VỤ ÁN THÙNG PHI BÊ TÔNG: Tà Đạo Dã Man Và Oan Hồn Kêu Đói Lúc Nửa Đêm | Truyện Ma Audio
Đêm muộn, sương giăng mờ mịt khắp những bến đò ven sông, len lỏi qua từng vách nhà cổ chốn làng quê u tối. Người xưa vẫn bảo, đất có thổ công, sông có hà bá, nơi nào có oán khí tích tụ lâu ngày thì nơi đó âm dương cách trở, quỷ quái dễ đường hoành hành. Có những kẻ vì mụ mị đâm ra u mê, dấn thân vào tà đạo mê tín, để rồi gieo rắc bi kịch tàn khốc lên chính những đồng loại của mình. Cõi âm u uất, tiếng oán thán xé lòng của kẻ chết thảm cứ văng vằng trong đêm thâu, như một lời nhắc nhở về cái giá phải trả cho những kẻ dám dẫm lên đạo lý làm người.
Năm ấy An tròn ba mươi hai tuổi. Sau hơn mười năm dài đằng đẵng bươn chước bạt mạng nơi xứ người ở Nhật Bản, nghĩ đến cha mẹ già tóc đã bạc phơ cùng người vợ hiền và đứa con thơ nơi quê nhà ngày đêm mong ngóng, An quyết định xin nghỉ việc để trở về Việt Nam. Đúng vào thời điểm đó, An nhận được lời mời chào hấp dẫn từ một công ty lắp máy lớn tại Bình Dương. Họ mời anh về làm chuyên gia kỹ thuật với mức chế độ đãi ngộ vô cùng tốt. Ban đầu, An vẫn còn đôi chút đắn đo về chuyện việc làm bởi anh chính là lao động chính trong nhà, một mình gánh vác tới sáu miệng ăn, mà mức lương trung bình trong nước lại khó so được với bên Nhật. Tuy nhiên, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng con số cụ thể mà công ty đưa ra, An không còn chút do dự nào nữa, lập tức làm thủ tục bay ngay về nước.
Ngày An về, cha mẹ anh mừng rơi nước mắt. Ông bà bảo nhau, con đi làm xa xứ chỉ có một mình, những lúc ốm đau trái gió trở trời chẳng có ai bên cạnh chăm nom, giờ đây trở về gần gia đình thì người làm cha làm mẹ mới thực sự yên lòng. Nhưng người hạnh phúc hơn cả lại là Mai, vợ của An. Hai người kết hôn đã được năm năm, có với nhau một bé gái bốn tuổi, nhưng số ngày An ở nhà chỉ đếm trên đầu ngón tay. Suốt những năm tháng ấy, một mình Mai vừa phải làm tròn vai người vợ, người con dâu hiếu thảo, lại vừa làm mẹ lẫn làm cha lo cho con nhỏ. Gánh nặng trên vai cô quá lớn. An hiểu rõ những hy sinh lặng lẽ và thiệt thòi của vợ, nên trong lòng luôn tự hứa sau này nhất định sẽ nỗ lực bù đắp thật nhiều cho cô.
Về nhà nghỉ ngơi xum họp gia đình chưa đầy một tuần thì phía công ty ở Bình Dương đã liên lạc, mong An sớm vào ổn định chỗ ở để bắt tay vào công việc mới. An ngồi lại bàn bạc với cả nhà. Anh bày tỏ mong muốn đưa cả bố mẹ lẫn vợ con cùng vào Nam sinh sống để gia đình không còn phải chịu cảnh chia cắt hai miền. Mai lập tức đồng ý với chồng. Những năm qua chồng đi biền biệt, cô không có cơ hội kề cận chăm sóc, nay cả nhà cùng đi, cô vừa phụng dưỡng được bố mẹ chồng lại vừa lo toan được cho chồng con. Bố mẹ An cũng rất tán thành việc con dâu theo chồng, nhưng hai cụ lại nhất quyết không chịu rời quê. Hai ông bà bảo, tuổi đã cao, không muốn rời xa quê cha đất tổ, phải ở lại căn nhà cũ để trông nom bàn thờ tổ tiên. Không thuyết phục được bố mẹ, An đành dặn dò hai cụ rồi hẹn khi nào công việc và nhà cửa trong Nam ổn định sẽ quay về đón ông bà sau. Cuối cùng, anh dẫn vợ và con gái nhỏ bắt đầu hành trình chuyển vào Bình Dương.
Trước ngày lên đường, An đã cẩn thận nhờ bên môi giới bất động sản tìm nhà giúp. Nhờ vậy, chỉ sau hai ngày đặt chân tới nơi, cả gia đình ba người đã đến xem một căn nhà hai tầng rộng rãi, có bốn phòng ngủ, nằm cách công ty An sắp làm việc chỉ tầm mười cây số. Huy dẫn Mai cùng con gái đi xem nhà, cả hai vợ chồng đều rất ưng ý. Căn nhà xây kiên cố, tuy nhiên do đã khá lâu không có người ở nên không khí có phần u ám, cần phải dọn dẹp vệ sinh và thay mới một số thiết bị sinh hoạt. Xung quanh khu vực đó cư dân đông đúc, lại gần chợ, gần trường mầm non, giao thông lại rất thuận tiện. Nhận thấy căn nhà đáp ứng hầu hết các nhu cầu định cư lâu dài, An nhanh chóng quyết định đặt tiền cọc. Anh dự định sẽ mua đứt căn nhà này để sau này rộng rãi đón cả bố mẹ vào ở chung.
Do sang đầu tuần An đã phải chính thức bước vào làm việc, không thể kéo dài thời gian thêm được nữa, anh liền cùng chủ nhà là ông Lương tiến hành các thủ tục mua bán. An thanh toán trước một phần ba số tiền như đã thỏa thuận trong hợp đồng, phần còn lại sẽ chia nhỏ ra trả góp hàng tháng trong vòng một năm. Mọi thủ tục giấy tờ hoàn tất, An nhận chìa khóa, lập tức thuê người đến dọn dẹp và sắm sửa một số đồ dùng thiết yếu để dọn vào ở ngay, bởi cả Mai lẫn con gái đều rất háo hức với tổ ấm mới.
Căn nhà vốn có diện tích rộng, nên dù đội thi công cùng An đã dốc sức làm việc cật lực suốt ngày đầu tiên cũng chỉ mới dọn dẹp xong xuôi khu vực tầng một để có chỗ ăn uống và ngủ tạm. Bữa tối giản dị trôi qua trong mệt mỏi, cả nhà xem tivi một lúc rồi bảo nhau đi ngủ sớm. Theo dự tính ban đầu của An, phòng ngủ ở tầng trệt sẽ để dành cho bố mẹ ở quê vào vì hai cụ đã lớn tuổi, chân tay đau yếu leo cầu thang bất tiện. Tuy nhiên, khu vực tầng trên lúc này lại quá đỗi bừa bộn. Không hiểu sao những người chủ thuê cũ lại chuyển đi một cách vội vã đến mức bỏ lại gần như toàn bộ đồ đạc, nên An đành đợi một hai ngày nữa thợ dọn dẹp kỹ càng, sơn sửa lại rồi mới dọn lên tầng cao.
Nghĩ về những người thuê cũ, An không khỏi cảm thấy có điều gì đó rất kỳ lạ. Thông thường, dù có đi gấp đến đâu thì khi dọn sang chỗ ở mới, người ta cũng phải mang theo những vật dụng cá nhân thiết yếu. Đằng này trên tầng hai, quần áo, đồ dùng vệ sinh cá nhân vẫn vứt ngổn ngang. Nếu không nhờ ông Lương khẳng định chắc chắn trước đó, An đã nghi ngờ căn nhà này từng có người chết hoặc người ta phải bỏ chạy thoát thân vì biến cố lớn nào đó. Chưa dừng lại ở đó, qua lời kể của mấy người xóm giềng xung quanh, những người thuê cũ trước đây cực kỳ quái đản. Sống ở đó suốt mấy tháng trời nhưng chưa một ai trong xóm từng nhìn thấy mặt mũi của bất kỳ ai trong căn nhà. Ngay từ ngày đầu tiên chuyển tới, họ đã cho người mua những tấm bạt lớn về quây kín từ tường rào bên ngoài, bịt kín mọi tầm mắt từ ngoài nhìn vào. Hàng ngày, người ta chỉ thấy một chiếc xe ô tô màu bạc bảy chỗ chạy ra chạy vào, kính xe dán phim đen tuyền, bên trong có mấy người nhưng nam hay nữ, già hay trẻ thì tuyệt nhiên không ai rõ. Sự biệt lập tuyệt đối ấy khiến An không khỏi thắc mắc, không hiểu sao giữa thời đại này lại có những con người sống tách biệt với thế giới bên ngoài đến mức kỳ quặc như vậy.
Sang ngày thứ hai, đội công nhân dọn dẹp tiếp tục đến làm việc từ sớm. Nhìn những tấm bạt đen xì giăng kín quanh rào chắn, An cảm thấy không khí trong nhà vô cùng bí bách và ngột ngạt. Anh nghĩ bụng, tuy hiện tại cả nhà đang ngủ tạm dưới tầng một, nhưng trước hết phải tháo bỏ toàn bộ lớp bạt này ra cho không gian thoáng đãng. Nếu tháo xong mà vẫn thấy u ám thì sau này anh sẽ cho đập tường rào xây lại, chứ sống trong một không gian u ám thế này thì không thể nào dễ chịu được.
Trong lúc An cùng một anh thợ đang cặm cụi tháo gỡ những sợi dây thép buộc bạt ở tường rào ngoài cổng, thì một người đàn ông trung niên từ nhà đối diện đi sang. Nhìn dáng vẻ xởi lởi, anh ấy bước đến bắt chuyện: "Chú em mới chuyển tới đây ở đấy à? Thuê nhà hay là bà con họ hàng gì với ông Lương thế?"
An mỉm cười xôn xao đáp: "Dạ không anh, em mua đứt luôn rồi ạ. Em mới chuyển về làm việc gần đây nên mua nhà ở đây cho tiện đi lại lấy chỗ chui ra chui vào."
Người hàng xóm nghe vậy liền tò mò hỏi tiếp: "Thế à? Thế chú em đã tìm hiểu kỹ càng nguồn gốc căn nhà này trước khi xuống tiền chưa đấy?"
"Thú thực với anh là em cũng không rành lắm về chuyện đất đai nhà cửa. Em nhờ bên môi giới họ dẫn đi xem, thấy căn nhà rộng rãi, giá cả lại hợp lý nên nhất trí mua thôi anh."
Người hàng xóm tặc lưỡi, giọng có chút nghi hoặc: "Mới đợt vừa rồi ông Lương còn đồn ầm lên là sửa sang nhà cho con trai ông ấy ở. Nay tự nhiên lại bán tống bán tháo gấp gáp thế, không biết có phải vì cái nhà này có ma quỷ gì nên ông ấy phải bán tháo bán đổ không nữa."
Lời nói của người hàng xóm khiến An thoáng giật mình. Dù bản thân từ trước tới nay là người cứng vía, chẳng bao giờ tin vào chuyện ma quỷ thần thần mụ mụ, nhưng đứng trước một căn nhà mới mua mà nghe những lời như vậy, bất kỳ ai cũng phải dấy lên cảm giác rợn gáy. Thấy An có vẻ ngập ngừng, người hàng xóm lại ghé sát lại, hạ thấp giọng kể bằng một ngữ điệu đầy bí hiểm: "Chú không tin anh đúng không? Để anh kể cho mà nghe. Thực ra trước đây nhà này hoàn toàn bình thường. Nhưng kể từ ngày cái nhóm người thuê kỳ quái kia bỏ đi cách đây chừng hai tháng, thỉnh thoảng vào giữa đêm khuya thanh vắng, từ bên trong căn nhà bỏ hoang này lại vang lên những tiếng người gào thét, kêu cứu thảm thiết lắm. Anh ở ngay nhà kế bên nghe rõ mồn một. Mà đâu phải mình anh nghe, mấy nhà xung quanh đây ai cũng nghe thấy cả. Một người nghe thì bảo hoang tưởng, chứ cả xóm cùng nghe thì làm sao mà sai được. Có hôm nửa đêm, nghe tiếng gào khóc ghê rợn quá, anh nghĩ hay là có mấy đứa nghiện ngập leo tường vào đây đập đá ngáo ngơ. Anh không dám mò sang, chỉ đứng bên ban công nhà anh lấy đèn pin rọi sang bên này. Thế nhưng kỳ lạ thay, hễ anh giơ đèn pin soi sang thì căn nhà tối om om và mọi tiếng gào thét lập tức bặt vô âm tín. Anh thấy sởn cả tóc móc tai nên vội tháo chạy vào nhà đóng chặt cửa. Chú dọn vào ở mấy hôm nay không thấy hiện tượng gì lạ sao?"
Nghe người hàng xóm dốc lòng chia sẻ, An nghiêm túc suy ngẫm. Nhìn biểu cảm và thái độ của người đàn ông này, anh biết anh ta không hề nói dối hay thêu dệt câu chuyện. Thế nhưng, trong thâm tâm An vẫn giữ sự hoài nghi. Anh tự trấn an mình: trên đời này làm gì có ma quỷ? Cho dù ma quỷ có thật đi chăng nữa thì ma chẳng qua cũng do người chết hóa thành, sau này con người ai rồi chẳng phải chết và biến thành ma, có gì đâu mà phải sợ? Nghĩ vậy, An mỉm cười xòa đáp lời người hàng xóm: "Chắc anh nghi oan cho ông Lương rồi. Hôm trước làm thủ tục, ông ấy có tâm sự là ban đầu định để cho con trai ở thật, nhưng cậu con lại không thích ở dưới này mà muốn lên trên Sài Gòn sinh sống. Thế nên ông ấy mới bán căn nhà này đi lấy tiền cho con thêm vào mua nhà trên đó đấy anh ạ."
An không quá bận tâm đến những lời đồn thổi của xóm giềng. Anh vốn nghĩ mình là người sống đàng hoàng, ngay thẳng, không làm bất cứ điều gì khuất tất hay hổ thẹn với lòng thì chẳng việc gì phải sợ hãi những lực lượng siêu nhiên. Thế nhưng, ngay trong đêm hôm đó, một sự việc kinh hoàng đã xảy ra, đánh gục hoàn toàn sự cứng cỏi và bắt anh phải hoài nghi lại toàn bộ nhận thức của chính mình.
Đêm đó, khoảng mười giờ tối, sau một ngày dài dốc sức dọn dẹp mệt mỏi, cả ba người trong gia đình An lại bảo nhau tắt đèn đi ngủ sớm. An nhớ rõ mình mới vừa chợp mắt chưa bao lâu, còn chưa kịp chìm vào giấc ngủ sâu thì đột nhiên từ phía bên ngoài phòng ngủ vang lên những tiếng bước chân nhè nhẹ. Âm thanh ấy hết sức kỳ lạ, nhịp bước không đều đặn, lúc nặng lúc nhẹ, ngập ngừng trệch choạng giống như bước chân của một người say rượu đang cố gắng lê từng bước thân tàn. An nghe rất rõ, luồng âm thanh ấy dường như đang truyền dần từ khu vực cầu thang trên tầng hai đi xuống. Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc đó, toàn thân An đột nhiên tê dại, anh rơi vào trạng thái bị bóng đè nghiêm trọng. Dù trí não hoàn toàn tỉnh táo nhưng cơ thể anh không thể cựa quậy, đôi mắt không tài nào mở ra được. Một cảm giác bất an u tối xâm chiếm lấy tâm trí anh.
Bất chợt, tiếng bước chân lê lết dừng lại ngay ngoài khoảng không. Ngay sau đó, một giọng đàn ông cất lên thều thào, yếu ớt: "Đói quá... đói quá..." Tiếng than van thảm hại ấy khiến An liên tưởng ngay tới những hình ảnh dân tị nạn đói khát, vật vờ bên lề đường trong các thước phim thời chiến. Giữa thời đại đủ đầy này, làm sao lại có thể có người lên tiếng than chết đói ngay trong nhà anh?
Chưa kịp hoàn thần, từ trong không gian u ám đột nhiên vang lên một tiếng quát tháo đanh thép, đầy căm hờn của một người phụ nữ: "Nó bị quỷ nhập rồi! Đừng để nó chạy mất! Bắt lấy nó! Bắt lấy nó mau!"
Quỷ nhập sao? Chuyện gì đang xảy ra thế này? Giọng nói ấy nghe sắc lẹm, mang đậm vẻ cuồng tín của một bà thầy cúng tà đạo. Chẳng lẽ giữa thời đại văn minh vẫn còn những kẻ mê tín dị đoan để rồi bị những kẻ tà giáo lợi dụng và điều khiển? Ngay sau tiếng quát của người phụ nữ, tiếng bước chân rượt đuổi dồn dập lại bùng lên trên tầng cao. Không phải một hay hai người, mà âm thanh nặng nhẹ hỗn loạn ấy cho thấy phải có tới ba bốn người đang điên cuồng truy đuổi một kẻ tội nghiệp.
Chỉ vài giây ngắn ngủi sau đó, một tiếng "bịch" rất lớn, khô khốc và nặng nề giội thẳng vào không gian, vang lên từ khu vực khoảng sân trước nhà. Lần này, An cảm nhận rất rõ lực va đập mạnh mẽ ấy giống như có một vật thể cực kỳ nặng vừa từ trên tầng cao gieo mình rơi rụng xuống mặt đất. Ngay sau âm thanh kinh hoàng ấy, toàn bộ không gian xung quanh chìm vào một sự im lặng tờ mờ, tĩnh mịch đến đáng sợ.
"Nó... nó rơi xuống rồi..." Một giọng đàn ông khác vang lên, nhưng lần này âm điệu đứt quãng, run rẩy vì sợ hãi đến tột cùng: "Nó... nó chết rồi... Rơi xuống... ch... chết rồi..."
Một suy nghĩ tàn khốc bất chợt lóe lên trong đầu An khiến anh rùng mình giật nẩy. Dù không biết đây là mơ hay thực, nhưng trực giác mách bảo anh rằng thực sự đã có một mạng người vừa rơi tự do từ tầng hai của căn nhà này xuống đất. An còn chưa kịp trấn tĩnh lại thần trí thì từ phía xa xa trong bóng tối u uất, những tiếng khóc than bi thảm lại văng vẳng truyền tới: "Đói quá... Cho tôi ăn đi... Tôi không chịu nổi nữa rồi... Đói quá... Cứu tôi với... Tôi chết thảm quá..."
Tiếng khóc cứ khi ẩn khi hiện, vừa thê thiết lại vừa chứa đựng sự oán thán vô bờ bến, khiến người nghe không khỏi thắt ruột thắt gan và dấy lên một nỗi khiếp sợ hoảng loạn. Lý trí mách bảo An rằng đây tuyệt đối không thể là tiếng kêu của người sống. Ý thức mạnh mẽ thôi thúc anh phải vùng dậy bằng mọi giá. An dốc toàn bộ sức lực, các ngón tay co quắp siết chặt, cố gắng bứt phá ra khỏi sự khống chế của cơn bóng đè tàn nhẫn.
Khi hoàn toàn thoát khỏi cơn mê man và mở bừng mắt ra, việc đầu tiên An làm là đảo mắt cảnh giác khắp căn phòng. Thế nhưng, ngay khi anh hoàn toàn tỉnh táo, toàn bộ những tiếng khóc than và rượt đuổi kinh hãi ban nãy lập tức biến mất không để lại một chút dấu vết. Nhờ ánh đèn ngủ mờ mờ nhạt nhạt, anh nhìn thấy Mai cùng con gái nhỏ vẫn đang nằm ngủ say sưa ngay bên cạnh mình, và trong phòng hoàn toàn không có bóng dáng người lạ. An ngồi bật dậy, trút ra một hơi thở dài thót bụng, cố gắng tự trấn an bản thân: có lẽ ban ngày nghe người hàng xóm thêu dệt nhiều quá nên đêm về thần trí mới bị ám ảnh rồi nằm mơ vớ vẩn, đúng như người xưa thường bảo "ngày nghĩ gì thì đêm mơ nấy". Tuy nhiên, cái cảm giác sống động, chân thực đến rợn người của giấc mơ vừa rồi khiến tâm trí anh không thể nào bình yên.
An với tay lấy chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường, màn hình hiển thị lúc này còn chưa bước sang mười một giờ đêm. Để giải tỏa sự hoài nghi đè nặng trong lòng, anh quyết định sẽ tự mình ra ngoài kiểm tra một lượt. Anh rón rén bước xuống giường, nhẹ nhàng mở cửa phòng rồi khẽ khàng đóng lại để không làm thức giấc vợ con, sau đó bật toàn bộ hệ thống đèn ở hành lang và phòng khách. An đi thẳng ra ngoài, không hề do dự mở toang cánh cửa chính bước ra khoảng sân trước hiên. Đèn ngoài hiên tỏa sáng rực rỡ, kết hợp với ánh trăng đêm thanh tĩnh soi tỏ mọi ngóc ngách từ bậc cửa ra tận cổng sắt ngoài đường. Hoàn toàn không có bất kỳ điều gì bất thường. Khoảng sân trống trãi, tĩnh mịch, ngay cả một chiếc bóng lạ cũng không hề xuất hiện. Tảng đá nặng trịch trong lòng An lúc này mới thực sự được trút bỏ, anh thở phào nhẹ nhõm, thầm mừng vì mọi thứ chỉ là một giấc mơ nhảm nhí.
Thế nhưng, khi An vừa mới quay lưng bước trở vào nhà, còn chưa kịp mừng rỡ thì một tiếng hét thất thanh, chứa đựng sự hãi hùng cực độ đột ngột từ trong phòng ngủ vang lên. Đó chính là giọng của Mai!
An hốt hoảng, điên cuồng lao thẳng vào phòng. Phản ứng đầu tiên của anh là bật sáng toàn bộ đèn trong phòng lên rồi nhào tới bên giường: "Mai! Mai ơi! Em làm sao thế em?"
Trên giường, Mai đang ngồi thu mình lại, hai tay ôm chặt lấy chiếc gối ôm, lồng ngực phập phồng thở dốc liên hồi, mồ hôi hột rịn ra từng dòng trên trán, khuôn mặt cắt không còn một giọt máu. Bé gái nhỏ cũng bị tiếng la hãi hùng của mẹ làm cho giật mình tỉnh giấc, đôi mắt mơ màng dụi dụi rồi ngơ ngác nhìn bố mẹ. Vừa nhìn thấy An lao vào, Mai lập tức nhào tới ôm chầm lấy chồng, toàn thân cô rung lên bần bật. Phải mất một lúc lâu sau, nhờ sự vỗ về của An, Mai mới đứt quãng cất lời: "Em... em vừa mơ thấy ma... Rất... rất đáng sợ anh ơi..."
"Em mơ thấy gì? Nói anh nghe xem nào!" An vừa ân cần lấy khăn giấy lau sạch mồ hôi trên mặt cho vợ vừa dịu dàng hỏi. Anh vừa bước ra khỏi phòng chưa đầy chục phút mà vợ anh ở trong này đã gặp phải ác mộng kinh hãi, điều này liệu có phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên?
Nhớ lại những hình ảnh rùng rợn trong cơn mơ, Mai siết chặt lấy tay An, cảm giác lạnh sống lưng vẫn run rẩy khắp cơ thể: "Em đang nằm ngủ thì đột nhiên cảm thấy chân mình bị ai đó túm chặt kéo đi nên mới giật mình bừng tỉnh trong mơ... Em nhìn xuống thì thấy... thấy một người đàn ông toàn thân nhầy nhụa máu mủ. Máu từ trên đầu anh ta chảy xuống đỏ ngầu cả mặt... Anh ta bò lôm côm dưới sàn nhà, vừa bò vừa hướng về phía em kêu cứu... Một tay anh ta nắm chặt lấy cổ chân em... Em nhìn thấy chân mình dính đầy máu tươi nên sợ quá mới thốt lên tiếng hét..."
Tâm trạng của Mai lúc này vô cùng kích động. Trong lúc hoảng loạn vô thức, cô đã bóp chặt lấy tay An đến mức làm anh đau nhói, nhưng anh vẫn cắn răng chịu đựng, xoay người ôm chặt lấy vợ để tiếp tục an ủi. Dù bên ngoài tỏ ra điềm tĩnh để làm chỗ dựa cho vợ, nhưng sóng gió trong lòng An đã bùng lên dữ dội. Tại sao trong cùng một đêm, anh thì nghe thấy những âm thanh rượt đuổi kêu cứu, còn vợ anh lại tận mắt nhìn thấy diện mạo đẫm máu của vong hồn? Lẽ nào bên trong căn nhà này thực sự đang tồn tại những vong linh u uất của người khuất mặt khuất mày? Họ cố tình quấy phá để dọa dẫm, không muốn gia đình anh tiếp tục sinh sống ở đây sao? Chẳng lẽ những lời cảnh báo của người hàng xóm ban ngày hoàn toàn là sự thật?
An kiểm tra lại đồng hồ, thời điểm này cách lúc anh xem giờ ban nãy chừng mười lăm phút. Trừ đi thời gian anh chạy vào an ủi vợ, thì khoảng thời gian mười phút anh bước ra ngoài hiên hoàn toàn trùng khớp với lúc Mai gặp phải ác mộng. Phải chăng linh hồn đó không thể tiếp cận được anh nên đã chuyển sang quấy nhiễu người vợ chăng? Xâu chuỗi lại những âm thanh kêu đói mà mình nghe thấy cùng lời kể của Mai về một linh hồn đẫm máu bò dưới đất kêu cứu, An sực nhận ra: đây rất có thể là một vong hồn cô quạnh chết vì đói khát và bị trừng phạt tàn khốc, không nơi thờ tự nên mới lang thang vất vưởng quấy nhiễu người sống.
Đang mải suy nghĩ thì bé gái nhỏ lồm cồm bò dậy, chui tọt vào giữa hai vợ chồng. An vội vàng vòng tay ôm trọn lấy con gái rồi nhẹ nhàng hỏi: "Con gái ngoan, con có mơ thấy điều gì đáng sợ không?" Bé gái lắc đầu ngô nghê đáp: "Con không mơ thấy gì hết, đang ngủ thì nghe tiếng mẹ la nên con tỉnh dậy thôi ạ." Nghe con trả lời, An mới âm thầm trút ra một hơi thở nhẹ nhõm. Rất may mắn là tâm hồn thơ dại của đứa trẻ chưa phải chứng kiến những hình ảnh hãi hùng.
"Thôi em yên tâm ngủ tiếp đi, có anh ngồi đây canh chừng cho hai mẹ con rồi, sẽ không có chuyện gì xảy ra nữa đâu." An dỗ dành để Mai nằm xuống, đặt con gái nằm ở giữa rồi ôm trọn cả hai người vào lòng. Mai vì quá mệt mỏi và hoảng sợ nên phải rất lâu sau mới từ từ chìm vào giấc ngủ. Chờ cho đến khi nhịp thở của vợ và con đã trở nên đều đặn, An mới thì thào cất lời bằng một giọng điệu trầm đục, kiên quyết vào khoảng không u tối: "Bất kể ai đang ở trong căn nhà này, xin đừng quấy rối vợ con tôi. Có điều gì oan khuất hay muốn nhắn gửi, hãy tìm một mình tôi thôi!"
An không rõ linh hồn ẩn giấu trong bóng tối có nghe thấy lời mình hay không, nhưng anh quyết định ngay trong sáng mai sẽ đi tìm hiểu xem gần đây có ngôi chùa nào uy nghiêm không, để nhờ các bậc cao tăng đến làm lễ cầu siêu giải tỏa oán khí cho căn nhà.
Đêm đó An trằn trọc không sao chớp mắt nổi, cứ chập chờn tỉnh giấc vì lo lắng. Vừa tảng sáng, anh đã bật dậy chuẩn bị bữa ăn sáng cho gia đình, sau đó lập tức gọi điện cho bên thầu thi công, yêu cầu họ tăng cường thêm nhiều công nhân đến làm việc. Trong hai ngày qua, khu vực tầng một và sân trước đã cơ bản hoàn thành, chỉ còn lại toàn bộ không gian tầng hai và gian kho cũ phía sau nhà. An muốn nhanh chóng làm sạch toàn bộ ngôi nhà trước khi thỉnh sư thầy về làm lễ. Nhân lúc Mai có người bạn thân từ Thành phố Hồ Chí Minh xuống chơi, nhận thấy trong nhà dọn dẹp vô cùng bụi bặm, An bảo vợ cứ đưa con gái đi chơi cùng bạn cho thoải mái, còn mình ở lại trực tiếp giám sát và phụ giúp công nhân.
Do số lượng thợ hôm nay tăng gấp đôi so với mọi khi, anh Tuấn chủ thầu đã phân chia một đội ra dọn dẹp khu vườn phía sau, chỉ giữ lại ba người thợ cùng An tập trung xử lý không gian tầng hai. Việc dọn dẹp tầng trên thực ra khá đơn giản, chủ yếu là gom rác thải, lau chùi sàn nhà và hút bụi. Rác thải ngổn ngang trên này phần lớn là quần áo cũ và đồ dùng cá nhân do chủ cũ bỏ lại. Đáng chú ý, ngay chính giữa phòng ngủ phía sau có đặt một chiếc thùng phi nhựa màu xanh cỡ lớn vô cùng kỳ quặc. Nhóm thợ quyết định sẽ khiêng chiếc thùng phi này xuống sân trước để giải phóng mặt bằng, để lại người phụ nữ duy nhất trong nhóm ở lại gom rác và hút bụi.
Tuy nhiên, chiếc thùng phi nhựa lại nặng một cách bất thường. Bốn người đàn ông lực lưỡng phải vất vả ghìm chặt, nhích từng bậc cầu thang một cách vô cùng nhọc nhằn mới khiêng được nó xuống tới mặt sân. Ai nấy đều tỏ ra tò mò không hiểu bên trong chiếc thùng phi đựng vật gì mà lại nặng trịch đến thế. Cho dù là chứa lúa gạo hay lương thực thì chẳng ai lại dại dĩ mang một vật nặng như vậy lên tận tầng hai để bảo quản, vừa tốn sức lại vô cùng bất tiện.
Anh Tuấn chủ thầu nhận thấy sự tò mò của mọi người liền đề xuất lấy búa đập vỡ chiếc thùng ra xem sao, bởi để nguyên một khối nặng nề như vậy mang đi vứt cũng rất khó khăn. Hơn nữa, phần nắp thùng phi đã bị gia cố cực kỳ kiên cố, nắp được gắn chặt bằng silicon, phủ nhiều lớp băng keo to bản và quấn chặt bằng nhiều vòng dây thép gỉ. Một anh công nhân cầm chiếc búa tạ tiến lại, mới chỉ ra sức giáng được một búa đầu tiên vào thân thùng thì đột nhiên từ phía sân sau, một người thợ hớt hãi chạy hốt hoảng lên báo: "Anh Tuấn ơi! Ở ngoài khu kho sau nhà cũng có một cái thùng phi nhựa màu xanh giống hệt cái này!"
Anh Tuấn liền xua tay bảo: "Thế thì khiêng nấc luôn cái thùng ngoài đó ra đây đập một thể rồi dọn dẹp mang đi vứt luôn!"
Chiếc thùng phi nhựa màu xanh được làm bằng chất liệu nhựa dẻo cao cấp, khả năng chịu lực rất tốt nên người thợ phải liên tục vung búa giáng mạnh mấy phát liền mới đập vỡ được một góc nhỏ ở thân thùng. Ngay khi vết nứt đầu tiên xuất hiện, vô số những lá trà khô bắt đầu tràn ra ngoài. Một vài người thợ bật cười bảo nhau không biết kẻ quái đản nào lại đi bảo quản trà khô theo cái phương pháp kỳ dị này. Thế nhưng, khi người thợ tiếp tục giáng búa làm vỏ thùng vỡ tung ra hoàn toàn, toàn bộ những người có mặt tại hiện trường đều đờ đẫn, kinh hoàng lùi lại phía sau. Có người không nhịn được đã cất tiếng hét lên vì sợ hãi. Bởi lẽ, chứa đựng bên trong chiếc thùng phi ấy không chỉ có trà khô, mà là một thi thể người đang trong giai đoạn phân hủy cực kỳ nặng nề!
Không rõ nạn nhân xấu số này đã trút hơi thở cuối cùng từ bao giờ, nhưng ngay thời khắc chiếc thùng phi bị đập vỡ, một mùi hôi thối nồng nặc, thảm hại bốc lên mù mạt khắp không gian. Mùi hôi thối của cống rãnh hay rác thải sinh hoạt vốn dĩ còn có thể ráng chịu đựng, chứ cái mùi thối rữa của thịt xương con người đang phân hủy thì thực sự là một cơn ác mộng tột cùng. Chỉ cần vô tình hít phải một làn khí ấy thôi cũng đủ khiến ruột gan đảo lộn, toàn bộ thức ăn trong dạ dày muốn trào ngược ra ngoài miệng.
Lúc này An dù vô cùng bàng hoàng và rùng mình nhưng vẫn cố gắng giữ lại sự tỉnh táo tối thiểu. Anh tinh ý nhận ra một chi tiết rất bất thường: số lượng lớn trà khô chứa trong thùng chính là nguyên liệu thường được dùng trong các tà thuật hoặc phương pháp thủ công nhằm mục đích ướp xác, hút ẩm và khử mùi hôi. Thế nhưng, nhìn vào tình trạng của thi thể, dù không thấy dòi bọ hoành hành nhờ được bịt kín, nhưng từng mảng da thịt đã bắt đầu rữa ra nhầy nhụa, còn mùi hôi thối thì đứng xa hàng chục mét vẫn cảm nhận rõ mồn một. Liệu đây là do lượng trà khô không đủ để át đi mùi tử khí, hay do quy trình ướp xác tàn khốc này đã làm sai bước nào đó? Hơn nữa, tại sao hung thủ lại phải dùng đến phương pháp cầu kỳ này? Nếu đây là một vụ án mạng, tại sao chúng lại chọn cách phi tang ngô nghê là để lại thi thể ngay trong căn nhà cho thuê, bởi sớm muộn gì khi người khác dọn đến cũng sẽ bị phát hiện?
Trong nhóm thợ dọn dẹp có một cậu thanh niên mới chỉ ngoài đôi mươi. Lần đầu tiên trong đời tận mắt chứng kiến một thi thể thực sự ở cự ly gần, cậu ta hoảng loạn đến mức ngã khuỵu. Trên phim ảnh hay truyền hình, dù hình ảnh có rùng rợn đến đâu thì tâm trí con người vẫn ngầm hiểu đó là dàn dựng, còn thực tế nghiệt dã trước mắt lại vượt xa mọi sự hình dung, gieo rắc một nỗi khiếp đảm ăn sâu vào tiềm thức. Mấy người thợ lâu năm còn lại dù đã lăn lộn nhiều nơi, dọn dẹp đủ loại rác thải phức tạp, nhưng đây cũng là lần đầu tiên họ đối mặt với một xác chết thối rữa. Nhiều người không chịu nổi đã chạy xồ ra góc tường ôm bụng nôn thốc nôn tháo, sắc mặt xanh lè vì kiệt sức.
Ánh mắt anh Tuấn chủ thầu bất chợt đổ dồn về phía chiếc thùng phi xanh thứ hai vừa được nhóm thợ khiêng từ khu kho sau nhà ra đặt ở giữa sân. Anh Tuấn nhìn An rồi lại nhìn chiếc thùng phi thứ hai, cất giọng run rẩy: "Chú An... Liệu... liệu trong cái thùng này có khi nào cũng chứa xác người không?" Nói rồi, không đợi An kịp phản ứng, anh Tuấn liền xua tay bảo hai người thợ cầm búa tiến lại đập vỡ chiếc thùng thứ hai để xác minh.
Tuy nhiên, việc phá vỡ chiếc thùng thứ hai này lại khó khăn hơn rất nhiều. Sau khi đập vỡ lớp vỏ nhựa màu xanh bên ngoài, nhóm thợ ngỡ ngàng phát hiện bên trong không phải là trà khô, mà là một khối hình trụ bê tông đúc nguyên khối vô cùng kiên cố. Hai người thợ tiếp tục ra sức quật búa tạ vào khối bê tông để đập nát lớp vữa, quyết tâm làm rõ bí mật kinh hoàng ẩn giấu bên trong.
Đến lúc này An mới sực tỉnh khỏi sự bàng hoàng. Anh vội vã rút điện thoại trong túi ra, điên cuồng bấm số gọi cho lực lượng công an: "Alo! Công an đấy phải không? Tại địa chỉ nhà tôi vừa phát hiện ra thi thể người..."
An còn chưa kịp dứt lời thì phía giữa sân, mấy người thợ đang đập khối bê tông đột nhiên quăng búa tạ tháo chạy thục mạng ra ngoài cổng, miệng la hãi hùng: "Có xác người! Lại có xác người nữa!" An lao lại nhìn qua thì bàng hoàng nhận ra, qua vách bê tông vừa bị đánh vỡ, một phần mông của thi thể người đã lòi hẳn ra ngoài. Mà kỳ thực không chỉ có một, bên trong khối bê tông ấy là cả hai thi thể người được xếp đặt chồng lên nhau!
Toàn bộ nhóm công nhân mười mấy người hoảng loạn kéo nhau lên khu vực hiên nhà ngồi túm tụm lại, những người yếu bóng vía thì toàn thân run rẩy không ngừng. Anh Tuấn nhìn thấy những thi thể xấu số nằm trần trần dưới ánh nắng gắt liền dấy lên lòng thương cảm. Anh đi tìm một tấm bạt lớn phủ kín lên các thi thể để che chắn, đồng thời giữ nguyên hiện trường không bị xê dịch trong lúc chờ lực lượng chức năng tới xử lý.
Trong thời gian chờ công an đến, An vội vàng gọi điện thông báo sự việc cho ông Lương chủ nhà. Đồng thời, anh cũng lập tức gọi cho Mai, dặn hai mẹ con cứ thoải mái đi chơi cùng bạn, tuyệt đối tạm thời không được trở về nhà. Anh dặn cô buổi tối cứ chủ động thuê khách sạn ở lại, nếu thiếu quần áo hay đồ dùng cá nhân thì cứ đi siêu thị mua mới, chờ khi nào anh giải quyết xong xuôi mọi việc sẽ qua đón hai mẹ con sau. An hiểu rất rõ bản tính nhát gan của vợ và con gái. Nếu để Mai tận mắt chứng kiến cảnh tượng rùng rợn này, chắc chắn tâm lý cô sẽ bị chấn thương nặng nề và những cơn ác mộng kinh hoàng sẽ còn hành hạ cô dài dài.
Nghe thấy những tiếng la hãi hùng phát ra từ căn nhà của An, mấy người xóm giềng xung quanh cũng tò mò kéo nhau chạy sang xem xét. Chỉ trong một thời gian ngắn, khi lực lượng công an và xe cấp cứu đến nơi, trước cổng căn nhà An đã có hàng trăm người dân kéo đến vây kín. Hầu hết mọi người đều không dám bước chân qua cánh cổng sắt, chỉ đứng bên ngoài bàn tán xôn xao, kèm theo những tiếng thở dài ngao quạu và những tiếng la sợ hãi.
Núp mình một góc nhìn lực lượng phong tỏa và các kỹ thuật viên pháp y tiến hành khám nghiệm hiện trường, tâm trí An rối bời như một vò chỉ rối. Anh biết căn nhà này coi như không thể tiếp tục sinh sống được nữa. Cho dù bản thân anh có cứng cỏi đến đâu thì vợ con anh tuyệt đối không thể sống trên một mảnh đất từng chứa đựng những thi thể bị phi tang tàn khốc như thế này. Mới ngày nào bước chân vào đây, anh còn tràn đầy hào hứng và hy vọng về một tương lai tươi sáng, vậy mà giờ đây mọi thứ lại sụp đổ thành một bi kịch chua chát. Đồng thời, An cũng dấy lên sự xót thương vô hạn cho hai nạn nhân xấu số, trùng khớp với giấc mơ kỳ lạ đêm qua của anh: một người trong số họ đã ngã từ tầng cao xuống trút hơi thở cuối cùng trong sự đói khát hành hạ tột cùng. Không hiểu vì cớ gì mà họ lại phải nhận một kết cục thảm khốc và đau đớn đến nhường này?
Công tác khám nghiệm hiện trường kéo dài suốt một ngày trời. Sau khi pháp y đưa các thi thể đi để phục vụ công tác điều tra, An, anh Tuấn, ông Lương chủ nhà cùng toàn bộ nhóm thợ dọn dẹp đều được mời về trụ sở công an để lấy lời khai chi tiết. Lực lượng chức năng cũng tiến hành thu thập thông tin từ những người dân sống xung quanh. Hoàn tất việc khai báo, căn nhà chính thức bị niêm phong phục vụ điều tra. An quay lại lấy một ít đồ đạc cần thiết bỏ vào balo rồi lái xe đi tìm vợ con. Trước mắt anh là một khoảng không vô định đầy chán nản. Anh vốn nghĩ "đầu xuôi thì đuôi lọt", dễ dàng tìm được nhà cửa thì công việc mới sẽ hanh thông, nào ngờ biến cố kinh hoàng này lại giội một gáo nước lạnh vào toàn bộ dự định của anh.
Trong những ngày công an phong tỏa căn nhà, An cùng vợ con phải thuê phòng ở tạm tại một khách sạn. Vừa phải phân tâm an ủi, vỗ về tâm lý cho Mai, An vừa phải vội vã đi tìm kiếm một căn nhà khác ở gần công ty để thuê ở tạm. Anh đã liên lạc lại với ông Lương chủ nhà. Ông Lương vì quá áy náy nên đã chủ động hoàn trả lại toàn bộ số tiền cọc cho An, đồng thời khuyên anh nên nhanh chóng tìm nơi ở mới. Ông Lương chua chát tâm sự rằng căn nhà này sau này ông sẽ khóa chặt cửa bỏ hoang, tuyệt đối không bao giờ cho ai thuê hay bán cho bất kỳ ai nữa, bởi một nơi đã từng xảy ra án mạng thảm khốc như vậy thì ai đến ở cũng sẽ bị vong linh quấy rối, tội nghiệp người ta. An rất đồng tình với suy nghĩ của ông Lương, đồng thời hứa sau này khi mọi chuyện êm xôi, anh sẽ cùng ông mời các bậc cao tăng về làm một lễ đại cầu siêu tử tế cho hai nạn nhân xấu số.
Đến đêm thứ ba ở trong khách sạn, An lại tiếp tục rơi vào một giấc mơ kỳ quái. Trong cơn mơ, thị giác của anh giống như một chiếc máy quay phim ghi lại toàn bộ sự việc nhưng bản thân anh lại hoàn toàn bất lực, không thể can thiệp hay cất tiếng nói. An nhìn thấy một người đàn ông gầy gộc đang ngồi gục tựa lưng vào góc tường, đầu ngửa ngoái ra phía sau. Trên cổ anh ta lộ rõ một vết hằn sâu hoắm, bầm đen tím tái, gương mặt nhợt nhạt cắt không còn giọt máu và đôi môi thâm sì. An còn chưa kịp định thần xem chuyện gì đang xảy ra thì đột nhiên từ trong khoảng không u tối, một người đàn ông khác bất ngờ xuất hiện. Người này toàn thân nhầy nhụa máu tươi, đặc biệt là vùng đầu máu vẫn đang liên tục nhỏ giọt xuống sàn nhà.
Nhìn thấy cảnh tượng rùng rợn ấy, An cảm thấy một luồng âm khí lạnh ngắt chạy dọc sống lưng. Trực giác mách bảo anh rằng hai người đàn ông này có một mối liên hệ tâm linh huyền bí nào đó với nhau và vô tình liên đới tới anh, nếu không thì tuyệt nhiên anh không thể nào liên tục nằm mơ thấy họ. Bất giác, An nhận ra đây chính là hai vong hồn ẩn chứa bên trong hai chiếc thùng phi xanh!
Ngay sau đó, An chứng kiến linh hồn người đàn ông đẫm máu lao tới trước mặt người đàn ông có vết hằn trên cổ, điên cuồng vung tay đấm đá, tát tới tấp vào mặt đối phương. Anh ta vừa đánh vừa gào thét trong căm hờn: "Mẹ mày! Mày giết tao! Mày cùng với mấy con mẹ điên kia hợp sức giết chết tao! Mày bị chúng nó giết lại cũng là đáng đời lắm con ạ! Đó chính là quả báo nhãn tiền của mày!"
Người đàn ông có vết hằn trên cổ bị đánh đập dã man nhưng tuyệt nhiên không hề đáp trả hay phản kháng. Anh ta gục đầu xuống gối, òa khóc nức nở trong sự hối hận muộn màng: "Tôi xin lỗi anh... Tôi biết lỗi của tôi rồi... Tôi là kẻ đáng chết... Nhưng tôi cũng chỉ là một nạn nhân bị con điên đó tẩy não nên mới ngu muội làm theo lời nó..."
Nghe cuộc đối thoại trong mơ, An lờ mờ nhận ra "con điên" mà hai linh hồn nhắc tới rất có thể là một người phụ nữ cầm đầu. Chẳng lẽ hung thủ đứng sau vụ án mạng rúng động này lại là một người phụ nữ? Hơn nữa, qua câu nói "mấy con mẹ điên", rõ ràng kẻ thủ ác không hề hành động một mình mà có cả một nhóm đồng phạm đông đảo. Điều này hoàn toàn trùng khớp với logic thực tế, bởi hai người đàn ông dù vóc dáng không quá lực lưỡng nhưng sức vóc nam giới vẫn vượt trội hơn phụ nữ rất nhiều. Một người phụ nữ đơn độc tuyệt đối không thể nào đủ sức sát hại hai người đàn ông, rồi nhét họ vào thùng phi, rải trà khô ướp xác và đúc bê tông kiên cố như vậy. Toàn bộ quy trình tàn khốc ấy bắt buộc phải có sự tham gia của một nhóm người cuồng tín.
Tỉnh giấc sau cơn mơ, An nhận thức rõ giấc mơ tâm linh không thể coi là chứng cứ pháp lý nên anh không trình báo với công an. Tuy nhiên, chỉ ngay ngày hôm sau, toàn bộ các phương tiện truyền thông và báo chí đồng loạt đăng tải thông tin chấn động: Lực lượng công an đã chính thức bắt giữ nhóm nghi phạm gồm bốn người phụ nữ khi chúng đang lẩn trốn tại một khách sạn ở thành phố Thủ Dầu Một để chuẩn bị đào tẩu. Đọc bản tin trên báo, An rùng mình nhớ lại giấc mơ đêm qua. Quả nhiên, hung thủ đứng đằng sau bi kịch này chính là một nhóm phụ nữ cuồng tín!
Nhờ việc bắt giữ được nhóm hung thủ, sự bất an đè nặng trong lòng An suốt nhiều ngày qua mới bắt đầu tan biến. Anh cùng ông Lương chủ nhà đã đến căn nhà cũ thực hiện một lễ cầu siêu chu đáo cho hai nạn nhân. Tạm gác lại những nỗi hãi hùng, An tập trung dốc sức tìm kiếm một ngôi nhà mới, nhanh chóng ổn định cuộc sống cho Mai và con gái để bắt tay vào công việc tại công ty.
Hơn một năm sau, vụ án "hai thi thể trong thùng phi xanh" chính thức được Tòa án nhân dân tỉnh đưa ra xét xử công khai. Sự thật tàn khốc được phơi bày trước ánh sáng khiến toàn thể dư luận không khỏi hãi hùng và phẫn nộ. An, ông Lương cùng một số người thợ dọn dẹp ngày hôm đó được triệu tập đến phiên tòa với tư cách là những nhân chứng quan trọng.
Tại phiên tòa, An lần đầu tiên được tận mắt chứng kiến nhóm bị cáo nữ đứng trước bục khai báo. Dù sở hữu gương mặt khá xinh đẹp và diện mạo sáng sủa, nhưng đằng sau ánh mắt của họ lại ẩn chứa một tư tưởng cực đoan, bệnh hoạn đến đáng sợ. Kẻ chủ mưu cầm đầu vụ án này là bị cáo Phạm Thị Thiên Hà – một người từng có trình độ học vấn cao, từng là du học sinh tại Nhật Bản nhưng lại u mê dấn thân vào con đường tà giáo, tự xưng là giáo chủ của một giáo phái lạ.
Nguồn cơn của tội ác bắt đầu từ quá trình tu luyện lệch lạc của nhóm người này. Hà khai nhận bắt đầu gia nhập và tự sáng lập ra phương pháp tu luyện tà đạo từ nhiều năm trước. Phương pháp tu tập do Hà đề ra cực kỳ khắc nghiệt và vô nhân tính, tiêu biểu là quá trình "Tịnh Cốc" – tức là hoàn toàn nhịn ăn nhịn uống suốt nhiều ngày liền để "tẩy tịnh xác thân". Để phục vụ cho việc tu luyện, Hà đã bán tài sản, mua một chiếc xe ô tô bảy chỗ màu bạc làm phương tiện di chuyển nay đây mai đó, sống một cuộc đời du mục cùng các giáo đồ.
Bằng những lời lẽ mê dụ, Hà đã lôi kéo chính mẹ đẻ của mình là bà Hoa tham gia tà đạo. Bà Hoa nghe lời con gái đã bán đứt căn nhà giá trị tại Thành phố Hồ Chí Minh để lấy tiền chu cấp cho Hà và đi theo đoàn du mục. Sau một thời gian tu tập ở Khánh Hòa, Hà tự cho rằng bản lĩnh tâm linh của mình đã đạt đến tầng cao mới, đủ sức đứng ra thành lập một giáo phái riêng. Cô ta dẫn mẹ cùng các giáo đồ về Bình Dương, thuê lại chính căn nhà hai tầng của ông Lương để làm "thánh địa" tu luyện. Tại đây, Hà cho giăng bạt kín xung quanh tường rào nhằm cách ly hoàn toàn các giáo đồ với thế giới bên ngoài.
Sau đó, Hà tiếp tục đi dụ dỗ, lôi kéo thêm nhiều người khác tham gia, trong đó có hai nam giáo đồ xấu số là Nam và Việt. Quy trình tu tập do Hà sáng tác ra là sự pha trộn biến thái giữa nhiều tài liệu tà đạo, ép buộc người tu phải trải qua những thử thách hành hạ thể xác dã man: ban đầu chỉ được ăn cơm trắng với nước tương, nhịn ăn rau củ, thậm chí ép uống rượu, hút thuốc, tự tát liên tục vào mặt mình, cắt đứt toàn bộ liên lạc với gia đình và người thân. Đến giai đoạn "Tịnh Cốc" sinh tử, các giáo đồ bị ép nhịn ăn nhịn uống tuyệt đối suốt mười bốn ngày đêm. Vì không chịu nổi sự đày đọa hành hạ xác thịt quá đỗi man rợ này, một số giáo đồ đã hoảng sợ bỏ trốn.
Do xảy ra mâu thuẫn và sự chống đối của các giáo đồ trong quá trình "Tịnh Cốc" tại căn nhà ở Bình Dương, Hà quyết định đưa toàn bộ nhóm xuống thuê một căn hộ nghỉ dưỡng cao cấp ở Vũng Tàu để tiếp tục khổ tu. Tại đây, chúng tiếp tục thực hiện chính sách bịt kín phòng, tuyệt đối không tiếp xúc với nhân viên dọn dẹp.
Đến ngày thứ mười của đợt nhịn ăn, nạn nhân Nam vì quá kiệt sức và đói khát nên đã tìm cách trốn ra ngoài để kiếm thức ăn. Phát hiện sự việc, Hà cùng nhóm giáo đồ điên cuồng truy đuổi. Trong lúc hoảng loạn đuối sức, Nam đã ngã từ ban công tầng hai xuống đất và bị thương cực kỳ nặng nề. Thay vì đưa nạn nhân đến bệnh viện cấp cứu, Việt (người đàn ông còn lại) nghe theo lệnh của Hà đã vác Nam ngược trở lại phòng ngủ. Cho rằng Nam bị "quỷ sa tanh nhập" nên mới tìm cách bỏ trốn, Hà đã chỉ đạo Việt cùng các giáo đồ nữ liên tục dùng tay chân, gậy gộc đánh đập dã man vào thân thể đang mang trọng thương của Nam để "trục xuất quỷ". Dưới những trận đòn tàn khốc cùng sự suy kiệt vì đói khát, Nam đã trút hơi thở cuối cùng ngay sau đó.
Sau khi Nam chết, nhóm người cuồng tín này không hề báo công an hay đem chôn cất. Chúng để thi thể Nam nằm ngay trên giường, bật điều hòa ở nhiệt độ thấp để bảo quản xác, rồi cả nhóm ngồi xung quanh liên tục cầu nguyện, sử dụng "phép thuật" kỳ dị với niềm tin điên rồ rằng sẽ làm cho Nam sống lại. Sau nhiều ngày, thi thể Nam bắt đầu phân hủy nặng và bốc mùi hôi thối, không thể chịu đựng nổi nữa, chúng mới quyết định quấn băng keo nhét thi thể Nam vào chiếc xe bảy chỗ, trả phòng rồi chở ngược về căn nhà thuê ở Bình Dương.
Tại Bình Dương, Hà cùng đồng bọn đi mua một chiếc thùng phi nhựa màu xanh, nhét thi thể Nam vào trong, đổ vô số trà khô xung quanh để hút ẩm và khử mùi tử khí, sau đó chít chặt nắp bằng silicon, băng keo và dây thép. Biến thái và ghê rợn hơn cả, chúng đặt chiếc thùng phi chứa xác Nam ngay giữa phòng ngủ và tiếp tục sinh hoạt, tu luyện ngay bên cạnh thi thể đang thối rữa ấy!
Quá trình khổ tu điên rồ lại tiếp tục diễn ra. Lúc này, giáo đồ Việt bắt đầu xuất hiện những biểu hiện hoảng loạn về tâm lý. Việt bị ám ảnh nặng nề bởi cái chết của Nam, bởi chính anh ta là người đã trực tiếp ra tay đánh đập Nam theo lệnh của Hà. Bên cạnh đó, Hà cho rằng Việt không tuân thủ nghiêm ngặt các quy định tà đạo, có những ánh mắt "sắc dục" nhìn các giáo đồ nữ và có ý định trộm cắp tài sản để bỏ trốn. Cho rằng Việt cũng đã bị "quỷ nhập" và không thể cải tạo, Hà lên kế hoạch sát hại Việt để "trừ quỷ".
Hà đi mua một chiếc bình ắc quy cùng bộ kích điện cao áp về căn nhà. Trong lúc Việt đang ngồi tu luyện, Hà cùng nhóm bị cáo nữ bất ngờ chích điện khiến Việt bị co giật rồi ngất xỉu. Ngay sau đó, Hà trực tiếp dùng một sợi dây siết chặt cổ Việt cho đến khi nạn nhân hoàn toàn tắt thở. Hôm sau, Hà tiếp tục mua về chiếc thùng phi nhựa màu xanh thứ hai. Lần này, để tránh mùi hôi thối phát tán như lần trước, chúng nhét thi thể Việt vào thùng rồi mua xi măng, cát đá về đúc bê tông nguyên khối bao bọc toàn bộ nạn nhân. Chúng tiếp tục ở lại căn nhà tu luyện thêm vài ngày trước khi khóa cửa, di chuyển đến một khách sạn ở thành phố Thủ Dầu Một để lẩn trốn cho đến ngày bị phát hiện và bắt giữ.
Thậm chí đứng trước bục khai báo của phiên tòa, Hà và đồng bọn vẫn liên tục quanh co chối tội, không thừa nhận hành vi cố sát mà biện hộ rằng tất cả những hành động dã man ấy chỉ là các thủ tục tâm linh nhằm "tu luyện và trục quỷ". Tuy nhiên, trước những chứng cứ pháp y không thể chối cãi cùng sự phẫn nộ của dư luận, Hội đồng xét xử đã tuyên phạt mức án cao nhất: Tử hình đối với bị cáo Phạm Thị Thiên Hà. Các bị cáo đồng phạm, bao gồm cả mẹ đẻ của Hà, phải nhận những bản án tù cực kỳ nghiêm khắc từ 13 đến 22 năm tù giam.
Luật trời lồng lộng, tuy thưa mà khó thoát. Nhìn lại toàn bộ câu chuyện, cái giá mà những kẻ cuồng tín phải trả chính là bản án nghiêm khắc nhất của pháp luật và sự trừng phạt của lương tâm. Kẻ gieo nhân nào thì phải gặt quả nấy: tham lam, mê muội, coi thường mạng sống của đồng loại thì sớm muộn cũng sẽ bị cuốn vào vòng xoáy nghiệt hại của chính mình. Những vong hồn u oán tuy đã được siêu thoát qua tiếng kinh cầu, nhưng bi kịch ấy vẫn là một lời cảnh tỉnh sâu sắc cho người đời: hãy sống giữ lấy đạo làm người, kính sợ điều cấm kỵ, giữ tâm hướng thiện, chớ vì những lời dụ dỗ mê muội của tà đạo mà tự tay đạp đổ hạnh phúc và mạng sống của chính mình cùng người khác.

Nhận xét
Đăng nhận xét