Con Gái Bỏ Đói Mẹ Già Đến Chết… Quan Tài Nặng Ngàn Cân Không Chịu Rời Nhà | Âm Dương Phủ
[OAN BÁO MỘT ĐỜI] Trong cõi nhân gian bao la trầm luân, tình sâu nghĩa nặng nhất chẳng gì bằng ơn sinh thành nuôi dưỡng của cha mẹ. Cha mẹ rút ruột rút gan, hi sinh cả đời vì con vì cháu, chẳng mong nhận lại điều gì to tát ngoài chút hiếu kính khi tuổi già sức yếu. Vậy mà lòng người ở đời, một khi đã bị sự tham lam, đố kỵ và tà niệm che mờ, thì tình thân máu mủ cũng coi chẳng bằng rác rưởi. Người xưa vẫn dạy rằng, đạo trời lồng lộng, gieo nhân nào thì gặt quả nấy; con cái đãi đùa, tàn nhẫn với cha mẹ ra sao thì nghiệp báo sau này sẽ trả về y như vậy, không chệch một ly, không sai một mốc. Ở xóm nhỏ bên bến sông thuộc vùng ven biển duyên hải, người ta vẫn truyền tai nhau câu chuyện oan khuất rùng rợn về bà Mẫn và đứa con gái tên Xuân – một câu chuyện đầy đau xót về tội nghiệp bất hiếu và cái giá đắt cay phải trả bằng chính máu, nước mắt và sự hoại tử đau đớn tột cùng. Bà Mẫn năm nay đã bước sang tuổi bảy mươi. So với những bà cụ cùng tuổi bảy mươi khác trong xóm, trông bà già hơn, ...