưng kể từ khi có những ca bệnh nhân bị tai nạn rất nặng đưa vào phòng 104 rồi tử vong tại đó, những chuyện ma quái bắt đầu xảy ra.
Chị hít một hơi sâu rồi kể tiếp:
- Đêm nào người nhà nuôi bệnh ở phòng 104 cũng nhìn thấy một bóng trắng lướt qua lướt lại trên trần nhà và hành lang, mặc dù căn phòng kế bên bỏ trống hoàn toàn. Sau đó, Ban giám đốc tận dụng căn phòng đó làm nơi cách ly những ca bệnh tiên lượng tử vong. Rốt cuộc, những bệnh nhân đưa về đó cũng đều trút hơi thở cuối cùng trong đau đớn. Đêm đêm, tiếng rên la thảm thiết của các vong linh vang vọng khắp cả dãy nhà, khiến bệnh nhân sợ hãi khiếu nại rồi bỏ viện đi hết. Lâu dần không còn ai dám đến đó điều trị nữa, nên Ban giám đốc quyết định giải tán tập thể Khoa Dịch vụ và bỏ hoang nguyên cả dãy nhà đó cho tới tận bây giờ!
Nghe chị kể đến đây, toàn thân tôi rùng mình nổi hết da gà. Tôi nghĩ lại cảnh vạt áo blouse của mình bị ai đó níu kéo ban chiều mà không khỏi hãi hùng. Chị điều dưỡng nghiêm mặt dặn dò thêm:
- Chị khuyên thật lòng, từ nay về sau bác đừng bao giờ bén mảng đến chỗ đó nữa. Thứ nhất, nơi đó âm khí và oán khí đọng lại dầy đặc lắm, không tốt cho sức khỏe mình đâu. Thứ hai, chỗ đó bỏ hoang lâu ngày tích tụ nhiều bụi bẩn, vi khuẩn, hít vào dễ sinh bệnh tật. Có kiêng có lành bác sĩ à!
Sáng ngày hôm sau, dù vẫn còn chút tò mò muốn quay lại chụp vài tấm ảnh làm kỷ niệm, nhưng nhớ lời chị dặn, tôi chỉ dám đứng từ xa bên ngoài khuôn viên nhìn vào chứ tuyệt đối không bao giờ dám đặt chân sâu vào khu nhà ma ám đó một lần nào nữa.
---
[CÂU CHUYỆN SỐ NĂM: NGƯỜI QUẢN LÝ KHÔNG XÁC NƠI ĐÊM TRỰC NHÀ ĐẠI THỂ]
Năm nhất đại học Y khoa, tôi thuộc tuýp sinh viên vô cùng ngông cuồng, tính tình ngang tàng như "cốc tía", chẳng biết sợ bất cứ thứ gì trên đời này. Năm đó, chúng tôi bắt đầu học môn Giải phẫu học và được phân công đi thực tập trực đêm tại Nhà Đại thể của trường y.
Như những ai học ngành Y đều biết, Nhà Đại thể là nơi lưu trữ hàng trăm thùng dung dịch ngâm thi thể của những người đã mất – những người đã cao cả dâng hiến thân xác mình cho y học để thế hệ bác sĩ tương lai có cơ hội được mổ xẻ, học tập trực tiếp trên cơ thể người. Họ chính là những "người thầy thầm lặng" kính yêu của chúng tôi. Tính tổng thể toàn bộ khuôn viên Nhà Đại thể của trường lúc đó có đến hơn 1.000 thi thể đang được bảo quản.
Sinh viên năm nhất chúng tôi được chia tua để trực đêm gác xác. Chiều hôm đó, mấy đứa bạn chung nhóm trực ngồi túm tụm bàn tán xôn xao:
- Ê tụi mày, tối nay trực giữa cả ngàn cái xác ngâm, tao thấy sợ quá mày ơi! Hay là chiều nay tranh thủ ra chợ mua ít tỏi giắt trong túi quần đi, tao nghe người ta nói tỏi trừ ma ma quỷ giỏi lắm đó!
Tôi ngồi bên cạnh nghe tụi nó bàn ra tính vào thì phì cười khinh bỉ, thốt lên một tiếng "Sời!" rõ to rồi tuyên bố xanh rờn:
- Thời đại công nghệ 4.0 rồi mà tụi mày còn tin vào mấy chuyện nhảm nhí đó hả? Tao khẳng định trên đời này làm gì có ma! Mấy cái xác chết cứng ngắc đó thì làm được cái gì mà sợ? Đúng là một đám nhát gan!
Mấy đứa bạn quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt ngạc nhiên như thể tôi là người từ hành tinh khác rớt xuống.
Và rồi đêm trực định mệnh đó cũng đến. Nhóm trực đêm của chúng tôi gồm 10 sinh viên, nhưng trớ trêu thay chỉ có 3 nam còn lại là 7 nữ. Vì nhóm quá ít nam nên 3 thằng con trai chúng tôi được phân công gác vòng trong – tức là phải cầm đèn pin đi tuần tra trực tiếp xuyên qua các dãy xưởng chứa thùng ngâm xác; còn 7 bạn nữ thì được ưu tiên gác vòng ngoài sảnh.
Nói là "trực xác" nghe có vẻ ghê gớm, nhưng công việc thực chất chỉ là cầm đèn pin đi kiểm tra xem các ô cửa sổ, cửa chính của các dãy nhà A, B, C đã được khóa cẩn thận chưa để tránh kẻ gian đột nhập.
Khoảng 11 giờ đêm, tôi cùng hai thằng bạn thân là Thuận và Ân bắt đầu vòng tuần tra. Đi được một đoạn qua dãy nhà ngâm xác, thằng Thuận đột nhiên kêu mắc vệ sinh dữ dội. Nhưng vì nhát gan, nó không dám đi một mình nên lôi kéo thằng Ân đi theo vào nhà vệ sinh chung. Rốt cuộc, còn lại một mình tôi tay cầm chiếc đèn pin tiếp tục bước đi giữa không gian u tối, lạnh lẽo.
Tôi vừa đi rảo bước vừa rọi đèn pin xung quanh. Được một đoạn, một cơn gió lạnh buốt từ đâu thổi ngang qua làm tôi nổi toàn bộ da gà trên tay. Tôi tặc lưỡi tiếp tục bước đi. Tiến sâu thêm một đoạn nữa về phía khu xưởng A, tôi đột nhiên bắt gặp một ông cụ lớn tuổi đang đứng dựa lưng vào cột nhà. Ông cụ tóc đã bạc phơ, lưng hơi khom, mặc chiếc áo nâu cũ kỹ.
Ông cụ giương đôi mắt nghiêm nghị nhìn tôi rồi cất giọng hỏi:
- Thế nào? Cửa nẻo các khu đã khóa hết chưa hả cháu?
Tôi giật mình nhưng vẫn lịch sự trả lời:
- Dạ... bọn cháu kiểm tra khóa hết rồi bác ạ.
Ông cụ nghe xong liền thở dài, lắc đầu nghiêm khắc bảo:
- Khóa cái gì mà khóa! Khu nhà A phía kia kìa, có cái cửa bên hông chưa bấm khóa kìa! Bọn con nít ranh chúng mày làm ăn lơ là, trách nhiệm kém như thế đấy! Đã vậy ban ngày còn phát ngôn ngông cuồng, không biết tôn trọng những người đã khuất nơi đây!
Tôi sửng sốt, ngơ ngác định bụng gặng hỏi xem bác là bảo vệ mới hay ai thì ông cụ đã xoay lưng bước đi. Bóng dáng khom khom của ông chậm rãi bước tiến dần vào khoảng tối tăm giữa hai dãy nhà rồi... biến mất hút hoàn toàn vào bức tường gạch!
Đúng lúc ấy, thằng Thuận và thằng Ân từ trong nhà vệ sinh chạy ra. Tôi hoàn toàn bàng hoàng, chạy lại nắm tay tụi nó hỏi dồn dập:
- Ê! Nãy giờ tụi mày đi ra từ hướng đó, có thấy một ông bác tóc bạc mặc áo nâu đi qua không?
Hai thằng bạn nhìn tôi bằng ánh mắt ngơ ngác như nhìn một kẻ ngáo ngơ:
- Đi đi cái gì? Tụi tao đi từ hướng đó ra thẳng đây làm gì có bóng người nào! Mày bị điên hả Nam?
Nghe câu trả lời của hai bạn, tôi sực hiểu ra toàn bộ sự việc. Vâng! Chính là "HỌ" – linh hồn của người quản lý hoặc một vị thầy thầm lặng nơi đây đã hiện về để dằn mặt và nhắc nhở tôi!
Toàn bộ sực tự tin, thói ngông cuồng và sự hống hách ban ngày của tôi hoàn toàn tan biến sạch sẽ trong tích tắc. Mặt tôi chuyển sang màu xanh lét như tàu lá chuối, chân tay run rẩy không bước nổi. Suốt đoạn đường tuần tra còn lại, tôi phải bám chặt lấy áo hai thằng bạn, không dám hé miệng nói thêm dù chỉ một từ. Hai thằng tụi nó thấy tôi im bặt thì cứ tưởng tôi bị trúng gió độc.
Khi cả nhóm tiến về phía khu nhà A kiểm tra, quả nhiên cánh cửa bên hông xưởng ngâm xác vẫn đang mở hờ, chưa hề được khóa ổ!
Sau khi hoàn thành xong công việc, chúng tôi vội vã chạy ra sảnh ngoài ngồi túm tụm cho tới tận sáng. Chiều hôm đó về phòng trọ, tôi thật thà kể lại toàn bộ câu chuyện gặp ma cho nhóm bạn nghe. Tụi nó được đà chọc ghẹo:
- Cho chừa cái thói ngông cuồng nha con! Tin chưa? Bớt phát ngôn bừa bãi coi thường cõi âm đi nha!
Từ sau đêm trực hãi hùng đó, tôi hoàn toàn thay đổi thái độ, không bao giờ dám phát ngôn bừa bãi hay xúc phạm tâm linh nữa, và tuyệt đối dành sự kính trọng sâu sắc cho những thế giới vô hình tồn tại xung quanh chúng ta.
---
[CÂU CHUYỆN SỐ SÁU: BẢN NỐT NHẠC ÂM DƯƠNG NƠI THANG MÁY BỆNH VIỆN CHỢ RẤY]
Nhớ lại khoảng thời gian khi còn là sinh viên Y năm thứ 5, tôi cùng nhóm bạn được đưa về thực tập trực chiến tại Bệnh viện Chợ Rẫy – một trong những Bệnh viện tuyến đầu lớn nhất miền Nam. Ngành Y vốn dĩ là một ngành cực kỳ vất vả: Sáng vùi đầu trên giảng đường lý thuyết, chiều lăn lộn khám bệnh ở lâm sàng, tối đến lại gánh những ca trực đêm thấu sáng. Áp lực, căng thẳng và mệt mỏi luôn đè nặng lên vai mỗi sinh viên.
Thế nhưng, trong cái thế giới thực tại đầy vất vả mà chúng ta đang sống, vẫn luôn tồn tại song song một thế giới vô hình của cõi âm mà ít ai nhận biết được. Hai thế giới ấy ở hai tần số sóng khác nhau, nhưng đôi khi trong những khoảnh khắc đặc biệt, chúng ta lại vô tình "bắt chung một tần số" – như chính trải nghiệm kinh hãi của tôi dưới đây.
Đêm hôm đó, tôi được phân công trực tại khoa ở lầu 6. Đến khoảng 10 giờ đêm, công việc dọn dẹp đã tạm ổn, tôi chợt nhớ ra thằng bạn thân đang trực bên lầu 8 có giữ một cuốn sách Y học hạt nhân rất hay. Muốn mượn sách để đọc cho đỡ buồn ngủ, tôi đứng dậy bước ra khu vực thang máy.
Đứng trước cửa thang máy lầu 6, tôi chợt khựng lại vài giây vì nhớ đến lời dặn của các anh chị bác sĩ khóa trước: "Sau 10 giờ đêm, nếu không có ca bệnh cấp cứu khẩn cấp thì tuyệt đối không nên tự ý đi lại bằng thang máy. Có việc gì thì cứ ngồi yên trong khoa." Thậm chí, trên tường gạch ngay cạnh thang máy còn dán hẳn một tấm bảng thông báo màu đỏ ghi rõ: *“Hạn chế đi lại trên hành lang và trong thang máy vào ban đêm”*.
Ban đầu, người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ tấm bảng này chỉ mang ý nghĩa giữ yên tĩnh cho bệnh nhân nghỉ ngơi. Nhưng những ai làm lâu năm trong ngành Y mới hiểu được một hàm ý sâu xa và u uẩn hơn đằng sau dòng chữ ấy...
Đứng lưỡng lự một hồi, nhưng vì ham muốn mượn bằng được cuốn sách hay, tôi vẫn quyết định bấm nút thang máy. Đứng chờ trong không gian vắng ngắt, tôi đột nhiên thấy lạnh gáy và ớn lạnh phía sau lưng.
"TINH!" – Tiếng chuông báo thang máy vang lên, cánh cửa sắt mở ra. Tôi bước vào trong và bấm nút lên tầng 8. Đúng lúc cánh cửa thang máy chuẩn bị khép chặt lại hoàn toàn, một người phụ nữ từ ngoài bóng tối rảo bước nhanh đi vào theo.
Ngay khi người phụ nữ ấy vừa bước chân vào buồng thang máy, tôi đã cảm nhận được một luồng không khí lạnh buốt như băng từ bên ngoài tràn ngập khắp cabin!
Theo thói quen lịch sự của người đi thang máy, tôi không ngẩng mặt nhìn thẳng vào mặt người lạ mà chỉ cúi nhẹ mặt nhìn xuống sàn. Người phụ nữ đứng ngay phía trước mặt tôi. Quan sát từ phía sau, tôi đoán cô ta khoảng chừng ba mươi mấy tuổi, mặc bộ quần áo tối màu.
Thế nhưng, khi ánh mắt tôi vô tình lướt xuống bàn tay buông thõng của người phụ nữ ấy, toàn bộ thân nhiệt của tôi như đóng đóng băng!
Trên cổ tay trắng bệch của cô ta có quấn một sợi chỉ đỏ, và đính trên sợi chỉ đỏ đó là một mảnh giấy hình chữ nhật nhỏ!
Là một sinh viên Y khoa, tôi thừa hiểu ký hiệu kinh hoàng này: Sợi chỉ đỏ mang mảnh giấy ghi rõ Họ tên, Năm sinh, Ngày giờ mất CHỈ DÀNH RIÊNG ĐỂ ĐEO VÀO CỔ TAY TỬ THI TRONG NHÀ XÁC!
Sợ hãi tột cùng nhưng tôi cố nén thít thở, đứng đờ người không dám gây ra bất kỳ tiếng động nào. Thang máy di chuyển lên tới lầu 7 thì dừng lại, cánh cửa mở ra và người phụ nữ lặng lẽ bước ra ngoài hành lang tối om. Cửa khép lại, thang máy tiếp tục đưa tôi lên lầu 8.
Sau khi mượn được cuốn sách từ thằng bạn, tôi quay trở lại thang máy để đi xuống lầu 6. Mặc dù rất sợ nhưng tôi không còn sự lựa chọn nào khác, bởi vì khu cầu thang bộ đi xuống lúc này tối thui om, còn mang lại cảm giác âm u rợn người hơn gấp bội.
Tôi bước vào thang máy lầu 8. Đúng lúc ấy, hai anh chị điều dưỡng đẩy một chiếc băng ca sắt đi vào theo. Trên băng ca là một thi thể được phủ kín từ đầu đến chân bằng tấm vải trắng. Tôi lặng lẽ đứng lùi vào góc cabin. Chuyện đẩy tử thi trong bệnh viện là hoàn toàn bình thường, cho đến khi thang máy bắt đầu di chuyển xuống...
Đột nhiên, từ dưới tấm vải trắng, cánh tay của tử thi trên băng ca rớt ra ngoài, rơi thõng xuống không trung! Và trên cổ tay ấy... quấn một sợi chỉ đỏ mang mảnh giấy đung đưa qua lại trước mắt tôi! Toàn thân tôi run lên bần bật vì nhận ra đây chính là sợi chỉ đỏ tôi vừa thấy lúc nãy!
"TINH!" – Thang máy dừng lại ở lầu 6. Tôi vội vã rảo bước đi nhanh ra ngoài. Nhưng ngay trong khoảnh khắc ấy, tôi đột nhiên cảm thấy vạt áo blouse của mình bị kéo giật mạnh lại từ phía sau! Tôi kinh hãi quay đầu nhìn lại: Vạt áo blouse trắng của tôi đã bị móc chặt vào những ngón tay co quắp của tử thi trên băng ca!
Chưa kịp phản ứng vì quá hoảng sợ, chị điều dưỡng đi cùng đã nhanh tay gỡ tà áo tôi ra giùm rồi áy náy bảo: "Chị xin lỗi nhé, tà áo vướng vào tay bệnh nhân." Tôi chỉ kịp gật đầu cám ơn rồi đâm đầu chạy thục mạng về phòng trực.
Sáng ngày hôm sau, tôi đem toàn bộ câu chuyện thang máy kể cho nhóm sinh viên trực chung nghe. Nghe xong, một nam sinh viên nổi tiếng ngông cuồng trong nhóm liền bĩu môi, hùng hổ tuyên bố:
- Mày toàn xạo lờ, nhát gan như thỏ đế! Tao nói thật tao không tin trên đời này có ma, mà càng không tin cái Bệnh viện Chợ Rẫy này có ma nữa! Có ma thì ma nó phải sợ tao mới đúng!
Tôi nghe hắn tuyên bố ngông cuồng thì thở dài im lặng, không buồn tranh cãi.
Trớ trêu thay, đêm hôm đó tôi lại tiếp tục chung tua trực với chính nam sinh viên ngông cuồng này. Đến khoảng 11 giờ đêm, hắn quay sang rủ tôi:
- Ê Nam, tao với mày đi thám hiểm mấy khu u uất trong bệnh viện chơi không?
- Thôi, tao sợ lắm, mày đi một mình đi.
Hắn phì cười khoái chí, vỗ vai tôi chế giễu:
- Nhát gan quá con ơi! Vậy thôi để tao đi một mình, tí tao mua cho ly cà phê nha!
Nói xong, hắn phá lên cười lớn rồi một mình bước đi vào bóng tối hành lang.
Khoảng 30 phút sau, nam sinh viên đó trở về phòng trực. Nhưng khung cảnh trước mắt khiến tất cả chúng tôi phải bàng hoàng: Mặt mũi hắn tái xanh như đít nồi, môi run cầm cập, hơi thở dồn dập dập dạp không thốt nên lời. Tôi lại gần hỏi thăm thì hắn chỉ lắc đầu xua tay. Ngay sau đó, hắn cuống cuồng chạy vào xin phép bác sĩ trưởng khoa cho ra ngoài có việc gấp.
Lúc hắn xoay người chạy đi, tôi vô tình lướt mắt nhìn xuống và phát hiện: Toàn bộ vùng đùi và đũng quần của hắn đã ướt nhẹp một mảng lớn! Thì ra vì quá sợ hãi trước một hiện tượng tâm linh kinh hoàng nào đó vừa gặp phải, hắn đã đái cả ra quần!
Sau đêm trực định mệnh đó, chúng tôi không bao giờ còn thấy nam sinh viên ấy thốt ra bất kỳ lời lẽ ngông cuồng hay xúc phạm đến thế giới tâm linh một lần nào nữa trong suốt những năm tháng đại học.
*(Bệnh viện Chợ Rẫy còn có một khu vực nổi tiếng u uất gọi là "Nhà Vĩnh Biệt" nằm trên đường Thuận Kiều – nơi đây được xếp vào danh sách 10 địa điểm đáng sợ nhất đất Sài Gòn).*
---
[CÂU CHUYỆN SỐ BẢY: OÁN HỒN ĐỨNG TRONG GÓC PHÒNG MỔ BỘ MÔN PHÁP Y]
Nhớ lại quãng thời gian năm thứ 4 đại học, tôi được phân công đi thực tập môn Pháp y tại cơ sở Nghĩa trang Bình Hưng Hòa. Như những ai ở Sài Gòn đều biết, Bình Hưng Hòa là khu lò thiêu và nghĩa trang lớn nhất thành phố thời bấy giờ, với hàng trăm ngàn ngôi mộ lạnh lẽo bao quanh. Khu lò thiêu hoạt động hết công suất từ tờ mờ sáng cho tới tận chiều tối. Thế nhưng, bên trong khuôn viên ấy còn có những bộ phận phải làm việc liên tục 24/24 giờ – đó chính là Bộ phận Giám định Pháp y.
Ở một nơi tích tụ âm khí và tử khí dầy đặc như Bình Hưng Hòa, chuyện gặp gỡ các hiện tượng tâm linh được xem là điều xảy ra như cơm bữa.
Năm đó, mấy tua trực trước của các nhóm bạn tôi đều rất ả, không hề có ca tử thi nào cần mổ khám nghiệm. Thế nhưng, cứ hễ đến ca trực của tôi thì sóng gió lại nổi lên. Đêm hôm đó, khoảng 3 giờ sáng, khi tất cả đang chợp mắt thì tiếng xè còi của xe cấp cứu chở tử thi hú lên dồn dập. Thầy giáo phụ trách gọi chúng tôi bật dậy khẩn cấp. Thầy thông báo: Có một ca tử thi chết trôi sông vừa được công an vớt lên và đưa vào mổ khám nghiệm gấp.
Nghe tới bốn chữ "xác chết trôi sông", tôi đã nổi toàn bộ da gà. Trong ngành giám định, mùi tử khí của một xác chết thông thường khi phân hủy đã vô cùng khủng khiếp, nhưng mùi của một xác chết trôi sông bị ngâm nước lâu ngày thì độ nồng nặc và kinh hãi còn gấp hơn 10 lần như thế!
Tôi nhanh chóng chuẩn bị trang phục bảo hộ: Đeo liền một lúc 4 chiếc khẩu trang y tế, đeo 3 lớp găng tay cao su. Sau đó, tôi cùng một bạn học bước theo thầy vào phòng mổ tử thi. Thầy giáo giải thích: Vì đây là ca tử vong dưới nước, tử thi đang trong quá trình phân hủy mạnh nên bắt buộc phải tiến hành mổ giải phẫu ngay lập tức, nếu để đến sáng thì các cơ quan nội tạng sẽ phân hủy hết, không thể xác định được nguyên nhân tử vong.
Ngay khi vừa bước chân vào phòng mổ, bạn học đi cùng tôi vừa ngửi phải mùi tử khí xộc lên đã lập tức chạy xông ra cửa ói mửa dữ dội ra toàn mật xanh mật vàng. Bản thân tôi cũng muốn ngất xỉu vì mùi hôi thối nồng nặc xuyên qua 4 lớp khẩu trang. Nhưng tôi cố gắng dốc hết sức bình tĩnh, hít thở bằng miệng để tập trung vào công việc.
Ca mổ bắt đầu. Tôi đứng ở vị trí phụ mổ, có nhiệm vụ đưa các dụng cụ phẫu thuật cho thầy. Thầy vừa thao tác mổ vừa nhẹ nhàng chỉ dạy chúng tôi:
- Làm cái nghề giám định pháp y này, điều quan trọng nhất là các con phải đặt cái TÂM của mình vào tử thi. Phải tìm ra chính xác nguyên nhân cái chết để giúp giải oan cho người đã khuất, trả lại sự thật cho gia đình họ.
Tôi chăm chú lắng nghe từng lời dặn của thầy. Đúng lúc ấy, tôi đột nhiên cảm thấy lạnh ngắt và rờn rợn sau gáy. Tôi xoay người bước lại bàn dụng cụ để lấy chiếc kéo cho thầy. Bất giác, mắt tôi lướt qua góc tối của phòng mổ...
TRỜI ĐẤT ƠI! Ngay tại góc phòng u tối ấy, có một bóng người xám xịt đang đứng sững sờ, giương đôi mắt vô thần nhìn chằm chằm vào cái xác đang nằm trên bàn mổ!
Tôi rụng rời tay chân, tim như ngừng đập. Cả phòng mổ này rõ ràng chỉ có ba thầy trò chúng tôi, vậy thì kẻ đang đứng trong góc tường kia là ai? Vì tay đang đeo găng bảo hộ dính máu nên tôi không thể đưa tay lên dụi mắt. Tôi cố quay đi chỗ khác rồi đánh hèn quay lại nhìn kỹ thêm một lần nữa...
Lần này, tôi nhìn thấy rõ mồn một như in: Gương mặt, vóc dáng và bộ quần áo của bóng người đang đứng trong góc phòng hoàn toàn GIỐNG HỆT VỚI TỬ THI CHẾT TRÔI ĐANG NẰM TRÊN BÀN MỔ!
Quá hãi hùng, tôi rón rén bước lại gần bạn học, thì thầm hỏi:
- Ê... Mày có thấy ai đang đứng nhìn mình ở góc phòng kia không?
Nó quay sang nhìn góc phòng rồi ngơ ngác đáp:
- Có ai đâu mày? Sao vậy Nam?
Nghe nó trả lời, tôi hiểu ra rằng chỉ duy nhất một mình tôi nhìn thấy linh hồn của nạn nhân đang đứng chứng kiến ca mổ của chính mình!
Ca mổ khám nghiệm kết thúc vào lúc 4 giờ 30 phút sáng. Sau khi thay đồ bảo hộ và vệ sinh cá nhân xong xuôi, thầy giáo quay sang nhìn tôi rồi ôn tồn hỏi:
- Nam này, sao lúc nãy mổ mà mặt mũi con tái xanh tái xám dữ vậy? Bộ chưa quen với mùi tử thi hay sao con?
Tôi ngập ngừng hồi lâu rồi thật thà trả lời:
- Dạ không phải đâu thầy... Lúc nãy trong lúc mổ, con nhìn thấy linh hồn của nạn nhân đang đứng gườm gườm nhìn mình ở góc phòng mổ thầy ạ!
Thầy giáo nghe xong chỉ khẽ "Ừ..." một tiếng nhẹ nhàng, rồi thầy mỉm cười giải thích:
- Mặc dù chúng ta là những người học Y, làm việc dựa trên cơ sở khoa học thực chứng, nhưng bên cạnh thế giới này vẫn luôn tồn tại một thế giới tâm linh song song. Điều quan trọng là mình có tin hay không thôi. Cái ngày đầu tiên thầy mới bước chân vào nghề này, thầy cũng từng nhìn thấy vong linh và sợ hãi giống như con vậy, nhưng làm riết rồi cũng quen. Mình cứ làm việc bằng cái TÂM trong sạch, giúp giải oan cho họ thì vong linh họ sẽ luôn tôn trọng và bảo vệ mình, mọi việc sẽ suôn sẻ đâu vào đấy thôi con ạ.
Nghe lời chỉ dạy sâu sắc của thầy, tôi dạ vâng kính cẩn. Tôi bước ra khoảng sân trước phòng mổ để hít thở không khí trong lành buổi sớm. Nhưng khi vừa ngẩng mặt lên, đập vào mắt tôi là hàng ngàn nấm mồ lạnh lẽo của nghĩa trang Bình Hưng Hòa trải dài trong sương sớm. Cảm giác ớn lạnh lại tràn về, tôi vội vã chạy ngay về phòng trực ngủ một mạch cho tới sáng ngày hôm sau.
---
[CÂU CHUYỆN SỐ TÁM: TIẾNG GỌI TÊN LÚC CHIỀU TÀ NƠI PHÒNG KHÁM TƯ]
Đây là câu chuyện tâm linh xảy ra ngay tại phòng khám tư nhân của chính tôi.
Công việc của một bác sĩ rất áp lực, tôi phải làm việc liên tục từ sáng sớm cho tới tối mịt, mỗi ngày tiếp xúc và khám chữa cho biết bao nhiêu lượt bệnh nhân. Dạo gần đây, do khối lượng công việc quá tải khiến tôi rơi vào trạng thái kiệt sức và stress vô cùng nặng nề. Cơ thể mệt mỏi nên tôi rất hay buồn ngủ. Những buổi chiều tối khi hết bệnh nhân, tôi thường tranh thủ gục đầu xuống bàn làm việc để chợp mắt mươi mười phút.
Thế nhưng, suốt mấy ngày trong tuần đó, cứ mỗi khi tôi gục đầu xuống bàn ngủ thiếp đi, tôi lại mơ màng nghe thấy có tiếng ai đó gọi trổng tên mình rất rõ ràng ngay trong phòng: *"Nam ơi... Nam ơi..."*.
Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, tôi quyết định không cất tiếng trả lời, bởi vì tại phòng khám này, tất cả nhân viên và bệnh nhân đều kính cẩn gọi tôi là "Bác sĩ Nam", tuyệt đối không một ai gọi trổng tên tôi như vậy cả. Tôi tự trấn an bản thân chắc do mình quá mệt mỏi nên thần kinh bị ảo giác nghe nhầm.
Nhưng đỉnh điểm của sự kinh hoàng đã xảy ra vào chiều ngày hôm qua.
Lúc tôi đang gục đầu ngủ trên bàn làm việc, tôi đột nhiên nghe thấy những tiếng động quái lạ phát ra từ phía cánh cửa bí mật sau phòng. Ánh đèn tuýp trên trần nhà bắt đầu chớp tắt liên hồi "tách... tách..." giống như dòng điện bị sụt áp. Và rồi, một cảnh tượng kinh hãi đập vào mắt tôi:
Ngay trên chiếc giường khám bệnh nhân, có một cô gái trẻ đang ngồi chễm chệ, xõa một ổ tóc đen dài che kín toàn bộ khuôn mặt! Cô ta ngồi đó, đôi chân đung đưa qua đung đưa lại giữa không trung. Tuy nhiên, trong cơn mơ màng, tôi dốc sức nhìn xuống thì tuyệt nhiên KHÔNG THỂ THẤY ĐƯỢC ĐÔI CHÂN CỦA CÔ TA CHẠM ĐẤT!
Tâm trí tôi lúc đó ngợp thở, cảm giác mệt mỏi đè nặng lên ngực, nhưng bên tai tôi vẫn văng vẳng tiếng gọi tên tôi dồn dập. Ý thức được sự nguy hiểm, tôi kiên quyết không lên tiếng đáp lại. Tôi gồng hết tàn lực đánh thức bản thân tỉnh dậy.
Khi tôi bừng tỉnh mở mắt ra, cái đầu tôi nặng trĩu như đeo đá, toàn thân chóng mặt xây sẩm. Tay chân tôi lạnh ngắt như băng. Tôi bước ra ngoài sảnh tâm sự với cô thư ký lớn tuổi đã làm việc ở phòng khám nhiều năm:
- Cô ơi, nãy giờ lúc cháu ngủ có ai tự ý đi vào phòng làm việc của cháu không cô?
Cô thư ký ngơ ngác đáp:
- Đâu có ai đâu bác sĩ! Sao vậy bác?
Tôi thật thà kể lại:
- Lúc nãy cháu gục trên bàn ngủ thì thấy có bóng dáng một cô gái xõa tóc ngồi trên giường khám và liên tục nghe tiếng ai đó gọi trổng tên cháu...
Nghe tôi kể xong, gạt đi vẻ bình thản, gương mặt cô thư ký đột nhiên biến sắc. Cô hạ thấp giọng bảo:
- Thôi chết rồi! Tháng này phòng khám mình bận quá chưa tổ chức cúng cô hồn bác sĩ ơi!
Tôi ngạc nhiên hỏi lại:
- Cúng cô hồn là sao cô?
- Để cô nói cho bác sĩ nghe, trước khi bác sĩ thuê lại căn nhà này làm phòng khám, ở tầng trệt bên dưới từng có một người treo cổ tự tử chết! Đêm đêm, mấy bạn nhân viên trực lại làm việc vẫn thường hay nghe tiếng ai đó hát ru và tiếng bước chân chạy qua chạy lại trong phòng mặc dù căn phòng trống hống!
Nghe cô kể đến đây, tôi nổi hết da gà và bảo:
- Thôi, cô xem chuẩn bị mua đồ mai mình lập bàn cúng ngay cô nhé!
Tôi quay trở lại phòng làm việc. Sự tò mò thôi thúc tôi tiến lại gần cánh cửa gỗ bí mật nằm ở góc phòng. Tôi tra khóa mở cánh cửa đó ra nhìn ra phía sau. Thì ra, đằng sau cánh cửa ấy là một khoảng không gian trống tối om, sâu hun hút, chứa đầy bụi bẩn và một số đồ đạc linh tinh bỏ hoang. Nhưng đáng sợ nhất là ở chính giữa khoảng trống ấy... ĐẮT MỘT CHIẾC HÒM GỖ CỔ XƯA BÁM ĐẦY BỤI BẶM VÀ BÍ ẨN!
Tôi không dám dùng điện thoại chụp ảnh lại vì sợ dính phải những hình ảnh không hay. Đúng lúc tôi vừa kéo cánh cửa đóng lại thì "PỤT!" – Toàn bộ hệ thống đèn trong phòng vụt tắt đen ngòm! Tim tôi nhảy ra khỏi lồng ngực. Khoảng 10 giây sau, đèn mới bật sáng trở lại.
Quá hoang mang và sợ hãi, tôi quyết định cho phòng khám nghỉ sớm ngay trong ngày hôm đó. Sau biến cố này, tôi xin phép giấu tên phòng khám tư của mình. Tôi chỉ muốn gửi lời khuyên chân thành đến mọi người: Trong tháng Bảy âm lịch (tháng Cô hồn), mọi người nên hết sức cẩn trọng. Nếu đi đêm hoặc ở nơi vắng vẻ mà nghe thấy tiếng ai đó gọi đúng tên mình thì TUYỆT ĐỐI KHÔNG ĐƯỢC THƯA HỎI HAY TRẢ LỜI; tránh đi vào những nơi u uất, thiếu ánh sáng hoặc nơi từng xảy ra tai nạn; và đặc biệt tránh thói quen vừa chạy xe máy buổi đêm vừa hát hò. Có kiêng có lành!
---
[CÂU CHUYỆN SỐ CHÍN: OÁN HỒN THAI NHI NƠI KHU ĐỒ TỂ]
Nhớ lại quãng thời gian khi tôi đi thực tập tại Bệnh viện Phụ sản. Theo phân công lịch trực, đêm hôm đó tôi nhận ca trực đêm. Mọi công việc ban đầu diễn ra rất suôn sẻ: Tôi đi thăm khám các sản phụ, ghi chép hồ sơ bệnh án rồi trở về phòng trực ngồi đọc sách, lập kế hoạch công việc cho ngày hôm sau.
Đến khoảng 10 giờ đêm, bụng tôi bắt đầu cồn cào gào thét vì từ chiều đến giờ tôi chưa ăn chút gì vào bụng. Cái đói thôi thúc tôi phải bước ra ngoài kiếm cái gì đó ăn lót dạ. Lý trí trong đầu bảo: *"Giờ này tối muộn rồi, nhịn luôn tới sáng mai ăn đi cho ốm, giờ này mà đi qua mấy dãy nhà u tối đó ớn chết được!"*. Nhưng cuối cùng, lý trí đã phải chịu thua cái bao tử đang trống rỗng. Tôi quyết định mò đi kiếm đồ ăn.
Tôi định bụng sang phòng bên rủ thằng bạn trực chung đi cùng cho vui, nhưng bước vào phòng thì thấy nó đã nằm trùm chăn ngủ say từ đời nào vì quá mệt. Vậy là tôi đành một mình bước ra khỏi khoa đi xuống căn tin bệnh viện.
Khoa tôi đang thực tập nằm cách khu căn tin mấy dãy nhà lầu. Cách nhanh nhất là đi thang máy, nhưng giờ này đi thang máy một mình rất ớn nên tôi chọn giải pháp đi bộ theo đường hành lang.
Đi được một đoạn, mọi thứ vẫn bình thường cho đến khi tôi đi ngang qua Khu Nạo phá thai. Nơi này, giới y bác sĩ chúng tôi vẫn thường xót xa gọi bằng cái tên *"Khu đồ tể"* hoặc *"Khu tội lỗi"* – vì đây chính là nơi giải quyết những sai lầm bồng bột của các bạn trẻ, hoặc xử lý những thai nhi bị dị tật bẩm sinh, chết lưu trong bụng mẹ.
Ngay khi vừa bước chân đi ngang qua dãy nhà u uất ấy, giữa không gian đêm đen tĩnh mịch, tôi đột nhiên nghe thấy những tiếng cười đùa trong trẻo của trẻ nhỏ phát ra từ bên trong!
Tôi khựng lại, đi thêm được vài bước nữa thì âm thanh cười đùa ấy đột ngột chuyển thành TIẾNG KHÓC THÚT THÍT, AI OÁN XÉ LÒNG!
Ở một bệnh viện phụ sản, tiếng khóc cười của trẻ sơ sinh là điều hoàn toàn bình thường. Nhưng tiếng khóc và tiếng cười phát ra từ Khu Nạo phá thai lúc giữa đêm này hoàn toàn khác biệt: Nó mang một âm điệu vô cùng ma mị, âm u, xoáy thẳng vào tâm trí người nghe giữa màn đêm bao trùm lấy các dãy nhà lầu hoang vắng.
Tôi hoảng sợ, cố gắng rảo bước đi thật nhanh. Nhưng tôi càng bước nhanh bao nhiêu thì tiếng khóc cười ấy lại càng vang lên rõ mồn một bấy nhiêu, cảm giác như những âm thanh đó đang vang lên ngay sát bên tai tôi!
Toàn thân tôi rợn hết da gà. Đúng lúc ấy, tôi để ý thấy một hiện tượng quái gở: Mặc dù ngoài trời hoàn toàn không có một hạt gió, nhưng hai tà áo blouse trắng tôi đang mặc vẫn cứ bay phấp phới phập phồng, và cổ tôi lạnh ngắt sau ót! Tôi biết chắc chắn mình đã chạm mặt với cõi âm!
Tôi cắm đầu chạy thục mạng ra khỏi dãy nhà đó. Khi bước qua khỏi khu vực nạo phá thai, những tiếng khóc cười ma mị đột ngột biến mất hoàn toàn.
Tôi tiến vào căn tin, mua một ly mì gói rồi ngồi xuống bàn kế bên một vị bác sĩ lớn tuổi đã công tác ở bệnh viện này nhiều năm. Tôi thật thà hỏi bác về những âm thanh bất thường mình vừa trải qua. Vị bác sĩ già thở dài, trầm ngâm bảo:
- Chắc con vừa bị vong linh của những đứa trẻ ở khu đó chọc phá rồi. Chúng nó là trẻ con mà, nên tinh nghịch lắm. Khu Nạo phá thai là nơi có âm khí và oán khí cao nhất cái bệnh viện này. Hằng ngày, nơi đó phải tiếp nhận và nạo bỏ biết bao nhiêu ca thai nhi... Tiếng oán thán ngút trời ở cái khu đó con ơi! Biết bao nhiêu đứa trẻ khát khao được chào đời làm người, chúng đâu có tội tình gì đâu? Lỗi hoàn toàn là do người lớn suy nghĩ nông cạn, do những người trẻ sống buông thả làm lỡ rồi không có trách nhiệm với giọt máu của mình!
Bác húp một ngụm trà rồi kể tiếp:
- Bởi vậy, cái khu vực đó về đêm lạnh lẽo lắm, ít ai dám qua lại. Hằng tháng, mấy chị điều dưỡng vẫn phải lập bàn cúng kiến tại khu đó để mong cho hương linh các con được thanh thản, không quấy phá nữa.
Nghe vị bác sĩ già tâm sự, tôi rùng mình nhớ lại những tiếng khóc tiếng cười lúc nãy. Những âm thanh mới thật trong trẻo, ngây thơ làm sao nhưng cũng chứa đựng biết bao sự ai oán, hờn trách!
Sau khi ăn xong ly mì, tôi nhờ vị bác sĩ già đi chung thang máy trở về khoa chứ tuyệt đối không dám đi bộ ngược trở lại qua "Khu đồ tể" một lần nào nữa.
Đêm đó, tôi nằm suy ngẫm về trách nhiệm của con người: Trước khi làm bất cứ điều gì, chúng ta phải suy nghĩ thật kỹ về hậu quả của nó. Nếu đã lỡ làm ra giọt máu thì phải có trách nhiệm nuôi nấng, chăm sóc chứ không thể bỏ rơi nó. Những thai nhi vô tội không hề có lỗi! Mọi người có biết, khi một thai nhi đã hình thành đầy đủ tay chân cơ thể mà bị nạo bỏ, người ta phải cắt gọt từng chi một... đau đớn biết chừng nào! Vì vậy, hãy sống một cách thật có trách nhiệm!
---
[CÂU CHUYỆN SỐ 10: HỒN MA CÔ GÁI BÁO TỬ NƠI TRẠM XÁ MẠC BẮC]
Nhớ lại khoảng thời gian khi tôi còn là sinh viên Y năm thứ 6 – năm cuối cùng trước khi tốt nghiệp. Theo quy định của nhà trường, trước khi ra trường, tất cả sinh viên đều phải đi thực tế cộng đồng một tháng tại các địa phương rồi làm báo cáo thu hoạch.
Lúc đó, bạn bè tôi mỗi đứa chọn một hướng: Đứa thì xin về quê nhà, đứa thì lên các quận nội thành. Riêng tôi, vì sinh ra và lớn lên ở thành phố từ nhỏ nên tôi muốn trải nghiệm cuộc sống miền quê sông nước xem như thế nào. Thế là tôi đăng ký xin về thực tập tại một tỉnh thuộc miền Tây Nam Bộ.
Ngày đầu tiên đặt chân về trạm y tế của một huyện nhỏ để nộp giấy giới thiệu, tôi được Ban giám đốc nhận ngay vì trạm đang trong tình trạng thiếu hụt nhân sự trầm trọng. Công việc những ngày đầu diễn ra rất thuận lợi. Trạm y tế khá rộng rãi, có sức chứa khoảng 10 giường bệnh, công việc chính là chăm sóc sức khỏe ban đầu và phòng chống dịch bệnh cho bà con địa phương. Vì là sinh viên nghèo, kinh tế hạn hẹp nên tôi xin phép bác sĩ trưởng trạm cho phép tá túc ngủ lại ngay tại phòng trực của trạm cho tiện việc học tập.
Mọi chuyện vẫn diễn ra bình thường cho đến cái đêm định mệnh ấy – đêm trực làm tôi ám ảnh suốt cả cuộc đời!
Đêm hôm đó, khoảng 11 giờ đêm, tôi đang ngồi một mình trong phòng trực đọc sách Y khoa. Đột nhiên, một cơn gió lạnh buốt lùa qua ô cửa sổ mở hờ, làm tôi rung mình lạnh ngắt sống lưng.
Ngay trong khoảnh khắc ấy, từ phía ngoài hành lang, một cô y tá trẻ tuổi lặng lẽ bước vào phòng trực. Cô y tá này khoảng chừng hơn 20 tuổi, làn da trắng bệch, khuôn mặt khá xinh xắn. Điều đặc biệt là đây là LẦN ĐẦU TIÊN TÔI NHÌN THẤY CÔ TA tại trạm y tế này. Cô cất giọng nhẹ hẫng báo với tôi:
- Bác sĩ ơi... Ra giường số B ký giấy xác nhận có một ca tử vong...
Tôi ngẩng đầu lên trả lời:
- Vâng, cô chờ chút tôi ra ngay.
Tôi vừa dứt lời thì cô y tá nở một nụ cười mỉm nhẹ nhàng rồi lặng lẽ quay lưng bước đi ra ngoài bóng tối. Tôi vội vã cất cuốn sách, chạy sang phòng bác sĩ trưởng trạm báo cáo rồi cùng bác sĩ trưởng trạm xuống phòng bệnh nhân số B để làm thủ tục xác nhận tử vong.
Khi hai thầy trò bước tới nơi, một bầu không khí u buồn, thê lương bao trùm lấy toàn bộ căn phòng. Cha mẹ và người thân của bệnh nhân tử vong đang đứng quây quanh giường bệnh, người thì khóc lóc thảm thiết, người thì mặt buồn rười rượi trách móc:
- Trời ơi! Sao con dại dột vậy con ơi... Có chuyện gì sao không nói với cha mẹ...
Tôi cầm xấp biên bản tử vong tiến lại gần hỏi thông tin: Nạn nhân tên Nguyễn Lệ Uyên, 20 tuổi, nguyên nhân tử vong xác định do ngộ độc thuốc trừ sâu. Hỏi thăm người nhà, tôi được biết cô gái này yêu một anh chàng cùng trường nhưng vừa phát hiện ra anh ta bắt cá hai tay, ngoại tình với người khác. Trong lúc tức giận và buồn giận mù quáng, cô đã uống trọn một chai thuốc trừ sâu để tự tử. Tôi thở dài thầm nghĩ: *"Sao mà tuổi trẻ lại suy nghĩ nông cạn và dại dột đến thế!"*.
Thế là tôi tiến lại gần giường bệnh, đưa tay kéo tấm khăn che mặt tử thi ra để tiến hành nhận dạng lần cuối trước khi ký biên bản.
KHI TẤM KHĂN VỪA ĐƯỢC KÉO RA... TOÀN BỘ CƠ THỂ TÔI BÀNG HOÀNG SỬNG SỐT!
Cây bút, chiếc ống nghe và tờ biên bản tử vong trên tay tôi ĐÁNH RỐT "CHOẠNG" XUỐNG SÀN NHÀ!
Tôi không dám tin vào chính đôi mắt của mình: CÔ GÁI ĐANG NẰM CHẾT CỨNG, MẶT MŨI TÍM TÁI TRÊN GIƯỜNG BỆNH KÌA... CHÍNH LÀ CÔ Y TÁ VỪA MỚI VÀO PHÒNG TRỰC BÁO TỬ CHO TÔI CÁCH ĐÂY ÍT PHÚT!
Mồ hôi hột trên trán tôi tuôn ra như tắm, khuôn mặt tôi xanh lè xanh lét không còn một giọt máu. Người nhà bệnh nhân nhìn biểu hiện hoảng loạn của tôi bằng ánh mắt vô cùng bất ngờ, cứ tưởng tôi là anh chàng tình nhân bạc tình của cô gái. Bác sĩ trưởng trạm thấy vậy vội tiến lại đỡ lấy tôi rồi hỏi:
- Bác sĩ Nam! Con có sao không?
Tôi run rẩy đáp:
- Dạ... Dạ con không sao bác...
Tôi nhặt tờ biên bản lên, cố gắng dùng hết sức bình tĩnh hoàn tất hồ sơ rồi bàn giao thi thể cho gia đình đưa về mai táng.
Đêm hôm đó về phòng, tôi lên cơn sốt cao li bì suốt hai ngày hai đêm liền mới tỉnh táo trở lại. Khi tôi tỉnh lại, bác sĩ trưởng trạm vào thăm, tôi mới thật thà kể lại toàn bộ sự việc cô gái hiện về báo tử cho ông nghe. Bác sĩ trưởng trạm nghe xong thì nửa tin nửa ngờ vì trước nay ở trạm chưa từng xảy ra chuyện quái dị này, nhưng nhìn biểu hiện hoảng sợ đến mất sổ gạo của tôi thì ông không thể không tin.
Ngay sau ca trực hãi hùng đó, tôi lập tức xin phép trưởng trạm cho ra ngoài dọn vào một khu nhà trọ ở thị trấn để ở chứ tuyệt đối không dám ngủ lại trạm y tế một đêm nào nữa. Câu chuyện hồn ma cô gái tự tử báo tử ấy đã trở thành một vết sẹo ám ảnh tôi suốt cho tới ngày tốt nghiệp ra trường.
Thiết nghĩ, thế hệ trẻ ngày nay sao mà nông nổi quá! Bất cứ sự việc khó khăn nào trên đời này cũng đều có hướng giải quyết, tại sao lại chọn cách giải quyết thiếu suy nghĩ và dại dột đến như thế? Bạn chết đi, thân xác bạn đau đớn đã đành, nhưng cha mẹ và những người ở lại còn phải gánh chịu nỗi đau gấp trăm nghìn lần! Vì một chuyện tình cảm nhỏ nhặt mà tước đi mạng sống của mình, liệu có đáng hay không?
---
[CÂU CHUYỆN SỐ 11: BÓNG MA QUYẾN RŨ VÀ CÁI KÉO CHÂN NƠI PHÒNG BỆNH]
Năm đó, tôi đang là bác sĩ thực tập tại Bệnh viện Chợ Rẫy. Tối hôm đó, Khoa Cấp cứu tiếp nhận một ca tai nạn giao thông cực kỳ nghiêm trọng: Bệnh nhân là một người đàn ông trung niên bị vỡ gan rách phức tạp, tưởng chừng như đã không còn cơ hội cứu chữa. Thế nhưng, nhờ trình độ chuyên môn cao của đội ngũ bác sĩ hàng đầu, ca phẫu thuật đã thành công rực rỡ, cứu sống bệnh nhân từ tay tử thần.
Vài tuần sau ca mổ, bệnh nhân hoàn toàn tỉnh táo và được chuyển ra phòng hồi sức ngoại khoa. Tôi trực tiếp tiếp xúc và thăm khám hàng ngày. Qua đánh giá, bệnh nhân hoàn toàn tỉnh táo, tiếp xúc tốt. Tò mò, tôi hỏi chú về nguyên nhân tai nạn:
- Chú ơi, sao hôm đó chú chạy xe sao mà để ra nông nỗi nặng như vậy chú?
Chú thở dài kể lại:
- Lúc đó tôi đang chạy xe máy tới ngã tư đường Âu Cơ giao với Lạc Long Quân, thì tự nhiên nhìn thấy một cô gái mặc bộ đồ trắng, tóc dài xõa vẫy tay gọi tên tôi. Không hiểu sao lúc đó tâm trí tôi mê muội, tôi liền tăng ga hết tốc lực rồi lao thẳng xe vô cây cột điện bên đường... Đến khi tỉnh lại thì thấy mình đã nằm ở đây rồi bác sĩ ạ.
Nghe chú kể, tôi đã bắt đầu cảm nhận thấy có điều gì đó bất thường mang màu sắc tâm linh. Tôi dừng câu chuyện và tiếp tục thăm khám.
Sáng ngày hôm sau, tôi gặp vợ của chú. Cô nghẹn ngào tâm sự:
- Bác sĩ ơi, hồi tối hôm qua tôi thấy ổng cứ ngồi quay mặt vô tường nói chuyện một mình cả đêm. Cảm giác như ổng đang đối thoại với một người nào đó đứng ngay trước mặt vậy đó bác sĩ!
Nghe cô báo, tôi ghi nhận thông tin và bắt đầu đưa chú vào danh sách theo dõi đặc biệt. Tối hôm đó, khoảng 10 giờ 30 phút, tôi rón rén bước ngang qua phòng bệnh của chú. Qua khe cửa, tôi phát hiện chú đang ngồi xếp bằng trên giường, quay mặt vào vách tường gạch và lẩm bẩm trò chuyện liên tục với bóng tối! Tôi đứng theo dõi rất lâu và thấy chú vẫn tiếp tục hành động kỳ quặc đó.
Tôi trở về phòng trực và quyết định sáng hôm sau sẽ cho chú kiểm tra lại toàn bộ hệ thống thần kinh, vì sợ ca chấn thương va đập đầu ban trước làm chú bị tổn thương não mà chưa phát hiện ra.
Sáng hôm sau, tôi bước sang phòng khám thì bàng hoàng thấy chú cùng vợ đang nằm ngủ dưới sàn nhà chứ không nằm trên giường bệnh. Tôi tiến lại lay chú dậy, mời chú ngồi lên giường để kiểm tra. Qua toàn bộ các bài test thần kinh chuyên sâu, tôi đánh giá chú hoàn toàn bình thường, minh mẫn, không hề có bất kỳ tổn thương hay rối loạn tâm thần nào.
Tôi gặng hỏi chú:
- Chú ơi, sao tối qua trên giường đệm êm chú không ngủ mà lại kéo nhau xuống sàn nhà nằm vậy chú?
Chú nhăn mặt đáp:
- Tối qua nằm trên giường ngủ không có được bác sĩ ơi! Cứ hễ thiu thiu ngủ là có ai đó chui dưới gầm giường khều chân rồi kéo giò tôi hoài à! Sợ quá nên hai vợ chồng mới trốn xuống sàn nằm!
- Ai kéo chân chú?
- Cái cô gái mặc áo trắng hôm gây tai nạn cho tôi ở góc đường đó! Không biết sao cô đó cứ đi theo tôi hoài bác sĩ ơi!
- Vậy tối qua sao chú cứ ngồi nói chuyện một mình vậy?
- Đâu có nói chuyện một mình! Tôi nói chuyện với cô áo trắng đó chứ bộ! Cổ cứ theo tôi hoài, cổ bảo cổ yêu tôi, đòi tôi phải bỏ vợ để đi theo cổ... Tôi bảo tôi có vợ con đàng hoàng rồi, tôi từ chối mà cổ cứ bám lấy làm phiền buổi tối hoài, khó chịu lắm bác sĩ ơi!
Nghe xong câu chuyện, tôi nhận ra đây là một ca "vong theo" cực kỳ nặng. Để giúp chú ổn định tâm lý, tôi kê thêm một liều thuốc an thần nhẹ giúp chú dễ ngủ. Trước khi về phòng, tôi khuyên riêng người vợ:
- Đêm nay cô nên dán một tấm hình Phật hoặc đeo mặt dây chuyền hình Phật Bà Quan Âm ngay đầu giường của chú để trói tâm, vì chú theo đạo Phật.
Người vợ gật đầu làm theo. Mãi cho tới một tuần sau, sức khỏe chú hồi phục hoàn toàn và được bệnh viện làm thủ tục xuất viện. Tối hôm đó, tôi ghé phòng dặn dò chú lịch tái khám rồi tiễn hai vợ chồng ra về.
Đúng lúc hai vợ chồng chú bước ra khỏi cửa phòng, tôi đột nhiên cảm thấy toàn thân lạnh ngắt. Bất giác, tôi ngoái đầu nhìn về phía góc tối u uất trong phòng bệnh...
TRÊN MẢNG TƯỜNG TỐI ẤY... XUẤT HIỆN BÓNG DÁNG CỦA MỘT CÔ GÁI MẶC ÁO TRẮNG ĐANG GIƯƠNG ĐÔI MẮT OÁN ĐỘC NHÌN THẲNG VÀO TÔI!
Khi tôi chớp mắt nhìn kỹ lại thêm một lần nữa thì cái bóng đó tự nhiên tan biến mất hút vào hư không...
---
[KẾT THÚC & ĐOẠN KẾT NHÂN QUẢ]
Những trải nghiệm tâm linh trong suốt cuộc đời làm y khoa của Bác sĩ Nam tạm thời khép lại tại đây. Qua 11 câu chuyện ly kỳ và hãi hùng ấy, chúng ta nhận ra một quy luật muôn đời của vũ trụ: *Cõi Âm và Cõi Dương tuy hai mà một, tuy biệt lập nhưng luôn vận hành theo đúng quy luật NHÂN QUẢ cao cả.*
Những linh hồn vất vưởng nơi bệnh viện, những tai nạn bất ngờ, những thai nhi bị chối bỏ hay những cái chết dại dột vì tình cảm... tất cả đều là hậu quả từ những hành động, quyết định và nghiệp báo do con người gieo xuống khi còn sống. Người nông nổi tước đi mạng sống của mình thì linh hồn phải chịu nỗi đau đớn vĩnh viễn nơi cõi u ân; kẻ gieo tai oán, làm lỡ làng giọt máu của mình thì suốt đời phải sống trong ám ảnh và sự quấy phá của oán khí.
Sống trên đời, điều quan trọng nhất là phải biết kính sợ những điều cấm kỵ, giữ gìn cái TÂM trong sạch, sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội. Bởi vì: *"Gieo nhân nào thì gặt quả nấy"* – Nghiệp báo không bao giờ sai lệch dù chỉ một li!
Cảm ơn tất cả mọi người đã theo dõi podcast hôm nay. Chúc mọi người luôn có một tâm hồn an lạc và giấc ngủ thật ngon!

Nhận xét
Đăng nhận xét